14

Tạ Phỉ nhất quyết đòi đưa ta về, kêu là ăn no quá, tiện thể đi tản bộ tiêu thực.

Ta: ???

“Vương gia ăn no quá á? Nhưng chỗ cá đó, cũng đâu thấy ngài ăn miếng nào đâu.”

“Ta uống mấy ngụm nước rồi, nước cũng là đồ ăn.”

Người này thật sự thích cãi cùn, nhưng ta cũng lười tranh cãi thêm.

Mặc kệ ngài ấy, dù sao đi đưa ta về thì đi, cũng chẳng sứt mẻ cục thịt nào.

Xe ngựa lắc lư lóc cóc tới trước cửa Thẩm phủ, Tạ Phỉ vén rèm nhìn một cái, buông một câu “đến rồi”, sau đó dẫn đầu nhảy xuống xe ngựa.

Ta cũng bước xuống theo, vậy mà ngài ấy cứ đứng ỳ ở đó không chịu nhúc nhích.

“Vương gia không quay về xe ngựa sao?”

“Ta đứng một lát.”

“… Ngài có thể về được rồi.”

“Ta nhìn nàng bước vào. Lỡ đâu nàng ngã trước cổng, ta còn kịp thời ra tay cứu mạng.”

“Ta ngã trước cổng nhà mình sao?”

“Sao con người nàng lại không biết cảm ân thế nhỉ?” Tạ Phỉ tỏ vẻ vô cùng đau lòng: “Mấy hôm trước là ai vớt nàng từ dưới hồ lên? Ngày hôm nay lại là ai mạo hiểm rủi ro bị xe ngựa đâm trên đường để đưa nàng về tận phủ?”

Ta toát mồ hôi hột.

Đằng sau vang lên giọng nói của ngài ấy.

“Lần sau nhớ tặng cá tự tay câu nhé!”

Không nghe thấy, không nghe thấy gì sất!

Ta vội vàng rảo bước vào phủ.

15

Vừa bước vào chính sảnh, ta đã bị a tỷ làm cho giật mình.

Tỷ ấy đang ngồi trên ghế, ừng ực tu nước.

Nha hoàn đứng bên cạnh không dám tiến lên, ấm trà trên bàn sắp cạn đáy rồi.

“A tỷ? Tỷ làm sao thế?”

A tỷ đặt mạnh chén trà xuống bàn, nghiến răng nghiến lợi.

“A Huỳnh, muội nói xem cái tên Thái tử đó là cái thá gì?”

Tim ta thót lên một cái.

Kiếp trước a tỷ và Thái tử êm ấm hòa thuận mà, sao kiếp này vừa mới chạm mặt nhau đã nháo nhào lên thế này?

“Có chuyện gì vậy?”

“Hôm nay tỷ đến phủ Thái tử bái tạ, muội đoán xem ngài ấy nói gì với tỷ? Ngài ấy cứ khăng khăng bảo tỷ lúc cứu ngài ấy đã làm nhục ngài ấy, bắt tỷ phải chịu trách nhiệm!”

“Tỷ còn chưa nghĩ đến chuyện ăn vạ ngài ấy đâu! Ngài ấy thì hay rồi, tự dưng bảo bản thân mất trong sạch rồi!”

Tỷ ấy càng nói càng tức.

Kiếp trước, Thái tử đâu có thế này.

Khi đó ngài ấy ít nói, không gần nữ sắc, lúc Hoàng thượng ban hôn ngài ấy ngay cả cái mày cũng không cau.

Sau khi thành thân thì tương kính như tân với a tỷ, nâng án ngang mày, chưa từng nghe mấy lời hoang đường như ăn vạ, bắt chịu trách nhiệm bao giờ.

Sao kiếp này, cứ như bị tráo đổi linh hồn thế?

A tỷ lại xổ ra một tràng nữa.

“Lần đầu tiên ở bãi săn, tỷ đụng trúng thích khách, Thái tử đỡ cho tỷ một đao. Lúc đó tỷ sợ ngây người, cả người nhào về phía trước, vừa vặn ngã về bên ngài ấy, ngài ấy hận không thể lùi xa ra tít tận chân trời! Lúc bái tạ với ngài ấy, ngài ấy cũng lạnh nhạt như băng.”

“Hôm nay tỷ mang lễ vật tạ ơn đến phủ Thái tử, ngài ấy vậy mà lại bảo ơn cứu mạng nói miệng không có bằng chứng. Ngài ấy nhảy xuống nước cứu tỷ, dưới con mắt bao người, thanh danh đã hủy hết. Hỏi tỷ định chịu trách nhiệm thế nào?”

Ta nhất thời cạn lời.

“Tỷ chịu trách nhiệm thế nào? Tỷ còn chưa bắt ngài ấy chịu trách nhiệm đâu, ngài ấy lại bắt tỷ chịu trách nhiệm?”

