Không Chọn Anh/Chương 7C. 7
20px

Ôn Ẩn Sơn chẳng biết từ đâu chui ra, dắt tôi chạy đi một quãng xa.

「Ba cô nghe nói cô bị chặn đường, liền kéo tôi tới giúp cô ngay.」 Anh ấy gật đầu, 「Ba cô đúng là rất thương cô, ông ấy chạy nhanh như cắt vậy.」

Tôi quay đầu lại đã không thấy những người đó nữa: 「Họ không đuổi kịp đâu, bây giờ anh có vẻ khá rành mấy con hẻm nhỏ ở trấn cổ nhà tôi rồi đấy.」

「Lúc rảnh rỗi tôi hay ra ngoài chạy bộ buổi sáng một mình, đường xá ở đây tôi thuộc hết rồi. Đừng nói nha, những góc nhỏ này lúc nào cũng mang lại những bất ngờ mới mẻ.」

Anh ấy lại hỏi tôi: 「Bây giờ cô muốn xử lý thế nào?」

Tôi nhún vai: 「Tôi là người đang bị bệnh, những việc này vốn dĩ không nên để tôi xử lý, cứ giao cho Địch Tự An đi.」

Nhắc đến chuyện bị bệnh, tôi cũng hỏi anh ấy: 「Vậy nên, anh Ôn này, anh đến thị trấn nhỏ này rốt cuộc là muốn làm gì?」

Ôn Ẩn Sơn không ngờ tôi lại hỏi thẳng thắn như vậy, liền lập tức thú nhận: 「Sao cô lại hỏi thế?」

「Anh mặc toàn đồ hiệu…」 Tôi cân nhắc từ ngữ, 「Tôi đi theo Địch Tự An nên đã gặp không ít người như vậy, nhưng nhiều người còn không có được cái khí chất tự nhiên như anh… Theo tôi thấy, anh giống kiểu người sinh ra trong gia đình cực kỳ ưu tú thì đúng hơn.」

Tính ra anh ấy đến thị trấn cũng được nửa tháng rồi.

Tôi cứ tưởng anh ấy không kiên trì được bao lâu, vậy mà vẫn luôn rất nghiêm túc theo đuổi.

「Có lẽ tôi cũng có chút bệnh tâm lý.」

Anh ấy vừa dứt lời thì có một dì từ bên cạnh xông ra: 「Ái chà, đúng lúc gặp hai đứa, cầm lấy khoai lang nướng mà ăn này.」

Tôi vừa định từ chối thì dì ấy lại nói: 「Hai đứa mau đi ra lối ngõ bên phải này chơi một lát rồi hãy về, dì vừa thấy đám phóng viên lại đuổi tới đầu kia rồi đấy.」

Nói xong, củ khoai lang vẫn được nhét vào tay tôi.

Nóng hổi.

14

Ba tôi, sau khi múa xong chiếc chổi lớn, ngồi lặng lẽ giữa sân hút thuốc.

Lúc tôi quay về, mẹ đang mắng ông: “Ông hút cái gì mà hút, không phải đã hứa với tôi là cai rồi sao?”

Tôi nấp sau lùm cây gần đó cười trộm.

Tôi còn đang tính kế nếu lần sau ba còn lén hút thuốc, tôi nhất định sẽ nắm thóp để ông phải bao tôi một chọi thịt nướng.

Thế nhưng, câu nói tiếp theo của mẹ khiến tôi đột nhiên nhận ra, có lẽ tôi sắp không còn ba nữa.

“Sức khỏe của mình như thế nào ông không biết sao? Ung thư phổi rồi, ông còn hút?”

“Thì tôi đang phiền lòng đây mà. Trước đây cứ nghĩ con gái gả đi rồi là coi như hoàn thành tâm nguyện, ai dè thằng kia lại không ra gì như thế.”

“Vậy thì ông càng phải chú trọng sức khỏe chứ! Sau này cứ để con bé ở nhà, không ai được bắt nạt nó. Nếu không có ông, hai mẹ con tôi bị người ta ức hiếp thì biết làm sao?”

