13
Chiếc xe dừng lại trước một gara bỏ hoang.
Dương Trạch Vũ kể rằng Sái T.ử đang làm thuê ở một nhà máy luyện thép, gần đây hắn vừa xin nghỉ phép dài ngày, nên dù có mất tích một thời gian cũng chẳng ai hay biết.
Tên Sái T.ử này vốn rất ham mê c.ờ b.ạ.c, tiền làm ra chưa kịp nóng túi đã ném hết vào sòng bài.
Vì không có tiền thuê nhà nên hắn đã dựng tạm một chỗ ở ngay trong cái gara cũ nát này.
Cửa gara không có khóa, tôi sợ có người lai vãng nên bảo Dương Trạch Vũ đứng ngoài canh chừng.
Anh ta nói khẽ: “Có biến gì thì gọi tôi ngay nhé.”
Tôi một mình bước vào bên trong.
Trời đã về khuya, gara không có đèn, không khí vừa tối tăm vừa lạnh lẽo.
Tôi bật đèn pin điện thoại lên rồi bắt đầu tìm kiếm xung quanh.
Sái T.ử là một kẻ luộm thuộm, đồ dùng sinh hoạt và rác rưởi chất đống vào nhau.
Ở góc gara có một chiếc giường xếp, dưới lớp chăn dày đen kịt thò ra một đôi bàn chân.
Tìm thấy mày rồi!
Tôi dán mắt vào chiếc chăn, chỉ thấy người đàn ông kia hóa thành một khối dịch mủ nhầy nhụa bao phủ lấy hắn.
Khối dịch đó ăn mòn phần thân trên của Sái T.ử trước. Hình như hắn đã tỉnh dậy giữa chừng, những phần chi còn sót lại co quắp vì đau đớn.
Tôi vội vàng dời mắt đi, đồng thời gọi to tên Dương Trạch Vũ: “Mau lại đây!!”
Một chuỗi tiếng bước chân vội vã vang lên.
Dương Trạch Vũ kinh hãi hét lên: “Á! Hắn… hắn chỉ còn lại mỗi đôi bàn chân thôi!”
Trên giường xếp trống trơn, chỉ có đôi chân đứt lìa nằm vương vãi ở phía cuối giường.
Dương Trạch Vũ cúi xuống nhìn kỹ rồi phấn khích nói.
“Đúng rồi, thằng nhãi này vì muốn làm màu nên đã xăm một cái đầu hổ ngay cổ chân.”
“Chuyện này… chuyện này tuyệt đối không phải do con người làm ra! Đến cả xương cũng bị nung chảy, mà lại không có lấy một giọt m.á.u nào!”
Anh ta thở hổn hển, nói năng có chút lộn xộn vì quá kích động.
“Những gì cậu nói… những gì cậu nói đều là thật!”
“Ha ha, dẹp mẹ cái chuyện chữa bệnh đi! Cậu đúng là siêu nhân mà, cậu sinh ra là để dành cho việc g.i.ế.c người đấy!”
14
Tim tôi thắt lại một nhịp: “Anh đang nói cái quái gì thế? Tôi vốn dĩ không hề muốn g.i.ế.c người!”
Tôi dùng điện thoại soi về phía chiếc giường nhưng Dương Trạch Vũ đã biến mất tăm.
Anh ta đã lẻn ra sau lưng tôi từ lúc nào trong bóng tối: “Đây là thiên phú đấy, bao nhiêu người cầu mà chẳng được đâu! Giúp tôi g.i.ế.c thêm vài người nữa đi, tôi sẽ trả tiền cho cậu.”
Anh ta hoàn toàn gỡ bỏ lớp mặt nạ, chẳng buồn diễn kịch nữa.
Tôi đã sớm đoán được chuyện này, anh ta chỉ coi tôi như một công cụ g.i.ế.c người không hơn không kém!
Tôi hét lên: “Anh nằm mơ đi!!”
Nhưng anh ta nhanh hơn tôi một bước, tung chân đá mạnh vào thắt lưng tôi.
Tôi ngã nhào xuống đất, anh ta dùng tay phải siết c.h.ặ.t cổ tôi, tay trái thì ấn đầu tôi xuống sàn.
Anh ta dùng trọng lượng cơ thể đè nghiến lấy tôi, khiến tôi không tài nào cử động nổi.
Tôi nghe thấy tiếng anh ta cười đắc ý ngay sát bên tai: “Cậu có đi làm cả đời cũng chẳng kiếm được nhiều tiền như thế đâu, còn gì mà không hài lòng nữa hả?”
Môi tôi mài xuống đất đau rát, tôi khó khăn thốt ra từng chữ: “Tôi không thèm mấy đồng tiền bẩn thỉu của anh!”
