Ngài ấy hồ nghi nhìn ta, rồi bán tín bán nghi nếm thử một miếng, biểu cảm vô cùng phức tạp: “Con người nàng… miệng cũng cứng thật đấy.”
Ta cũng chẳng biết ngài ấy đang khen ta hay mắng ta nữa.
Ngày hôm nay, Tạ Phỉ cuối cùng cũng không xuống bếp nữa.
“Hôm nay không nấu cá nữa, cá ở nhà ăn chán rồi, dẫn nàng đến tửu lâu ăn.”
“Đến tửu lâu ăn gì cơ?”
“Ăn cá, tiện thể học lỏm.”
Ngài ấy định học lỏm cái gì chứ, người ta là đầu bếp nấu cho ngài ấy xem, ngài ấy cũng đâu có biết nấu.
Xe ngựa dừng trước một tửu lâu mặt phố, Tạ Phỉ rõ ràng là khách quen.
Chưởng quỹ vừa dẫn chúng ta đến cửa gian nhã tọa trên lầu hai.
Ta bỗng cảm nhận được một ánh mắt dừng lại trên người.
Vừa ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy Tạ Quân phòng bên cạnh vừa bước ra.
Kể từ khi rơi xuống nước, ta chưa từng gặp mặt hắn mấy lần.
Tạ Quân mỗi lần đến tận cửa tặng đồ cho a tỷ, a tỷ đều không nhận, ngay cả cửa cũng không cho hắn vào.
Tỷ ấy còn dặn người gác cổng truyền lời: “Nếu không phải điện hạ hôm đó ở bãi săn nhìn về phía chúng ta một cái, Ngô Hinh Nguyệt sao có thể để mắt đến chúng ta? Sao chúng ta có thể rơi xuống nước? Gánh chịu tai bay vạ gió đó. Sau này
phiền Tam điện hạ bớt xuất hiện trước mặt ta, kẻo có ngày ta lại bị chết oan uổng.”
Tạ Quân muốn giải thích, nhưng a tỷ căn bản không cho hắn cơ hội.
……
17
Ta vừa định giả vờ như không thấy hắn, chuẩn bị bước vào phòng, một bàn tay chợt dùng sức siết chặt lấy cổ tay ta.
“Thẩm Lưu Huỳnh, nàng đã nói gì với Vãn Du? Tại sao muội ấy ngay cả gặp ta cũng không chịu?”
“Còn nữa, tại sao nàng lại ở cùng hoàng thúc? Các người có quan hệ gì?”
Ta đau đến hít ngược một ngụm khí lạnh, nhưng không giật ra được.
“Tạ Quân, buông tay ra.”
“Nàng trả lời ta trước đã.”
Hắn không buông, ngược lại càng siết chặt hơn: “Có phải nàng đã nói gì trước mặt muội ấy không? Trước đây muội ấy đâu có như thế này ——”
Đúng lúc này, Tạ Phỉ từ bên cạnh vươn tay ra bóp chặt cánh tay Tạ Quân.
“Tạ Quân, ngươi biết ta ở đây mà còn dám ức hiếp người của ta sao?”
Sắc mặt Tạ Quân biến đổi: “Người của người? Hai người…”
Tạ Phỉ: “Sao? Không được à?”
“Buông tay ra cho ta!”
Tạ Quân theo phản xạ buông ta ra.
Ta nhịn cơn đau trên cổ tay, nhíu mày nói: “A tỷ không muốn gặp ngài, là chuyện của a tỷ.”
“Hơn nữa nam chưa cưới nữ chưa gả, tại sao a tỷ phải gặp ngài? Ngài đến nhà ta tặng đồ, vốn dĩ đã là không hợp lễ nghi. A tỷ không gặp ngài, mới là lẽ phải.”
Sắc mặt hắn biến đổi liên tục, ánh mắt chuyển qua chuyển lại giữa ta và Tạ Phỉ mấy vòng.
“Hoàng thúc, người có biết nàng ta là hạng người gì không?”
“Người phụ nữ này tâm cơ thâm trầm, nịnh bợ quyền thế, tham hư vinh —— Người nhìn trúng nàng ta ở điểm gì?”
Khóe miệng Tạ Phỉ khẽ cong lên, nụ cười vô cùng ôn hòa.
“Thế thì tốt quá.”
“Ta vừa hay có tiền có quyền. Ta sẵn lòng để nàng ấy nịnh bợ bám víu.”
Mặt Tạ Quân tức thì trắng bệch.
Lúc hắn quay lưng bỏ đi, loạng choạng một bước, suýt nữa thì ngã nhào.
Bước vào phòng, ta nâng chén trà uống một ngụm, trấn tĩnh lại tinh thần, lúc này mới nhớ ra nói lời cảm tạ: “Cảm tạ Vương gia đã giải vây giúp ta.”
Tạ Phỉ nghe vậy liếc ta một cái, bẽn lẽn thốt ra một câu: “Nếu ta nói, những lời ta nói đều là sự thật thì sao?”
