10

“Cô Lâm là do tích thực gây khó tiêu, nên nghỉ ngơi nhiều, tránh vận động mạnh, uống thuốc đúng giờ là sẽ nhanh khỏi.”

Bác sĩ dặn dò xong rồi sang phòng khác kiểm tra.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Còn tưởng là do tối qua quá “mạnh” nên bị gì đó nghiêm trọng.

May quá, may quá.

Không thì mất mặt to rồi.

Chu Cẩn Xuyên ngồi xổm bên giường bệnh, nhẹ nhàng nắm cổ tay tôi, giữa đôi mày tuấn tú lộ ra chút tủi thân:

“Em định khi nào cho anh danh phận?”

“Một ngày, hai ngày? Một tuần, hai tuần? Chẳng lẽ cứ giấu mãi sao? Anh không đáng để công khai đến vậy à?”

Tôi muốn khóc:

“Còn cần em cho danh phận nữa sao? Tin đồn mờ ám của em với anh chắc lan khắp công ty rồi.”

“Nếu anh không muốn lan, sẽ không ai dám lan.”

Sắc mặt Chu Cẩn Xuyên đã tối sầm, nhưng vẫn cố nhịn, khí chất quanh người càng lạnh hơn:

“Nhưng em có thể nói cho anh biết vì sao không?”

“Người theo đuổi anh là em, người vô duyên vô cớ chia tay cũng là em. Thời gian yêu nhau còn không dài bằng thời gian em theo đuổi anh.”

“Chỉ muốn ngủ với anh, không muốn chịu trách nhiệm?”

“Hay là… em còn tình cảm với Bùi Úc, định đá anh rồi quay lại với cậu ta?”

Nhắc đến Bùi Úc, giọng anh lập tức mang theo sát khí.

Tôi run lên, ấm ức:

“Rõ ràng là anh có đối tượng liên hôn trước!”

Những lời sau tôi không dám nói nữa.

Tôi chưa từng nghĩ mình và anh có thể đi đến hôn nhân.

Như Bùi Úc nói.

Gia thế giữa tôi và Chu Cẩn Xuyên chênh lệch quá lớn.

Anh tiện tay mua một bó hoa, đã bằng cả năm lương của tôi.

Tôi không muốn công khai tình cảm trong công ty, là vì không muốn đến một ngày nào đó, vừa mất tình yêu, lại mất luôn một công việc tốt.

“Liên hôn?” Chu Cẩn Xuyên nhíu mày, “Anh không biết mình phải liên hôn với ai.”

Tôi không nhịn được nữa:

“Anh đi xem nhẫn kim cương với tiểu thư tập đoàn Thẩm còn bị paparazzi chụp được! Lên cả tạp chí giải trí! Nhân chứng vật chứng đầy đủ, anh còn muốn lừa tôi đến khi nào?”

“Còn bó hoa 99.999 tệ trong văn phòng anh, chẳng phải chuẩn bị cho cô ta sao?”

Nói xong, Chu Cẩn Xuyên đang tối mặt bỗng bật cười:

“Vậy là… em ghen à?”

Tôi hừ nhẹ:

“Tôi chỉ không muốn làm tiểu tam thôi.”

“Chia tay anh chỉ vì chuyện nhỏ vậy?”

Anh đưa tay véo má tôi, cười càng sâu:

“Ghen thì cứ nói là ghen đi, ghen với em gái anh có gì mất mặt.”

“Thẩm Tri Chu là em gái ruột cùng cha cùng mẹ với anh, nó theo họ mẹ. Tập đoàn Thẩm là công ty của mẹ anh.”

“Em rể tương lai của anh không có thời gian đi chọn nhẫn cùng nó, nên anh đành miễn cưỡng đi thay.”

“Còn bó hoa là nó gợi ý anh mua cho em. Em nói không thích, anh liền cho người vứt đi.”

“Nhưng…” tôi cúi đầu, “rốt cuộc anh thích em ở điểm nào?”

So với anh, tôi gần như chẳng có gì.

Công việc bình thường, gia đình bình thường, năng lực bình thường.

Tại sao anh lại thích tôi?

“Chẳng lẽ chỉ vì em từng giúp anh chắn rượu, rồi mặt dày tỏ tình với anh?”

