12
Vừa đến dưới công ty, Chu Cẩn Xuyên nói anh còn có việc, bảo tôi tự lên trước.
Nhưng tôi còn chưa bước vào cửa, đã nghe Cao Tiểu Nhã dẫn đầu bịa chuyện về tôi:
“Tôi đã nói rồi mà, Lâm Nhân giả vờ trong sáng thôi! Nhìn cái bộ dạng lẳng lơ đó đi, vừa leo lên giường sếp đã vội khoe với tụi mình!”
“Sếp rõ ràng có đối tượng liên hôn, báo chí còn đăng ảnh sếp đi chọn nhẫn với tiểu thư nhà họ Thẩm. Lâm Nhân còn trơ trẽn công khai chuyện lên giường, chắc muốn ép sếp thừa nhận thân phận, làm tiểu tam lên chính thất!”
Một đồng nghiệp khác không nghe nổi nữa, yếu ớt bênh tôi:
“Nhỡ đâu sếp với tiểu thư Thẩm chia tay rồi thì sao? Nam chưa cưới nữ chưa gả, yêu đương cũng bình thường mà.”
Cao Tiểu Nhã lập tức phản bác:
“Có người đàn ông nào vì Lâm Nhân mà bỏ thiên kim tập đoàn Thẩm không? Chắc chắn là Lâm Nhân dùng thủ đoạn hạ lưu dụ dỗ sếp, rồi phát hiện sếp chỉ muốn chơi bời nên mới giả vờ lỡ lời để ép sếp thừa nhận!”
Tôi mở điện thoại ghi âm lại toàn bộ, rồi bình tĩnh bước vào công ty.
Cao Tiểu Nhã thấy tôi liền đổi sắc mặt, cười giả lả:
“Lâm Nhân, tôi đùa thôi, cậu không giận chứ?”
“Chỉ là hơi tò mò, cậu dụ dỗ sếp kiểu gì vậy?”
Tôi liếc cô ta từ trên xuống:
“Sao? Tò mò vậy là muốn làm tiểu tam, dụ dỗ chồng tôi à?”
Cô ta nghẹn họng, mặt đỏ bừng:
“Chồng cậu?”
“Tiểu tam thì mặt dày thật đấy! Đợi tiểu thư Thẩm tìm tới, cậu sẽ biết làm tiểu tam thảm thế nào!”
Tôi giơ tay, tát thẳng một cái.
“Để tôi cho cô biết, dòm ngó chồng người khác, muốn làm tiểu tam thì kết cục thảm thế nào.”
Cao Tiểu Nhã ôm mặt, định xông lên, nhưng Chu Cẩn Xuyên đột nhiên xuất hiện, đứng chắn trước tôi, túm tay cô ta rồi quật ngã xuống đất.
Anh nhìn xuống, giọng lạnh lẽo:
“Xin lỗi vợ tôi, rồi thu dọn đồ đạc, cút.”
“Công ty chúng tôi không cần kẻ chỉ biết bịa chuyện gây rối.”
Sắc mặt Cao Tiểu Nhã lập tức trắng bệch.
Cô ta bò tới trước mặt tôi, khóc lóc:
“Xin… xin lỗi Nhân Nhân, tôi sai rồi…”
“Làm ơn nói giúp tôi với sếp, cho tôi ở lại, tôi thật sự cần công việc này…”
Tôi lạnh lùng:
“Không thể.”
Tôi không ngu đến mức lấy oán báo ơn.
Chu Cẩn Xuyên liếc cô ta đầy chán ghét, ôm eo tôi, nói với toàn bộ nhân viên:
“Thông báo với mọi người, tôi và vợ tôi đã đăng ký kết hôn.
”
“Cô ấy là vợ hợp pháp duy nhất của tôi.”
“Còn thiên kim nhà họ Thẩm là em gái ruột cùng cha cùng mẹ của tôi.”
“Sau này ai còn dám bàn tán về vợ tôi, tự nộp đơn nghỉ việc.”
Cả văn phòng im phăng phắc.
Ngay sau đó, anh kéo tôi vào phòng làm việc, lấy ra một chiếc nhẫn kim cương to hơn cả trứng bồ câu đeo vào tay tôi:
“Xin lỗi vợ, anh mải đi mua nhẫn nên để em chịu ấm ức.”
Tôi phá mood hỏi:
“Cái này bao nhiêu tiền?”
Anh hơi căng thẳng:
“500 nghìn, trong trung tâm thương mại gần đây chỉ có viên này là đắt nhất. Nếu em thấy nhỏ, mai mình đặt cái to hơn.”
Tôi cạn lời:
“500 nghìn mua cục đá này?! Thà anh chuyển thẳng tiền cho em còn hơn!”
Giây sau…
Tôi tận mắt thấy anh chuyển thêm 5 triệu vào tài khoản tôi.
Tôi chấn động:
“Không phải chứ… tiền anh là tiền game à?!”
Chu Cẩn Xuyên: ……
13
Tối về nhà.
Chu Cẩn Xuyên lấy từ ngăn tủ đầu giường ra một tấm ảnh của tôi.
Chính xác là ảnh thời cấp ba.
Trong ảnh, tôi mặc đồng phục xanh trắng, cầm một bức thư nhăn nhúm, khuôn mặt xinh đẹp méo lại, muốn khóc mà cố nhịn.
Đó là ngày tôi bị cả trường cười nhạo vì thích Bùi Úc.
Tôi ngơ ngác hỏi:
“Ảnh này anh lấy ở đâu?”
Anh nhìn tôi chăm chú:
“Hôm em kiểm điểm, anh về trường chia sẻ kinh nghiệm thi đại học. Tấm này là anh lén chụp.”
“Em bị vây quanh bắt nạt, muốn khóc mà vẫn cố nhịn, còn lý lẽ rõ ràng tranh luận với họ.”
“Khoảnh khắc đó, ánh nắng chiếu lên mặt em, anh chỉ nghĩ… không biết em khóc sẽ đẹp thế nào.”
“Anh gọi giáo viên giúp em, không muốn ảnh hưởng kỳ thi, nên đợi đến sau khi em thi xong mới đi tìm em, nhưng lúc đó em đã chuyển trường rồi.”
“Cho đến khi em nộp CV vào công ty anh…”
Tôi không dám tin:
“Vậy là anh yêu từ cái nhìn đầu tiên? Có ý đồ từ lâu rồi?”
Anh không trả lời, mà đè tôi xuống, ghé sát tai, giọng khàn khàn:
“Vợ à, sau này anh mới biết…”
“Em khóc lên… thật sự rất đẹp.”
“Nhất là lúc vừa khóc vừa cầu xin… đẹp đến mức bùng nổ.”
Tôi vòng tay ôm cổ anh, giả vờ ngây thơ:
“Bùng nổ? Bùng nổ ở đâu?”
Anh cúi xuống hôn tôi, giọng trầm khàn:
“Chỗ nào cũng bùng nổ.”
“Em thử rồi sẽ biết.”
(Hết)
Chaporia
Bình Luận (0)