Phụ thân nhìn ta, ánh mắt phức tạp, có sự hoảng sợ, cũng có sự an ủi.
Mẫu thân vỗ nhẹ mu bàn tay ta: “Mắng hay lắm. Đối phó với cái loại súc sinh này, không cần phải khách sáo.”
Ta gật đầu, nhưng tà khí trong lòng vẫn chưa tan biến.
Lời đe dọa của Cố Hiên hôm nay, tuyệt đối không phải là vô căn cứ.
Bọn chúng, quả nhiên sắp chó cùng rứt dậu rồi.
Ta nhìn mẫu thân, ánh mắt kiên định: “Nương, bước tiếp theo, chúng ta phải cẩn thận hơn nữa.”
Mẫu thân gật đầu, hàn quang trong mắt chớp lóe: “Yên tâm. Chúng dám vươn móng vuốt ra, ta liền dám chặt đứt móng chúng!”
**CHƯƠNG 8**
Mẫu thân lập tức tăng cường hộ vệ cho căn viện nhỏ, mấy cao thủ được điều từ Tô gia thay phiên túc trực ngày đêm, ngay cả một con ruồi lạ cũng khó mà lọt vào.
Phụ thân dường như cuối cùng cũng nhận thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề, không còn nhắc đến câu “tốt khoe xấu che” nữa, trái lại bắt đầu lợi dụng các mối quan hệ của mình, âm thầm dò hỏi động tĩnh của Hầu phủ, đặc biệt là Cố Hiên.
Sự bình yên chỉ duy trì được ba ngày.
Sẩm tối ngày thứ tư, Tam cữu mẫu hớt hải chạy đến, sắc mặt ngưng trọng.
“Vận Khinh, Khê nhi, có chuyện rồi.” Tam cữu mẫu không màng uống trà, giọng gấp gáp, “Sáng nay một lão hỏa kế ở cửa hiệu nhà mẹ đẻ ta đi nhận hàng ở phía Tây thành, nhìn thấy thằng nhãi Cố Hiên lén lút to nhỏ với Nhị đương gia của ‘Hắc Hổ bang’ trong con hẻm phía sau ‘Túy Tiên Lâu’!”
“Hắc Hổ bang?” Mẫu thân cau mày. Đó là một băng đảng lưu manh khét tiếng ở kinh thành, chuyên làm mấy trò dơ bẩn như đòi nợ thuê, bắt cóc, tống tiền, dưới trướng có rất nhiều kẻ sẵn sàng liều mạng.
“Thiên chân vạn xác!” Tam cữu mẫu khẳng định, “Lão hỏa kế đó hồi trẻ từng đi đánh xe tiêu, nhận ra vết sẹo trên mặt Nhị đương gia kia. Bọn chúng nói chuyện nhỏ tiếng, không nghe rõ chi tiết, nhưng lờ mờ nghe thấy mấy chữ ‘Thẩm gia’, ‘tiểu thư’, ‘gọn gàng sạch sẽ’. Tên Nhị đương gia còn vỗ vai Cố Hiên, nói một câu ‘Công tử yên tâm, đảm bảo hủy hoại sự trong trắng của cô ta, cho sống không bằng chết’!”
Lòng ta chùng xuống.
Quả nhiên! Lời đe dọa hôm nọ của Cố Hiên không phải là nói suông, hắn thực sự đã tìm đến đám lưu manh, muốn dùng thủ đoạn đê hèn nhất để hủy hoại ta!
Phụ thân nổi trận lôi đình, đập mạnh tay xuống bàn: “Thằng khốn nạn! Nó dám! Ta… ta đi báo quan ngay!”
“Báo quan?” Mẫu thân cười lạnh, “Không bằng không chứng, quan phủ có tin không? Cho dù tin, Cố Hiên hoàn toàn có thể chối bay chối biến. Đánh rắn động cỏ, ngược lại càng khiến bọn chúng có sự đề phòng.”
“Vậy phải làm sao? Lẽ nào mặc kệ bọn chúng hãm hại Khê nhi?” Phụ thân nóng ruột.
Mẫu thân ngẫm nghĩ một lát, trong mắt lóe lên tinh quang toan tính: “Tương kế tựu kế.”
“Cái gì?” Phụ thân không hiểu.
“Chúng không phải muốn hủy hoại thanh danh Khê nhi sao? Vậy chúng ta sẽ cho chúng một ‘cơ hội’.” Mẫu thân nhìn về phía ta, “Khê nhi, có sợ không?”
Ta lắc đầu, ánh mắt lạnh lùng: “Không sợ. Nương, người cứ nói cách đi.”
“Hai ngày nữa, Quan Âm am ở ngoài thành có một buổi pháp hội, không ít phu nhân, tiểu thư trong kinh sẽ đến đó cầu phúc.” Mẫu thân chậm rãi nói, “Con cứ ‘tình cờ’ cũng muốn đi cầu phúc cho tổ mẫu, ta sẽ bảo Tam cữu mẫu đi cùng con. Lộ trình, thời gian, cứ ‘lộ’ ra một chút cho những kẻ cần biết.”
Tam cữu mẫu lập tức hiểu ra: “Vận Khinh, ý của muội là… Dụ rắn khỏi hang? Sau đó…”
“Sau đó, bắt tại trận!” Mẫu thân chém đinh chặt sắt, “Không chỉ bắt bọn lưu manh kia, mà còn phải bắt chúng chính miệng chỉ điểm Cố Hiên! Lại còn phải ‘tình cờ’ có vài vị phu nhân có thân phận đủ cao, lại căm ghét cái ác, ‘đi ngang qua’ và chứng kiến!”
Phụ thân hít một ngụm khí lạnh: “Chuyện này… quá nguy hiểm! Nhỡ may xảy ra sơ suất…”
“Không có nhỡ may.” Mẫu thân ngắt lời ông, ánh mắt sắc như dao, “Ta sẽ sắp xếp nhân thủ đáng tin cậy nhất âm thầm bảo vệ Khê nhi. Đám hộ viện mà Tô gia nuôi dưỡng, không phải để làm cảnh đâu. Hơn nữa…”
Bà dừng lại, giọng càng lạnh hơn: “Ta sẽ sai người đồng thời bám sát Cố Linh và Thẩm Ngọc Kiều. Nếu đã ra tay, thì phải khiến cho cả nhà bọn chúng, một kẻ cũng không thoát!”
Kế hoạch cứ thế được định đoạt.
Sáng sớm hai ngày sau.
Ta thay một bộ váy áo thanh nhã, chỉ đem theo Xuân Đào, bước lên xe ngựa của Tam cữu mẫu. Chiếc xe ngựa trông rất đỗi bình thường, không có gì nổi bật.
Phụ thân tuy rất lo lắng, nhưng bị mẫu thân giữ rịt ở nhà, tránh để ông không nén được bình tĩnh làm hỏng chuyện.
Chiếc xe chầm chậm lăn bánh ra khỏi cổng thành, hướng về phía Quan Âm am.
Chaporia
Bình Luận (0)