19

Ăn xong bữa trưa, ngài ấy nói muốn dẫn ta đi dạo phố.

Ta tưởng chỉ là đi dạo loanh quanh thôi, ai ngờ ngài ấy đi thẳng đến một cửa tiệm trang sức, lựa chọn hồi lâu, nhặt một cây trâm trên quầy cài lên tóc ta.

“Đẹp lắm.”

Ta đang định mở miệng nói gì đó, khóe mắt chợt liếc thấy cỗ xe ngựa đối diện bên đường.

Rèm xe bị vén lên một góc, Tạ Quân ngồi bên trong, nhìn chằm chằm về phía ta.

Không phải chứ, hắn bị bệnh à?

Luôn đợi ở đây sao?

Vị trí xe ngựa đỗ, vừa vặn có thể nhìn thấy cửa chính của tửu lâu.

Sắc mặt Tạ Quân xanh xám, môi mím thành một đường thẳng.

Ta thu hồi ánh mắt, đưa tay sờ sờ cây trâm trên tóc, nói với Tạ Phỉ: “Đa tạ Vương gia, đi thôi.”

Ngài ấy nương theo hướng nhìn ban nãy của ta liếc qua phía đối diện, khóe miệng nở nụ cười xán lạn, vươn tay đỡ hờ phía sau lưng ta, dẫn ta đi về hướng khác.

Về đến phủ, ta suýt nữa thì không nhận ra người đang ngồi trước mặt.

A tỷ mặc một bộ đạo bào, trên tay nặn ba đồng tiền đồng, trông chẳng khác nào bà đồng.

“A tỷ, tỷ… đây là đang làm gì vậy? Đổi nghề sang làm đạo cô rồi à?”

“Bói toán. A Huỳnh, qua đây, tỷ bói cho muội một quẻ.”

Ta bước qua ngồi đối diện tỷ ấy, tỷ ấy ngẩng đầu liếc ta một cái, ánh mắt dừng trên mặt ta một lát, chợt bật cười.

“Hai má ửng hồng, mắt long lanh ngấn nước, theo sự tính toán của ta, chính duyên của muội sắp tới rồi.”

Ta bị tỷ ấy trêu đến mức mặt càng đỏ hơn: “A tỷ, tỷ bói có chuẩn không đấy?”

A tỷ vỗ vỗ ngực: “Tỷ lật sách ra xem mà. Trong sách viết thế, không sai đâu.”

……

20

Chưa qua mấy ngày, đã đến thọ thần của Thái hậu.

Trong cung mở yến tiệc lớn, ta và a tỷ theo phụ thân mẫu thân cùng vào cung.

Vừa mới ngồi xuống, đã cảm thấy có một ánh mắt rơi trên người, đưa mắt nhìn theo, Thái hậu đang ngồi trên thượng tọa, cười híp mắt nhìn ta.

Ta bị nhìn đến mức phải cúi đầu, hai tai nóng bừng bừng, luống cuống không biết làm sao.

Thái hậu quay đầu, nói vài câu với Hoàng thượng.

Hoàng thượng lắng nghe, liên tục gật đầu, ánh mắt cũng lướt qua phía ta một cái, khóe miệng mang theo một nụ cười đầy ẩn ý.

Tim ta nảy lên một cái, loáng thoáng cảm thấy sắp có chuyện gì đó xảy ra.

Phía đối diện đột nhiên có người đứng lên.

Là Thái tử.

Chỉ là… trên trán sao lại sưng một cục thế kia?

Trên cổ còn có cả một hàng dấu răng nữa.

Ngài ấy bước ra giữa điện, hành lễ với Hoàng thượng.

“Phụ hoàng, nhi thần có một chuyện muốn thỉnh cầu. Nhi thần ngưỡng mộ Thẩm đại tiểu thư đã lâu, khẩn cầu phụ hoàng ban hôn.”

“Rắc” một tiếng.

A tỷ cắn nát cục xương trong miệng.

Tất cả mọi người đều đổ dồn mắt nhìn tỷ ấy.

Ta vội vàng đưa khăn tay qua, tỷ ấy nhận lấy luống cuống lau miệng, mặt đỏ phừng phừng.

Hoàng thượng cười cực kỳ sảng khoái, vung tay lên: “Chuẩn tấu.”

Thánh chỉ lập tức được thảo ngay tại chỗ, đóng ngọc tỷ, định đoạt ý chỉ.

A tỷ quỳ rạp đoan đoan chính chính nhận chỉ.

Ta lén hỏi tỷ ấy: “A tỷ, rốt cuộc là chuyện gì vậy? Chẳng phải tỷ muốn làm ni cô sao? Chẳng phải đòi xuất gia sao? Sao chớp mắt một cái lại…”

A tỷ kề sát tai ta nói nhỏ: “Ngài ấy đưa hết tiền riêng cho tỷ rồi.”

