Ngoại ô đầu đông mang chút vẻ tiêu điều xơ xác, người đi đường thưa thớt.
Ta tựa lưng vào thành xe, lòng bàn tay rịn chút mồ hôi. Nói không lo lắng là nói dối, nhưng nhiều hơn thế là ngọn lửa oán hận sục sôi cùng sự kích động khi sắp sửa phản đòn.
Xuân Đào ngồi nép sát vào ta, nói nhỏ: “Tiểu thư đừng sợ, Chu ma ma đã dặn rồi, người của chúng ta đi sát đằng sau, lại còn có hai cao thủ do Tam cữu lão gia phái đến đóng giả làm người gánh hàng rong ở ngay phía trước.”
Ta gật đầu, khẽ vén một góc rèm xe lên, dõi mắt ra bên ngoài.
Khi đi đến một bìa rừng vắng vẻ, chiếc xe ngựa chợt giật thót một cái!
Phu xe kinh hãi hét lên: “Nguy rồi! Là dây vấp ngựa!”
Ngay sau đó, bên ngoài vang lên tiếng bước chân rầm rập cùng tiếng quát tháo ngông cuồng: “Tiểu nương tử trong xe, lăn xuống đây cho gia!”
Tới rồi!
Ta và Xuân Đào đưa mắt nhìn nhau, theo đúng kế hoạch, Xuân Đào lập tức thét lên chói tai: “Á! Các người là ai! Cứu mạng với!”
Còn ta thì nhanh chóng bóp nát túi máu gà nhỏ xíu giấu sẵn, bôi lên cổ và cổ áo, tiện tay dùng phấn son quệt qua loa vài vết lên mặt tạo vẻ nhếch nhác, rồi xé rách vạt áo, cào rối tóc tai mình.
Tấm rèm cửa xe bị giật tung một cách thô bạo, vài tên lưu manh mặt mày bặm trợn, tay lăm lăm gậy gộc xuất hiện bên ngoài xe ngựa. Kẻ cầm đầu quả nhiên có một vết sẹo dữ tợn trên mặt, chính là Nhị đương gia của Hắc Hổ bang.
Hắn nhìn thấy vẻ “quần áo xộc xệch”, “cổ dính máu”, “hốt hoảng sợ hãi” của ta, trong mắt lóe lên tia sáng dâm tà và đắc ý: “Chậc chậc, quả nhiên là một tiểu mỹ nhân nũng nịu! Các anh em, mời Thẩm tiểu thư xuống đây, để chúng ta ‘hầu hạ’ cho tử tế!”
Hai tên lưu manh cười khả ố định trèo lên xe.
Ngay khoảnh khắc tay chúng sắp chạm vào ta —
“Dừng tay lại!”
“Bọn cuồng đồ to gan! Giữa thanh thiên bạch nhật dám cướp bóc dân nữ!”
Vài tiếng quát như sấm sét nổ vang!
Từ trong rừng cây, phía sau các gò đất ven đường, thoắt cái lao ra hơn mười hán tử lực lưỡng, ai nấy đều vác gậy gộc, mắt hổ trợn tròn. Chính là hộ viện của Tô gia và người do Tam cữu phụ cử đến! Động tác của họ vô cùng dứt khoát, không nói hai lời, lao thẳng vào đám lưu manh đánh tới tấp!
Cùng lúc đó, trên một lối đi nhỏ khác, vài cỗ xe ngựa trang hoàng hoa lệ “tình cờ” đi tới. Rèm xe vén lên, lộ ra vài khuôn mặt phu nhân hoặc kinh hãi, hoặc phẫn nộ – trong đó có phu nhân của Tả Phó Đô Ngự sử Đô Sát viện, phu nhân của Chưởng viện Học sĩ Hàn Lâm viện, và một vị là Quận vương phi hoàng thân quốc thích!
Tên Nhị đương gia mặt sẹo bị đánh trở tay không kịp. Nhìn thấy đàn em dưới trướng chỉ trong chớp mắt bị đả gục mấy tên, lại thấy xe ngựa của các vị quý phu nhân đi tới, biết là trúng kế, sắc mặt hắn đại biến, quay người định bỏ chạy.
“Định chạy à?” Một giọng nói sắc lạnh vang lên.
