Không Chọn Anh/Chương 6C. 6
20px

Nhưng tôi đã quá phụ thuộc vào anh ta rồi, rất khó để buông tay, cứ thế kéo dài cho đến khi gặp mẹ anh ta.

Câu đầu tiên bà ấy hỏi tôi chỉ là: 「Nghe nói cô từ nơi nhỏ lẻ tới, ba mẹ cô là cha mẹ nuôi đúng không? Tài sản của ba mẹ cô có bao nhiêu?」

Lúc đó Địch Tự An còn biết nói đỡ cho tôi.

Sau này tôi nghĩ, chỉ cần tôi nỗ lực hơn trong công việc, leo lên vị trí cao hơn thì sẽ có được sự công nhận thôi phải không?

Anh xem, thật ra người trưởng thành cũng có lúc viển vông như vậy đấy.

Tôi chợt nhớ ra, móc điện thoại ra xem, trên đó có treo một món đồ chơi nhỏ phát sáng vào ban đêm.

Anh ta từng nói với tôi: 「Sau này không cần sợ nữa, hoặc là có anh ở bên, hoặc là nó sẽ thay anh ở bên em.」

Thật ra độ sáng của đèn ngủ không đủ.

Chỉ là do tôi đã coi trọng nó quá mức mà thôi.

12

Hiện tại hình thành một thế “kiềng ba chân” kỳ quái:

Ba và Ôn Ẩn Sơn ngồi một bên chạm khắc.

Tôi ngồi một bên uống trà.

Địch Tự An thì ngồi xổm ngoài cửa canh gác.

Anh ta cũng muốn vào lắm, nhưng tôi đã đặt Rau Mùi ngay trên ngưỡng cửa.

Rau Mùi đúng là một con mèo lười chính hiệu, tôi đặt nó ở ngưỡng cửa là nó lười chẳng buồn nhích thêm bước nào.

Nằm bẹp luôn trước cửa sưởi nắng.

Qua khung cửa sổ, tôi thấy Địch Tự An thế mà lại thong dong ngồi trên ghế đá bên đường mở máy tính làm việc.

Cảnh tượng này càng thêm quái đản.

Tôi nói với ba và Ôn Ẩn Sơn: 「Chúng ta ăn thêm món gì đi?」

Ba tôi lập tức hiểu ý: 「Được, bắc cái lò trước cửa, chúng ta ăn đậu phụ thối chiên.」

Địch Tự An ghét tất cả những thứ gì có mùi thối, anh ta cảm thấy nó không phù hợp với đẳng cấp và gu thẩm mỹ của mình, càng thấy cái mùi đó khó mà chấp nhận được.

Tôi thả từng miếng đậu phụ thối vào chảo dầu.

Cái mùi hương này khiến cả Rau Mùi cũng phải chuồn thẳng.

Cuối cùng Địch Tự An không chịu nổi nữa, rốt cuộc cũng gập máy tính bỏ đi.

「Đi thong thả, không tiễn.」

Tôi vẫy tay chào Địch Tự An.

Ba tôi nhìn ra ngoài cửa sổ: 「Lần này Địch Tự An có vẻ quyết tâm lắm, con có đánh mắng cũng không đi.」

Tôi gật đầu: 「Không sao đâu ba, người thu phục anh ta sắp tới rồi.」

Tôi tưởng Địch Tự An sẽ vì tức giận mà bỏ đi luôn, ai ngờ một lát sau anh ta lại quay lại.

Tay anh ta xách một túi bánh rau: 「Anh biết em rất thích ăn cái này, vừa mới ra lò xong, anh đặc biệt mua cho em đấy.」

Tôi nhìn ra sau lưng anh ta: 「Tôi không ăn, trừ khi có người đút cho tôi.」

Địch Tự An mặt đầy ý cười: 「Vệ Hưu Ninh, em muốn anh đút thì cứ nói thẳng ra.」

Nhưng anh ta còn chưa kịp đi tới thì đã bị người phía sau ngắt lời: 「Địch Tự An, con muốn làm mẹ tức chết phải không?」

Vị mẹ chồng hụt của tôi đương nhiên không thể nhìn con trai mình làm loạn như thế.

