Sa Thải Ở Tuổi 43/Chương 26C. 26
20px

Ngày diễn thuyết, dưới khán đài có hơn ba trăm người ngồi nghe.

Đa phần là các chủ doanh nghiệp và những người làm công tác quản lý vận hành.

Tôi đứng trên bục, trong tay không có một tờ giấy nhắc bài nào.

“Xin chào mọi người. Tôi tên là Tô Vãn, năm nay bốn mươi lăm tuổi. Hai năm trước, tôi bị một công ty sa thải. Công ty đó tôi làm được mười hai năm, vị trí là chuyên viên hành chính, mức lương mười bốn vạn một năm. Tôi gánh vác công việc của tám phòng ban, không ai biết, cũng chẳng ai bận tâm. Ngày rời đi, công ty đền bù cho tôi gói N+1, tôi ký tên rời đi, dọn đồ đạc xong xuôi chỉ trong vỏn vẹn ba phút.”

Dưới khán đài im phăng phắc.

“Sau đó công ty kia loạn cào cào. Vì những công việc của tám phòng ban kia đột nhiên không có ai làm, quy trình bị đình trệ, dự án đụng lịch, khách hàng phàn nàn khiếu nại. Mãi đến lúc đó, mới có người chợt nhớ ra — à, hóa ra Tô Vãn đã làm nhiều việc đến thế.”

“Nhưng đó không phải là trọng tâm của ngày hôm nay.”

Tôi đưa mắt nhìn xuống khán đài.

“Trọng tâm là — trên thế giới này, có quá nhiều người giống như ‘Tô Vãn’. Họ có thể đang làm việc trong công ty của các vị, ở một vị trí chẳng mấy ai để ý, nhưng lại gánh vác những công việc vượt xa phạm vi trách nhiệm của họ. Họ không tranh công, không than vãn, không khoa trương. Họ chỉ cắm cúi làm việc.”

“Cho đến một ngày, họ bị sa thải, hoặc ngã gục vì quá sức, hoặc bỏ đi. Công ty đột nhiên phát hiện ra, những thứ tưởng chừng như ‘tự động vận hành’ kia, hóa ra chẳng hề tự động chút nào.”

“Việc mà Công nghệ Giản Chu đang làm, là để công sức của những người như vậy được nhìn nhận.

Dùng công cụ để minh bạch hóa quy trình, để mỗi một đóng góp đều có thể truy xuất nguồn gốc, để những người như ‘Tô Vãn’ không còn là người tàng hình trong công ty nữa.”

Khi bài diễn thuyết kết thúc, những tràng pháo tay bên dưới kéo dài không ngớt.

Lúc tôi bước xuống bục, một người phụ nữ trạc bốn mươi tuổi tiến đến.

Chị ấy ăn mặc rất giản dị, góc màn hình điện thoại đã bị vỡ.

Chị ấy nói: “Sếp Tô, tôi làm hành chính cho một công ty logistics đã chín năm nay. Chưa bao giờ có ai hỏi tôi đã làm những gì. Hôm nay nghe chị nói xong—”

Chị ấy ngập ngừng một nhịp.

“Tôi muốn nghỉ việc.”

Tôi nhìn chị ấy.

“Nghỉ việc hay không, không quan trọng. Quan trọng là chị phải biết giá trị thực sự của mình nằm ở đâu.”

Chị ấy gật đầu, xoay người rời đi.

Vu Tiểu Mạn đứng bên cạnh nói:

“Chị Tô, bài diễn thuyết vừa nãy của chị, hàng ghế đầu có tận năm người đang chấm nước mắt đấy.”

“Đừng có phóng đại.”

“Thật mà. Chính em đếm.”

Tối hôm đó về đến công ty, tôi ngồi trong phòng làm việc, nhìn ngắm thành phố qua khung cửa sổ.

Bốn mươi lăm tuổi.

Từng là một chuyên viên hành chính.

Giờ là nhà sáng lập của một công ty được định giá ba trăm triệu.

Hai năm, nói dài không dài, nói ngắn cũng chẳng ngắn.

Đủ để biến một người phụ nữ trung niên bị sa thải, thành một người tự tin đứng trên bục giảng nói chuyện với ba trăm người.

Nhưng tôi biết—

Không phải hai năm đó đã thay đổi tôi.

Mà là mười hai năm.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...