Cầu tôi đừng qua lại với Cố Thời Chương nữa.
Tiền này không lấy thì phí.
Tôi cười và đồng ý.
Nhưng quay đầu lại thất hứa.
Lý do rất chính đáng.
Ví dụ như hợp tác thương mại cần trao đổi phương án.
Quan hệ nhà đầu tư cần duy trì.
Tần Dực tức đến phát điên nhưng không dám làm lớn chuyện.
Lâu dần tôi liên tục tẩy não anh ta rằng: Tôi thích kiểu đàn ông dịu dàng, hiểu chuyện, ngoan ngoãn.
Mà anh ta cũng biết tôi bây giờ đã có nhân mạch riêng, có sự nghiệp riêng.
Tôi đã không còn là Tô Bạch không nơi nương tựa, chỉ biết bám theo anh ta của trước kia.
Tôi có thể rời đi bất cứ lúc nào.
Điều này khiến cho anh ta vừa tức lại vừa sợ.
Hai cảm xúc giằng xé như d.a.o cùn cắt từng nhát vào m.á.u thịt anh ta.
Nhưng sức chịu đựng của con người rốt cuộc vẫn có giới hạn.
Khi tích tụ đến mức nhất định thì anh ta cuối cùng cũng bùng nổ.
Giống hệt Tô Bạch đêm tôi vừa xuyên tới, anh ta đập phá gần nửa căn nhà.
“Lần nào em cũng nói là bất đắc dĩ, là bàn công việc, là nói chuyện dự án…”
“Nhưng bàn công việc nhất định phải ở nhà hàng tình nhân à? Nhất định phải đóng cửa trong khách sạn à?!”
“Em coi anh là thằng ngu sao? Hết lần này đến lần khác lừa dối anh?!”
“Chỉ vì anh yêu em…”
“Nên em có thể giẫm anh dưới chân như rác, hết lần này đến lần khác sao?”
“Trong lòng em rốt cuộc có anh chút nào không?!”
Anh ta gào lên điên cuồng.
Gương mặt vì giận dữ mà vặn vẹo xấu xí đến cực điểm.
Tôi lạnh lùng nhìn anh ta.
“Anh đang quá kích động.”
“Bình tĩnh lại đi.”
“Nếu anh không chịu nổi…”
“Tôi cũng không còn cách nào.”
“Vậy thì chia tay.”
Hai chữ “chia tay” vừa thốt ra khiến anh ta lập tức đứng hình tại chỗ.
Đôi mắt đỏ ngầu nhìn tôi như không thể tin nổi.
Tôi quay người bỏ đi.
Vừa chạm tay vào tay nắm cửa thì cơ thể đã bị ôm c.h.ặ.t từ phía sau.
Tần Dực siết tôi trong lòng.
Không ngừng nói xin lỗi.
“Là anh sai.”
“Anh không nên nổi nóng.”
“Anh sửa.”
“Anh nhất định sửa.”
“Đừng bỏ anh.”
…
Trong nguyên tác Tô Bạch không có kết cục tốt.
Không chỉ bị người đàn ông mình yêu sâu đậm thao túng suốt thời gian dài rồi trở thành một con rối chỉ biết lấy lòng, còn bị Khúc Dữu Bạch bắt quả tang tại giường.
Cô bị sỉ nhục đến tận cùng.
Bị mắng là không biết xấu hổ, hạ tiện.
Đã chia tay rồi còn đi quyến rũ đàn ông của người khác.
Còn Tần Dực thì chỉ đứng bên cạnh lạnh nhạt nhìn.
Hút xong một điếu t.h.u.ố.c mới chậm rãi lên tiếng ngăn lại.
Đến lúc đó Tô Bạch đã hoàn toàn tuyệt vọng.
Ngay trước mặt hai người cô lao thẳng xuống từ tầng 28.
Đợi người c.h.ế.t rồi Tần Dực mới nhận ra lòng mình.
Cả con người chìm trong sự hối hận vô tận.
Nhưng hối hận thì có ích gì?
Người cũng đã nát rồi muốn ghép lại cũng không nổi.
Tô Bạch không có kết cục tốt thì anh ta cũng không xứng có kết cục tốt.
Khi công ty đi vào quỹ đạo quyền lực trong tay tôi ngày càng lớn.
Tính toán thời gian, thì hôm nay vừa đúng là kỷ niệm 10 năm yêu nhau của Tô Bạch và Tần Dực.
Cũng là lúc khép lại tất cả.
Tôi về nhà sớm hơn thường lệ.
Trong nhà được trang trí rất ấm áp.
Khắp nơi là hoa hồng và bóng bay.
Tôi liếc qua một vòng.
Thuận tay hất mấy quả bóng trên sofa xuống đất.
Sau đó gọi cho Cố Thời Chương.
“Hôm nay là cảnh cuối.”
“Diễn xong là anh đóng máy.”
Tần Dực về nhà lúc khoảng bốn giờ chiều.
Khi anh ta sắp bước vào…
“Em cũng không ngờ hắn lại dễ lừa như vậy.”
“Chỉ một ly mật ong thôi mà đã khiến hắn quay vòng vòng, còn tin sái cổ.”
“Hắn còn tưởng em thật sự còn tình cảm với hắn nữa chứ.”
“Chỉ cần em nhắc đến chia tay thì hắn lập tức hoảng loạn.”
“Anh tưởng tượng được không?”
“Một tổng tài bên ngoài oai phong lẫm liệt lúc ở nhà lại cầu xin em nhìn hắn một cái?”
“Anh không thấy dáng vẻ hắn thấp hèn lấy lòng em đâu, buồn cười c.h.ế.t mất”
“Tình yêu à?”
“Không thể nào.”
“Chỉ là thấy thú vị, chơi cho vui thôi.”
“Anh không thấy…”
“Đem loại người này ra làm ch.ó mà chơi rất sướng sao?”
Cánh cửa bị đạp tung.
Khi Tần Dực xông vào tôi đang lười biếng tựa trên vai Cố Thời Chương.
Trong mắt anh ta sát khí không tan.
Giọng khàn như bị cát mài:
“Em lừa anh?”
“Suốt từ đầu đến cuối em đều đang lừa anh?”
Tôi giả vờ sững lại.
Sau đó lười biếng đứng thẳng người, thở dài đầy bất lực:
“Tần Dực, cái này là lỗi của anh.”
“Anh ngoan ngoãn coi như không nghe thấy gì bộ không được sao?”
“Cứ nhất định phải xé toang lớp mặt nạ này làm gì?”
“Giờ thì hay rồi…”
“Không còn đường thu dọn nữa.”
“Thu dọn?”
Nắm tay Tần Dực siết c.h.ặ.t hơn.
“Em có phải nghĩ anh rất hèn không?”
Chaporia
Bình Luận (0)