Ta nghẹn họng.
Suýt nữa thì bị sặc nước trà.
“A Huỳnh, ta thích nàng, còn chưa đủ rõ ràng sao?”
Ồ?
Thật sự không nhìn ra đấy!
Ngài ấy không nói thích ta, ta còn tưởng ngài ấy hết lần này đến lần khác bắt ta ăn cá ngài ấy nấu là muốn đầu độc chết ta đấy.
“Ta tưởng…” Ta gian nan mở miệng: “Ngài bắt ta ăn cá, là để thử món.”
“Thử món?” Tạ Phỉ sững sờ: “Trong phủ ta thiếu gì người thử món, tại sao lại phải tìm riêng mình nàng chứ?”
“Vậy tại sao ngài…”
“Ta nghe hoàng huynh nói, muốn thích một người, phải trói buộc được dạ dày của người đó.”
Đương kim Hoàng thượng nói sao?
“Huống hồ ta chỉ biết nấu cá, những món khác… ta nấu một lần, nha hoàn thị vệ trong phủ đi ngoài hết một lượt. Ta cũng không dám cho nàng ăn.”
Ngài ấy chột dạ xoa xoa mũi.
Ta khiếp vía nhìn ngài ấy.
Hóa ra bấy lâu nay món cá ta ăn, là thứ duy nhất an toàn sao?
Đám nha hoàn thị vệ đó đang dùng mạng sống để làm việc sao?
“Trù nghệ của ngài… là nhờ hy sinh những người xung quanh mà luyện thành sao?”
“Cũng không thể nói thế.” Tạ Phỉ nghiêm túc suy nghĩ một chút: “Họ cũng đâu phải lần nào cũng bị đi ngoài, có lúc chỉ là nôn thốc nôn tháo thôi.”
Ta cạn lời.
“Vậy… Vương gia thích ta ở điểm gì?”
Trước kia ta đâu có quen biết ngài ấy.
“Hồi nhỏ, ta không thích đọc sách, bị cha nàng phạt đứng, nàng đã lén lấy bánh ngọt cho ta ăn.”
18
Ta cố gắng nhớ lại.
Đó là chuyện của bao nhiêu năm trước rồi?
Lúc đó ta mới mấy tuổi nhỉ?
Phụ thân ta dạy học ở hoàng gia học đường, ngài ấy là hoàng tử, vì còn nhỏ, không ngồi yên được, dăm bữa nửa tháng lại bị phụ thân ta phạt đứng.
Khi ta lén đi tìm phụ thân, đã nhìn thấy thiếu niên đứng trơ trọi ngoài hành lang đó, tiện tay nhét cho ngài ấy một miếng bánh ngọt.
Sau vài lần, ngài ấy cũng mang những viên kẹo ngon đến cho ta.
Sau này ta ăn kẹo nhiều quá bị sâu răng, đau đến mức nửa đêm khóc ré lên.
Phụ thân tra xét nguyên do, nổi trận lôi đình, nói không cho phép ta ăn đồ ngọt nữa, cũng không cho phép ta đến học đường nữa.
Từ đó trở đi, ta không đến đó nữa.
Vị ca ca cho ta kẹo năm đó trông như thế nào, thời gian qua lâu, ta cũng không nhớ rõ nữa.
Chỉ nhớ ngài ấy rất hay đỏ mặt.
Mỗi lần dúi kẹo cho ta, vành tai đều ửng đỏ.
“Nàng còn nói, trời sinh ta ắt có chỗ hữu dụng, ta đọc sách không giỏi, thì ở những phương diện khác nhất định sẽ giỏi.”
“Sau này ta phát hiện ra, ta kiếm tiền quả thực rất giỏi.”
“Ta câu cá cũng rất giỏi.”
Ta không dám tin: “Chỉ… chỉ vì ta đưa cho ngài một miếng bánh ngọt sao?”
Trên mặt Tạ Phỉ chợt hiện lên một tầng ửng hồng mỏng tang.
“Lúc nàng từ dưới nước trồi lên, ta cảm thấy nàng giống hệt như mỹ nhân ngư vậy.”
“…”
Ta cứng đờ, mặt đã đỏ đến mức không thể đỏ hơn được nữa, tim đập như muốn nhảy tọt ra khỏi lồng ngực.
Ngài ấy hỏi ta, nếu ngài ấy đến cầu thú, ta có nguyện ý không.
Ta: “Vương gia… chuyện này ta phải suy nghĩ lại đã.”
Tạ Phỉ tuy thất vọng, nhưng cũng không vội: “Vậy nàng cứ từ từ suy nghĩ, ta có thừa thời gian để đợi.”
“Đúng rồi, A Huỳnh còn muốn ăn gì nữa không? Ta có thể học làm.”
Ta vội vàng xua tay: “Không không không… không cần đâu. Ăn cá là được rồi.”
Ngoài cá ra, mấy món khác ta đâu có dám ăn.
Chaporia
Bình Luận (0)