Ba tôi nghe lời dập tắt điếu thuốc, nhưng vẫn không cam tâm: “Tôi chỉ là tức không chịu nổi, dựa vào cái gì mà ức hiếp con gái tôi như vậy, con bé còn đang bệnh nữa.”

“Lão Vệ à, tôi tin con gái mình có thể tự vượt qua được. Ông xem, con bé dứt khoát chia tay rồi về ngay Thái Thương. Nó vốn lương thiện, lúc này còn sợ chúng ta lo lắng nên ngày nào cũng ở bên cạnh mình. Càng những lúc thế này, ông càng không được buông xuôi. Chỉ là không biết con bé có trách chúng ta vô dụng, không đòi lại được công bằng cho nó không.”

Ba tôi đứng dậy: “Thôi, chắc nó cũng ăn xong thịt nướng rồi, tôi đi đón nó. Tôi đã nói là nhất định phải tự tay dắt nó vào lễ đường mà. Nếu còn kịp tôi mua về cho bà một ít nhé?”

Mẹ tôi lập tức phản đối: “Thôi đi, tiết kiệm chút đi. Cứ để con bé ăn là được, tôi năm mươi tuổi đầu rồi còn ăn thịt nướng làm gì. Nếu ông muốn ăn, mai tôi ra chợ mua hai cân thịt về tự làm cho.”

Tôi vội vàng quay người, chạy thục mạng về quán thịt nướng không xa.

Tôi quẹt nước mắt nơi khóe mắt.

“Chú ơi, nướng cho cháu thêm ít thịt, không cay, ít gia vị thôi ạ.”

Chú nướng thịt cũng là người nhìn tôi lớn lên, chú vừa làm vừa tán gẫu: “Sao không thấy cái đuôi nhỏ của cháu đâu?”

“Chú nói đồ đệ của ba cháu à? Ôn Ẩn Sơn?”

“Đúng rồi, lần nào cũng thấy hai đứa đi cùng nhau.”

“Anh ấy mới đến đây nên cháu chăm sóc chút thôi ạ.” Cuộc đối thoại bình dị khiến sự bàng hoàng trong tôi vơi bớt.

Chủ quán gật đầu: “Này, tặng thêm cho cháu mấy xiên, bảo ba cháu uống ít rượu thôi nhé.

Tôi gật đầu.

Đột nhiên tôi nhớ ra một chuyện.

Tôi lập tức liên lạc với Vương Sầm Sầm.

Vừa bắt máy, tôi đã hỏi ngay: “Cậu có quen ba mẹ tớ không?”

Cậu ấy khựng lại: “Sao cậu lại hỏi thế? Chú dì thì tớ chắc chắn phải gặp rồi chứ.”

“Ý tớ là, tại sao cậu lại đột nhiên đăng tin tìm người đi chơi, còn nhớ rõ cả sinh nhật của tớ nữa?”

Cuối cùng tôi cũng tìm thấy điểm kỳ lạ mà bấy lâu nay tôi cảm nhận được.

Dẫu dân thị trấn tôi vốn hiền lành thuần hậu, nhưng từ khi tôi về, mọi người lại quan tâm một cách quá mức đặc biệt.

Cuối cùng cậu ấy thở dài: “Haiz, tớ đã hứa với ba cậu là không nói ra rồi, cậu cứ vờ như không biết đi được không? Ba cậu đã tìm tất cả những người quen trong trấn, bảo là cậu đang bị bệnh, nhờ mọi người quan tâm cậu nhiều hơn. Hôm sinh nhật đó cũng là do ba mẹ cậu báo trước cho tớ, muốn chúng tớ ở bên cạnh cậu.”

Lúc này tôi mới hiểu ra.

Mùa đông năm đó, dù tôi bị vứt bỏ.

Nhưng ít nhất, họ đã vứt tôi trước cửa một gia đình tử tế.