Chẳng biết từ lúc nào, một thanh niên mặc áo vải thô nhưng thân hình thẳng tắp như cây tùng đã chặn đường đi của hắn, vung chân đá thẳng vào nhượng chân hắn!
Tên mặt sẹo hét thảm một tiếng rồi quỳ rạp xuống đất, ngay lập tức bị hai tên hộ viện bẻ quặt hai tay ra sau lưng, đè nghiến xuống.
Trận chiến bắt đầu nhanh, kết thúc còn nhanh hơn. Tám, chín tên lưu manh đều bị khống chế, trói gô lại rắn chắc.
Vị Quận vương phi nọ được nha hoàn đỡ xuống khỏi xe ngựa, nét mặt uy nghiêm sầm lại, giận dữ nói: “Thật vô pháp vô thiên! Ngay dưới chân thiên tử, nơi ngoại ô kinh thành, vậy mà lại có đám côn đồ ngang ngược thế này! Thẩm vấn cho bổn phi! Xem là kẻ nào đứng sau chỉ đạo!”
Tên thủ lĩnh hộ viện Tô gia tiến lên, giật phăng miếng giẻ nhét trong miệng tên mặt sẹo, lớn tiếng quát: “Nói! Là ai sai sử bọn bay chặn đường cướp bóc Thẩm gia tiểu thư?!”
Ánh mắt tên mặt sẹo lấm lét, vẫn còn muốn chối cãi.
Vị thanh niên áo vải bước tới, thủ pháp nhanh gọn ấn vào vài huyệt đạo trên người hắn. Tên mặt sẹo lập tức rú lên như heo bị thọc tiết, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.
“Là… là Cố Hiên Cố công tử của Vĩnh Xương Hầu phủ!” Tên mặt sẹo không chịu nổi cơn đau, nước mũi nước mắt giàn giụa mà khai nhận, “Hắn đưa cho chúng ta năm trăm lượng bạc, bảo chúng ta chặn đường Thẩm tiểu thư ở chỗ này, làm nhục sự trong sạch của cô ta, rồi… rồi bán vào cái kỹ viện bét nhất! Còn nói xong việc sẽ hậu tạ!”
Lời vừa dứt, các vị phu nhân lập tức ồ lên kinh ngạc!
“Vĩnh Xương Hầu phủ? Cố Hiên?”
“Trời đất ơi! Đó chẳng phải là biểu đệ của Thẩm tiểu thư sao?”
“Đúng là tán tận lương tâm! Ngay cả biểu tỷ cũng muốn hãm hại!”
“Lại còn muốn bán vào cái chốn đó… Tâm địa thế này cũng quá độc ác rồi!”
Mặt Quận vương phi tái mét: “Nói miệng không bằng chứng, có vật chứng gì không?”
“Có! Có!” Tên mặt sẹo rối rít đáp, “Ngân phiếu Cố công tử đưa, là của ‘Bảo Xương Hiệu’, số ngân phiếu ta vẫn nhớ! Gã sai vặt ‘Lai Phúc’ bên cạnh hắn đích thân đến tiếp đầu với chúng ta, ám hiệu đã hẹn là ‘Hắc Hổ hạ sơn, gà chó không chừa’!”
Thanh niên áo vải soát từ trong ngực tên mặt sẹo ra vài tờ ngân phiếu, quả nhiên đều là của “Bảo Xương Hiệu”.
Đúng lúc này, người được phái đi theo dõi Hầu phủ cũng phi ngựa tốc hành tới bẩm báo: “Phu nhân! Tiểu thư! Người của chúng ta bám theo Cố Linh, phát hiện ả ta một canh giờ trước đã lén lút chuồn ra khỏi cửa hông Hầu phủ, đi đến một căn nhà hẻo lánh phía Nam thành. Ả gặp một bà tử trong đó, đưa cho bà tử một gói đồ cùng một món tiền, thấp thoáng nghe thấy ả bảo ‘Bỏ thứ thuốc này vào nguồn nước mua dùng hàng ngày của nhà họ Thẩm’, ‘Phải dùng loại mãn tính, không thể tra ra được’, ‘Phải làm cho cả nhà bọn chúng liệt giường liệt chiếu’!”
Ngay cả Cố Linh cũng ra tay rồi! Hơn nữa còn muốn hạ độc cả nhà ta!
Chaporia
Bình Luận (0)