“Cực kỳ nhiều tiền luôn, tỷ chưa từng thấy nhiều tiền đến thế.”

“Rồi sao nữa?”

“Ngài ấy bảo sau này cũng sẽ đưa hết cho tỷ. Tỷ tạm thời không muốn làm ni cô nữa, cũng không muốn làm đạo cô nữa.”

“A Huỳnh, sau này a tỷ nuôi muội! Đợi khi nào tỷ tiêu sạch tiền của ngài ấy rồi hẵng tính.”

Ta không ngờ lý do tỷ ấy từ bỏ chuyện xuất gia lại mộc mạc và chân thực đến vậy.

Nhìn tỷ ấy, chợt nhớ đến một người.

Ở một góc thiên điện khác, Tạ Quân ngồi co rúm ở đó, cúi đầu, không nhìn rõ biểu cảm.

Từ đầu đến cuối, a tỷ chưa từng liếc nhìn hắn một cái.

Có những chuyện, dù có làm lại một trăm lần, kết quả cũng vẫn như vậy.

A tỷ bất luận sống lại bao nhiêu lần, cũng sẽ không bao giờ yêu hắn.

21

Tạ Quân ngẩng đầu lên, nhìn qua.

“Phụ hoàng, nhi thần cũng có một chuyện muốn thỉnh cầu.”

Tim ta đập thót lên.

Tên này hết cần sĩ diện rồi sao?

A tỷ đã được ban hôn rồi, Thái tử ngồi ngay bên cạnh, văn võ bá quan, hậu cung phi tần đều ở đó, hắn muốn làm cái gì?

Cướp dâu sao?

“Nhi thần ngưỡng mộ Thẩm nhị tiểu thư đã lâu, khẩn cầu phụ hoàng ban hôn.”

Ta tức nghẹn suýt không thở nổi.

Hắn đòi cưới ta?

Kiếp trước cưới ta về rồi lạnh nhạt bỏ mặc cả đời, kiếp này lại muốn giở trò nữa à?

Ta theo phản xạ lùi rụt về phía a tỷ, tay nắm chặt lấy ống tay áo của tỷ ấy.

Tạ Quân đứng giữa yến tiệc, nhìn về phía ta, ánh mắt dịu dàng: “Nhi thần và Thẩm nhị tiểu thư hai bên tình đầu ý hợp, đã hứa hẹn trọn đời.”

Ta không nhịn nổi nữa, buột miệng mắng: “Ta và Tam điện hạ không hề quen biết.”

Tạ Quân dường như không nghe thấy, mỉm cười với ta: “A Huỳnh, nàng đừng hiểu lầm ta và Ngô tiểu thư nữa. Ngày thu săn đó cô ta ngã vào ta chỉ là tai nạn, ta và cô ta không có gì hết.”

Ta bước ra giữa điện, quỳ xuống.

“Hoàng thượng, thần nữ và Tam hoàng tử không có bất kỳ tư giao nào.”

Sau đó nói khẽ với Tạ Quân: “Ngươi bị bệnh à? Ta không thích ngươi.”

Hắn lại như ăn phải quả cân, kiên quyết hạ giọng trả lời ta: “A Huỳnh, ta biết nàng cũng trọng sinh rồi.”

“Là kiếp trước ta chui vào ngõ cụt, lầm tưởng sự tán thưởng là tình yêu, đến nỗi bỏ lỡ người bên cạnh.”

“Kiếp trước là ta có lỗi với nàng, kiếp này ta chỉ muốn hảo hảo bù đắp cho nàng.”

Sắc mặt ta nháy mắt trắng bệch, trước mắt tối sầm từng trận.

Hắn cũng trọng sinh rồi?

Hắn nói muốn bù đắp, nhưng hắn không thèm hỏi xem ta có bằng lòng để bị hắn bù đắp hay không sao?

Ngay lúc ta sắp thở không nổi, một bóng người từ bên cạnh lao tới.

“Bốp” một tiếng.

Tạ Quân bị đá bay ngã lộn nhào.

Tạ Phỉ đứng trước mặt hắn, từ trên cao nhìn xuống, trên mặt không có lấy nửa nụ cười.

“Ngươi vừa nói, muốn cầu thú ai?”

“A Huỳnh là vị hôn thê của ta, ngươi vậy mà lại dám nhòm ngó cả thê tử của trưởng bối sao?”

Khắp điện ồ lên kinh ngạc.

Sắc mặt Hoàng thượng và Thái hậu đồng loạt trầm xuống.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...