Tình yêu của ba không phải là thứ mẹ tôi phải đi cầu xin cho tôi.

Không cần mẹ phải dặn dò kiểu: Ông đi chơi với con một lát đi, ông đi ăn cơm với con đi, ông dắt con đi dạo phố đi … hay đại loại thế.

Ông đã luôn làm rất tốt, thực sự rất tốt.

Tôi nuôi thêm một chú chó.

Đặt tên là Tỏi Tây.

Tôi nói với ba: “Con thích con chó này lắm, nhưng con lười nuôi quá, ba phải giúp con trông chừng nó đấy nhé.”

Ba nghe xong liền nhận nhiệm vụ ngay: “Cục cưng của ba đã thích thì ba nhất định sẽ chăm nó thật tốt.”

“Vậy chốt thế nhé, đợi Tỏi Tây tròn một tuổi, con sẽ tổ chức tiệc mừng cho nó. Lúc đó ba sẽ là công thần lớn nhất.”

Có lẽ ba không thể ở lại mãi.

Tỏi Tây là một chú chó rất nghe lời.

Lúc Địch Tự An đến, nó còn biết dọa anh ta nữa.

15

Với tư cách là người thừa kế nhà họ Địch.

Địch Tự An rất nhanh đã thỏa hiệp.

Tôi đang yên tĩnh vẽ bản phác thảo cho ba thì anh ta xuất hiện.

“Em có biết tại sao anh thích em không?”

Tôi ngước mắt nhìn anh ta.

“Ngày đó anh vừa nhìn đã ưng em ngay. Khí chất của em khác hẳn người khác, ở bên em anh thấy rất thoải mái. Sau đó bị kẹt trong thang máy, anh cảm thấy đó là một cơ hội tốt.”

“Thật ra anh luôn tự tẩy não mình rằng, anh tìm đối tượng kết hôn thì không thiếu tiêu chuẩn, chỉ cần tìm người mình thích là được. Giờ mới phát hiện ra, thực ra không phải vậy.”

“Anh đã gặp đối tượng liên hôn mà mẹ sắp xếp, anh nhận ra tuy anh không yêu cô ấy, nhưng cô ấy thực sự là đối tượng kết hôn phù hợp của anh.”

Tôi chỉ đặt bút vẽ xuống.

Nói lời tạm biệt với quá khứ: “Vậy thì chúc mừng anh.”

Nhưng đi kèm sau đó lại là tính khí bạo liệt của anh ta, anh ta xông vào tiệm, đập nát món đồ chạm khắc vừa tay nhất.

“Vệ Hưu Ninh, em bị làm sao thế? Anh có người phụ nữ khác rồi, cái vẻ mặt lạnh băng này của em là ý gì? Em thực sự không quan tâm một chút nào sao? Trong lòng em rốt cuộc có anh không hả?”

Cái bộ dạng phát điên đó khiến Tỏi Tây đang chơi bên ngoài nghe thấy liền lao nhanh về nhà.

Nó lao thẳng về phía Địch Tự An.

“Tỏi Tây, quay lại.”

Một tiếng gọi của tôi mới khiến Địch Tự An đang bủn rủn chân tay tìm lại được lòng tự trọng.

Anh ta nhìn chằm chằm vào Tỏi Tây đang hung hăng: “Em nuôi lắm mèo với chó thế làm gì…”

“Anh xem anh kìa, lại kích động rồi. Tôi nuôi mèo hay chó thì có liên quan gì đến anh?”

Tôi vỗ vỗ Tỏi Tây: “Đi chơi đi con, mẹ không sao đâu.”

Tỏi Tây lại chạy đi.

Lúc này Địch Tự An mới đứng dậy: “Những ngày không có em, anh thường xuyên nhớ em, nhưng anh nhận ra em là người không có trái tim. Không có anh, em sống vẫn rất tốt đấy thôi.”

“Địch Tự An, bệnh trầm cảm của tôi đã tái phát từ lâu rồi.”

Một câu nói khiến người đàn ông này lập tức câm nín.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...