“Ngài ấy sẽ không ăn vạ tỷ chứ? Nằm mơ đi!”

A tỷ đột nhiên nắm lấy tay ta, ánh mắt rực lửa nhìn sang.

“A Huỳnh, muội nói xem, nếu bây giờ tỷ tìm một am ni cô xuất gia, Thái tử liệu có buông tha cho tỷ không?”

Ta bị ánh mắt của tỷ ấy làm cho giật mình: “A tỷ, tỷ nói nhăng nói cuội gì thế?”

A tỷ không nói nhăng nói cuội.

Sáng hôm sau, tỷ ấy thực sự gói ghém một tay nải nhỏ xíu, đứng ở cửa nói muốn tìm một am ni cô thanh tu.

Mẫu thân sợ đến trắng bệch cả mặt, ôm chặt lấy tỷ ấy: “Vãn Du! Con điên rồi à? Con gái con đứa đang yên đang lành tự dưng đòi xuất gia?”

Phụ thân càng cuống quýt, đưa tay sờ trán tỷ ấy: “Cũng đâu có sốt đâu… Vãn Du, con nói cho cha biết, có phải ai ức hiếp con rồi không? Hay là đầu óc bị vô nước rồi?”

A tỷ khoác tay nải lên vai: “Cha, con không sốt, đầu cũng không vô nước. Con suy nghĩ thấu đáo rồi, gả cho người ta có gì tốt đẹp chứ? Chẳng thà kết bạn với thanh đăng cổ Phật, thanh tịnh tự tại.”

Ta đứng bên cạnh, cũng ra sức khuyên can dăm ba câu.

Nhưng tỷ ấy đã hạ quyết tâm, ai nói cũng không nghe.

Phụ thân khuyên không được, mẫu thân khóc lóc một trận cũng không xong.

Ta vừa mở miệng là bị tỷ ấy chặn họng: “A Huỳnh muội đừng khuyên tỷ nữa, nếu là muội muội tốt của tỷ, thì giúp tỷ nghĩ một cái pháp danh nào êm tai đi.”

Ta: “…Tỷ nghiêm túc thật đấy à?”

“Còn thật hơn cả vàng.”

“Vậy gọi là Giới Sắc  đi?”

A tỷ: “…Khó nghe chết đi được!”

……

16

Chuyện này không biết làm sao lại lọt đến tai Tạ Trường Ly.

Ngài ấy ngày ngày nghĩ đủ mọi cách để chặn đường a tỷ.

Đường đường là một Thái tử, thế mà lại làm ra cái trò trèo tường lén lút.

A tỷ tưởng trộm, cầm gậy đuổi đánh ngài ấy chạy mấy vòng.

……

Mấy ngày nay Tạ Phỉ mỗi khi gặp phụ thân ta trên triều, câu đầu tiên vừa gặp đã là:

“Thẩm thái phó, cá của nhị tiểu thư khi nào mới mang đến vậy?”

Phụ thân ta mỗi lần về nhà đều phải cằn nhằn một trận, bảo Tiêu Dao vương giữa triều đường bao nhiêu văn võ bá quan há miệng đòi cá ông, cái mặt già này của ông sắp mất hết rồi.

Ta hết cách, đành phải tự mình đi câu.

Nhưng chuyện câu cá này, nhìn thì dễ, làm mới thấy khó.

Ta ngồi dưới gốc liễu bên hồ suốt cả một buổi chiều, lưỡi câu chẳng nhúc nhích tẹo nào, đừng nói là cá, ngay cả một con tép nhỏ cũng không đâm đầu vào.

Mặt trời phơi đến mức đầu ta choáng váng, muỗi đốt hai cánh tay sưng vù, cuối cùng đành xách tay không về phủ.

Tạ Phỉ ngược lại chẳng hề vội vàng.

Ngài ấy bảo: “Câu không được thì thôi, đổi cách báo ân khác cũng thế.”

“Cách gì cơ?”

“Ăn cá ta nấu.”

Ta: “…”

Ta nghi ngờ ngài ấy căn bản không phải là báo ân, mà là đang tìm người thử món ăn.

Nhưng ta không có quyền từ chối.

Ngài ấy là Vương gia, lại cứu mạng ta, bây giờ cả triều đình đều biết ngài ấy đã cứu ta rồi, ta mà không ăn, e là ngày mai cả cái kinh thành này lại đồn nhị tiểu thư nhà họ Thẩm vong ân bội nghĩa.

Ta đành phải bịt mũi nuốt thêm mấy bữa nữa.

Tiến bộ thì cũng có, ít ra là có thể nuốt trôi được.

Tạ Phỉ không kìm được hỏi ta: “Ngon không?”

“Ngon.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...