Chu Cẩn Xuyên bật cười:

“Em nghĩ người theo đuổi anh ít lắm à? Chỉ có mình em?”

Tôi lắc đầu.

Anh xuất thân tốt, ở đâu cũng là trung tâm, lại đẹp trai, trẻ tuổi tài cao, ánh mắt đào hoa nhìn ai cũng như có tình.

Sao có thể chỉ có mình tôi theo đuổi.

Tôi càng khó hiểu:

“Vậy tại sao lại là em?”

Anh không trả lời, mà nâng gáy tôi, cúi xuống hôn.

Đến khi tôi thở không nổi nữa, anh mới buông ra.

“Muốn biết à?”

Anh nhướng mày.

“Đi đăng ký kết hôn với anh, anh sẽ nói.”

Tôi còn đang do dự.

Chu Cẩn Xuyên trực tiếp lấy ra một tấm thẻ đen nhét vào tay tôi, giọng trầm thấp đầy mê hoặc:

“Trong thẻ có 500 triệu, mật khẩu hôm qua anh đã nói rồi.”

“Giờ có thể đồng ý lời cầu hôn của anh chưa?”

Tôi đứng hình.

Không phải chứ… 500 triệu anh thật sự đưa luôn à?!

Tiền vàng mã ngày Thanh Minh tôi còn không dám đốt nhiều vậy!

500 triệu gửi ngân hàng, một năm lãi 15 triệu, mỗi tháng hơn một triệu, mỗi ngày mấy chục nghìn…

Tiền lãi một ngày còn hơn lương tháng của tôi!

Không biết là vì mê tiền hay mê sắc, tôi vô thức gật đầu.

Chu Cẩn Xuyên kéo tôi vào lòng:

“Đã đồng ý rồi thì không được hối hận.”

11

Khi mẹ tôi và bố mẹ Chu Cẩn Xuyên ngồi bàn chuyện hôn sự, cảnh tượng “mẹ chồng hào môn đấu trí con dâu nghèo” mà tôi tưởng tượng hoàn toàn không xảy ra.

Không khí lại cực kỳ hòa hợp.

Thậm chí bố mẹ anh còn sốt ruột hơn cả bố mẹ tôi.

“Hay là nhân hôm nay hai đứa đi đăng ký luôn đi?”

“Đúng đó, chọn ngày không bằng gặp ngày.”

Mẹ tôi lập tức phụ họa.

Chu Cẩn Xuyên từ nãy im lặng, lúc này nhìn tôi:

“Em thấy sao?”

Tôi kéo khóe miệng, không nói được lời từ chối, đành gật đầu.

Chuyện cứ thế quyết định.

Giống như một giấc mơ.

Ai mà hiểu được…

Ban đầu tôi chỉ định ngủ với sếp xong là chạy.

Ai ngờ giờ lại bị trói luôn rồi.

Trên đường đến cục dân chính, mọi thứ thuận lợi đến lạ.

Tôi chỉ việc phối hợp với Chu Cẩn Xuyên, còn chưa kịp phản ứng, cuốn sổ đỏ đã nằm trong tay.

Tôi nhìn anh, hỏi:

“Anh nói xem, mẹ em mới gặp anh có hai lần, sao lại nhanh chóng đồng ý gả em cho anh vậy?”

Chu Cẩn Xuyên cong môi, nở một nụ cười trêu chọc, giọng lười biếng:

“Có thể là vì anh nhìn là biết hàng chất lượng cao rồi.”

“Nhưng cũng không đúng nha, trong tiểu thuyết mấy người nhà giàu các anh chẳng phải đều phải liên hôn sao? Sao bố mẹ anh lại đồng ý cho anh cưới em?”

Anh vừa lái xe vừa nghiêng đầu nhìn tôi, nửa cười nửa không:

“Vì em cũng rất ưu tú mà.”

“Xì~”

Nghe là biết đang dỗ tôi.

“Em không tin.”

“À đúng rồi.”

Chu Cẩn Xuyên nhếch môi:

“Thêm lại WeChat của anh vợ đi, anh gửi giấy đăng ký kết hôn cho cậu ta xem.”

Tôi: ……

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...