Nhất là khi anh ta lại khép nép hạ mình như vậy.

「Mẹ gọi điện tìm con suốt ngày, hóa ra con trốn ở đây à, mau theo mẹ về, hôn sự này cũng là do nó xúi giục con công khai phải không?」

Tôi nhìn hai mẹ con họ tranh cãi, thuận tay đóng cửa tiệm lại.

「Không cần xem chút à?」 Ba tôi hỏi.

Tôi bế Rau Mùi lên: 「Đi thôi, con gọi bà ấy tới đấy, con đã hứa với bà ấy là sẽ cắt đứt hoàn toàn với con trai bà ấy, điều kiện là bà ấy phải dắt con trai mình về.」

Mẹ của Địch Tự An cực kỳ hài lòng với điều kiện tự nhiên này.

Ba tôi gật đầu: 「Thật ra ba cũng chỉ muốn xem náo nhiệt chút thôi.」

Đời người mà, ai bảo cuộc đời không có khán giả chứ?

Tôi thấy Ôn Ẩn Sơn tuy miệng không nói nhưng cả người đã sáp lại gần cửa sổ, thế là tôi cũng sáp lại theo.

Lần đầu tiên tôi thấy dì Lý gần như phát điên, dùng chiếc túi xách đắt tiền của mình đập liên tiếp vào người Địch Tự An.

Ba vị khán giả chúng tôi chăm chú xem một lúc, tôi không nhịn được mà móc điện thoại ra.

「Xem thôi được rồi, cô còn quay phim à?」 Ôn Ẩn Sơn nhịn không được hỏi.

「Quay lại để gửi cho chính chủ, lúc nào anh ta muốn quay lại với tôi thì hỏi xem anh ta có chịu đựng nổi không.」

Địch Tự An rốt cuộc vẫn bị dì Lý lôi đi.

Không còn việc gì nữa, tôi bèn đưa Ôn Ẩn Sơn đi mua ít đồ dùng sinh hoạt.

Ôn Ẩn Sơn đi sau lưng tôi hỏi: 「Có phải cô thực ra vẫn còn khá thích anh ta không?」

Tôi thẳng thắn: 「Trước đây thì có, bây giờ thì không.」

「Nhưng trông anh ta có vẻ hối hận rồi.」

「Anh đang nói giúp anh ta à?」

Anh ấy lắc đầu: 「Đàn ông giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, tôi chỉ khuyên cô đừng mắc lừa lần nữa thôi. Ngay cả khi có con cũng không được mủi lòng.」

Tôi nhìn anh ấy, đột nhiên kể chuyện khác.

「Hồi nhỏ, thành tích học tập của tôi không tốt chút nào. Tôi đã biết mình là con nuôi từ rất sớm, không chỉ tôi mà tất cả mọi người xung quanh đều biết. Từ nhỏ tôi đã xinh xắn, ai cũng bảo tôi chẳng giống ba mẹ chút nào. Họ không cười nhạo tôi không có ba, chỉ nói tôi là đứa không ai thèm.」

「Sau đó ba tôi ngày nào cũng đến trường, hôm thì đưa đồ ăn, hôm thì đưa nước uống. Sau này tất cả các bạn nhỏ đều ghen tị vì ba đưa đồ ăn cho tôi, còn bảo ngay cả ba ruột cũng chẳng bằng ba tôi.」

「Có một lần trên đường đi, tôi nghe thấy mấy bạn nhỏ đang bàn tán chuyện tôi bị bỏ rơi, chính ba đã xông tới nói với họ ông ấy là ba của tôi, tôi cũng có mẹ đàng hoàng.」

「Thật ra điều kiện nhà tôi cũng không khá giả gì. Nhưng lúc đó ba đã bảo tôi, nếu thi được điểm tối đa sẽ mua đùi gà cho tôi ăn.」

「Nhưng lúc đó tôi đâu có thi được điểm tối đa, anh biết đấy nền tảng của tôi quá kém, tôi đã nỗ lực rất nhiều rồi. Buổi tối lúc tôi học bài, ba ngồi ở phòng khách kèm tôi. Có đôi khi kèm một hồi là ông ấy ngủ ngáy o o luôn.」

