Thai Hộ/Chương 7C. 7
20px

Giống như phát điên.

Đến lúc rồi.

Đánh hai cái cũng nên cho một viên kẹo.

Khi anh ta say đến bất tỉnh tôi nói với bartender:

“Cho vị tiên sinh kia một ly nước mật ong.”

“Bên trong thêm hai lát chanh.”

“Không nhiều không ít…”

“Chỉ hai lát.”

“Tính vào hóa đơn của anh ta.”

Sáng hôm sau vừa mở cửa thì đập vào mặt là mùi rượu nồng nặc của Tần Dực.

Tóc anh ta rối như ổ gà.

Mặt chưa rửa.

Râu chưa cạo.

Quần áo vẫn là bộ tối qua trong quán bar.

Quầng mắt thâm xanh nhưng lại mang theo một tia vui mừng.

Anh ta kích động hỏi:

“Tô Bạch, tối qua có phải em nhờ người pha cho anh ly mật ong không?”

“Là em đúng không?”

“Mỗi lần anh say, em đều pha mật ong cho anh.”

“Cũng chỉ có em mới thích cho hai lát chanh.”

“Em vẫn quan tâm anh… đúng không?”

Anh ta như vớ được cọng rơm cứu mạng.

Hỏi dồn dập.

Tôi im lặng rất lâu.

Nhìn ánh hy vọng trong mắt anh ta từng chút một nguội đi.

Rất lâu sau tôi mới mở miệng:

“Thì sao?”

Anh ta lập tức lại vui mừng:

“Thật là em!”

“Anh biết mà, nhất định là em.”

“Em không thể tàn nhẫn như vậy, nói bỏ là bỏ anh được.”

Tần Dực kích động nắm lấy tay tôi.

“Tô Bạch, anh không bẩn nữa.”

“Anh đã rửa sạch rồi, em xem.”

Anh ta muốn chứng minh bản thân sạch sẽ.

Nhưng vừa cúi đầu anh ta mới chợt nhận ra bộ dạng của mình hiện tại t.h.ả.m hại đến mức nào.

Lời nói mắc lại trong cổ họng.

Anh ta có chút luống cuống:

“Anh… anh còn chưa kịp tắm rửa.”

“Em đợi anh.”

“Anh về tắm ngay.”

“Anh sẽ tắm thật sạch.”

“Anh nhất định sẽ sạch.”

Nhìn bộ dạng hoảng loạn của anh ta tôi dịu giọng:

“Được rồi, Tần Dực.”

“Đừng hành hạ bản thân nữa.”

Anh ta khựng lại.

Đột ngột ngẩng đầu nhìn tôi.

“Em… không giận nữa?”

“Em không chê anh nữa sao?”

Tôi nhìn anh ta ba giây…

Sau đó giả vờ bất lực khẽ thở dài:

“Thật là… đúng là không làm gì được anh.”

“Tôi vẫn không hiểu cô.”

Trong văn phòng, Cố Thời Chương ký xong hợp đồng rồi đưa cho tôi.

“Không phải muốn trả thù hắn sao, sao lại quay lại với hắn?”

Tôi cũng ký tên mình lên văn kiện.

Coi như khép lại toàn bộ kế hoạch đã chuẩn bị suốt thời gian qua.

“Đơn giản mà.”

Tôi đan hai tay, tựa lưng vào ghế sofa, khóe môi cong lên một nụ cười.

“Không gì tuyệt vọng hơn việc…”

“Cho người ta một chút hy vọng…”

“Rồi tự tay nghiền nát nó.”

G.i.ế.c người phải tru tâm trước.

Chỉ đơn giản rời khỏi Tần Dực rồi để anh ta dừng ở mức hối hận vì thất tình.

Thì quá nhẹ cho anh ta.

Tôi là người thù dai.

Nỗi đau của Tô Bạch anh ta cũng nên nếm thử.

Hơn nữa, lần quay lại này tôi cũng đưa ra một vài điều kiện.

Thứ nhất… chuyển cho tôi 5% cổ phần của tập đoàn nhà họ Tần.

Thứ hai… tập đoàn nhà họ Tần rút khỏi gói thầu của Hoàn Vũ Tech, nhường lại cho công ty tôi.

Tần Dực chỉ do dự vài giây liền gật đầu đồng ý.

Tôi là người thực tế.

Chỉ tổn thương tình cảm thì có ích gì?

Phải khiến anh ta mất đi thứ gì đó thật sự.

Phải moi xuống một miếng thịt thì anh ta mới biết tới đau.

Cố Thời Chương chậc lưỡi:

“Đúng là ác thật.”

“Quả nhiên đừng chọc vào phụ nữ.”

Tôi lại dọn về nhà của Tần Dực.

Nhưng lấy lý do thời gian thử nghiệm để chúng tôi ngủ riêng hai phòng.

Thái độ của Tần Dực đối với tôi thì thay đổi rõ rệt.

Để giữ lấy mối quan hệ lung lay này vị thế của tôi và anh ta đã hoàn toàn đảo ngược.

Tôi trở thành người nắm quyền.

Còn anh ta trở thành kẻ lấy lòng.

Không chỉ lúc nào cũng nhìn sắc mặt tôi mà ở mọi chuyện còn phải thuận theo ý tôi.

Chỉ cần tôi hơi lớn tiếng anh ta đã nghĩ tôi đang tức giận.

Chưa đến một phút thì anh ta đã đã tự kiểm điểm, hạ thấp mình xin lỗi, cầu tôi đừng giận.

Giống hệt Tô Bạch trước kia.

Mà tôi cũng giống như anh ta trước đây tỏ ra ban ơn mà nói:

“Biết sai là tốt.”

“Nhớ cho kỹ, lần sau đừng tái phạm.”

Ngoài ra tôi còn đang sao chép lại hành vi của anh ta

Ví dụ: Đã hẹn tối về ăn cơm nhưng đến giờ lại không nghe điện thoại, không trả lời tin nhắn.

Đến khi anh ta tìm được tôi thì tôi đang ăn tối lãng mạn dưới ánh nến với Cố Thời Chương.

Anh ta chỉ có thể nhẫn nhịn, không dám phát tác.

Sau khi về anh ta lại nắm c.h.ặ.t t.a.y rồi hỏi tôi:

“Vì sao em lại ở với hắn?”

Tôi thản nhiên:

“Cố Thời Chương là nhà đầu tư của công ty tôi.”

“Tôi ăn một bữa với anh ấy thì có vấn đề gì?”

“Anh có thể đừng chuyện bé xé ra to được không?”

Cách nói này giống hệt lúc anh ta lấp l.i.ế.m khi bị Tô Bạch bắt gặp ở cùng Khúc Dữu Bạch.

Sắc mặt Tần Dực tái nhợt, mím môi không nói gì.

Ngày hôm sau anh ta đầu tư cho công ty tôi hai trăm triệu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...