「Sau này tôi vẫn được ăn đùi gà, không phải vì tôi được điểm tối đa, mà vì ba nói tôi đã chăm chỉ như vậy, tôi xứng đáng được ăn.」

「Ba mẹ tôi không có con, họ coi tôi như con ruột vậy. Ba luôn bảo lần đầu làm ba nên lúc nào cũng lo làm không tốt, thật ra ba cũng yêu tôi như mẹ vậy, chỉ là kín đáo hơn nhiều thôi.」

「Kể từ khi ở bên Địch Tự An, tâm trạng tôi lúc nào cũng không tốt, những lúc tôi buồn mẹ luôn ôm tôi khóc, bà nói với tôi rằng mọi chuyện đã có bà lo, tôi không yêu đương không kết hôn cũng chẳng sao hết.」

「Bây giờ tôi nghĩ thông rồi, thay vì một mối tình khiến bao nhiêu người phải đau lòng cùng mình, thà rằng sớm thoát ra cho rảnh nợ.」

Tôi thuận tiện đính chính luôn: 「À đúng rồi, anh hiểu lầm rồi, cậu nhóc mập đó không phải con tôi đâu, chỉ là một đứa trẻ đáng yêu trên phố thôi.」

Chỉ là muốn thoát ra cũng không dễ dàng như vậy.

Sau khi lên tin tức, thị trấn nhỏ này ngày càng náo nhiệt hơn.

Tôi bị một đám phóng viên chặn lại ở góc phố.

Một chiếc micro dí thẳng vào miệng tôi:

「Cô Vệ, xin hỏi với tư cách là một người bình thường mà có thể gả cho người thừa kế tập đoàn họ Địch, cô có cảm nghĩ gì?」

13

Tôi liếc nhìn người phóng viên trước mặt.

「Cách đặt câu hỏi không thân thiện chút nào nhỉ. Sao thế, chuyện kết hôn này trong mắt anh tôi nên có cảm nghĩ gì? Đội ơn đội đức sao? Đàn ông có thể tìm người trẻ đẹp, còn trong tiềm thức của anh, dục vọng của phụ nữ thì bị phán xét, còn dục vọng của đàn ông thì mặc định là chính đáng. Đây chính là sự bất bình đẳng giới thật sự.」

Càng giận tôi lại càng bình tĩnh: 「Có lẽ phải làm anh thất vọng rồi, tôi sẽ không kết hôn với anh ta. Còn về việc tại sao anh ta lại công bố thông tin đó, thì nên đi hỏi anh ta chứ không phải hỏi tôi.」

「Vậy cô có thể giải thích tại sao công việc tốt như vậy không làm, lại chạy về vùng quê này không?」

Tôi cười vì quá tức giận: 「Vùng quê? Đây là thị trấn cổ sông nước tuyệt đẹp của tôi, người khác ghen tị còn không kịp nữa là. Trứng gà là trứng gà ta, thiếu gì những thực phẩm thực sự có dinh dưỡng. Là một người làm báo, mà anh còn phân biệt vùng miền à? Tôi có làm việc hay không, đó là cuộc đời của tôi, tôi không tiêu tiền của anh, không ăn hạt gạo nhà anh, tôi thấy anh không có tư cách chỉ trích tôi.」

Đối phương rõ ràng là sững người một lát: 「Vậy cô Vệ có thể nói xem tại sao cô lại không kết hôn với anh Địch không?」

「Cho nên phóng viên các anh không quan tâm đến dân sinh, không quan tâm đến tài chính, mà lại đi quan tâm đến chuyện riêng tư của một người bình thường như tôi sao?」

Ngay khi tôi còn đang đôi co với phóng viên, tôi đột nhiên nghe thấy một tiếng hét lớn: 「Tất cả tránh ra cho tôi, ai cũng đừng hòng bắt nạt con gái tôi…」

Một chiếc chổi siêu to khổng lồ bay vèo tới.

Đám phóng viên xung quanh sợ hãi chạy tán loạn khắp nơi.

Ba tôi lập tức hét lên: 「Con gái, mau đi đi, đừng để ý đến lũ người này.」

Chỉ trong lúc ngẩn ngơ ấy, tôi đã bị ai đó nắm tay kéo chạy đi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...