Anh ta cười khẩy một tiếng.
“Thế à? Tao dùng tài khoản ẩn danh nước ngoài để chuyển tiền, còn mày thì sẽ bị bắt vì tội ‘sở hữu tài sản lớn không rõ nguồn gốc’ đấy.”
“Cả hai vụ án mạng mày đều có mặt ở hiện trường, lại còn nhận tiền mua mạng không rõ lai lịch. Chuỗi chứng cứ à? Tao chỉ cần bỏ tiền ra thuê vài tên ‘nhân chứng’ là xong ngay!”
“Cho dù không khép được tội c.h.ế.t cho mày, thì việc xin xét xử lại hay chờ đợi phiên tòa cũng ngốn khối thời gian, ít nhất mày cũng phải mục xương trong tù mười mấy năm!”
Nghe anh ta nói mà lòng tôi càng lúc càng kinh hãi. Tôi chưa bao giờ dính dáng đến pháp luật, không ngờ rằng thực tế lại đáng sợ đến thế.
Tôi chỉ đành xuống nước: “Được… tôi làm, tôi sẽ làm!”
Lúc này anh ta mới hài lòng, buông lỏng vòng tay đang khống chế tôi.
Nhưng anh ta vẫn cẩn thận lấy một chiếc túi nilon đen trùm kín đầu tôi lại. Anh ta không cho tôi ngồi ghế sau mà ép tôi phải chui vào cốp xe.
Tôi có thể nhận ra anh ta vẫn chưa biết phải đối mặt với tôi như thế nào cho bình thường.
15
Chiếc xe chạy rất lâu mới đến chỗ của nạn nhân cuối cùng.
Đội cái túi nilon trên đầu quá lộ liễu, anh ta đành phải cởi ra cho tôi rồi hạ giọng dặn dò.
“Đây là kẻ cuối cùng. Xong việc này, chúng ta nước sông không phạm nước giếng! Biết điều một chút! Gia đình tao không phải hạng người mày có thể đụng vào được đâu!”
Tôi nhìn xuống mặt đất, trong lòng bình thản đến lạ kỳ.
Nạn nhân cuối cùng là Miêu Trụ. Hắn ta và Sái T.ử đều là đồng bọn của Lại Cẩu năm xưa.
Miêu Trụ sống trong một khu dân cư khá nhộn nhịp. Vừa vào đến cổng, tôi đã thấy rất nhiều phụ huynh đang đứng trò chuyện, còn lũ trẻ thì nô đùa trong hố cát.
Chúng tôi đi lên tầng thượng của một tòa chung cư. Dương Trạch Vũ chỉ vào một căn hộ và bảo đó là nhà của Miêu Trụ.
Trên giá giày trước cửa có cả giày nam, giày nữ và một đôi giày trẻ em chỉ bé bằng bàn tay.
Hắn ta đã có con.
Dương Trạch Vũ cũng chú ý đến điều đó.
“Chậc, ai có nhà thì g.i.ế.c người đó. Làm cho nhanh vào, đừng để lại xác.”
Nói xong, Dương Trạch Vũ tiến lên gõ cửa.
Bên trong có tiếng phụ nữ vọng ra, hỏi xem chúng tôi tìm ai.
Dương Trạch Vũ tự nhận là bạn học của Miêu Trụ, có việc cần gặp.
Một người phụ nữ mặt tròn ra mở cửa, đon đả mời chúng tôi vào nhà đợi vì Miêu Trụ đi mua thức ăn sắp về rồi.
Dương Trạch Vũ bước vào trước. Khi người phụ nữ định đóng cửa lại.
Tôi đột nhiên chộp lấy cổ tay chị ta: “Chạy mau đi!”
Người phụ nữ khựng lại một giây nhưng chị ta không chạy thoát thân một mình mà lập tức lao vào phòng ngủ.
Chị ta bế thốc đứa bé đang ngủ say lên, cuống cuồng chạy ra khỏi cửa.
Động tĩnh lớn như vậy chắc chắn đã làm Dương Trạch Vũ chú ý.
Tôi vội vàng khóa trái cửa chính để ngăn Dương Trạch Vũ đuổi theo họ.
“Xoảng!” Một tiếng động ch.ói tai vang lên từ phía phòng tắm.
Dương Trạch Vũ vừa đập vỡ cái gì đó, hắn gầm lên giận dữ: “Mày đã không tuân theo quy tắc thì đừng trách tao trở mặt! Mày tưởng tao không nhận ra chắc? Đừng có mà giả vờ nữa!”
Tôi giật mình, chẳng lẽ anh ta đã phát hiện ra điều gì rồi?
Chỉ thấy Dương Trạch Vũ tay cầm một mảnh gương vỡ, chắn trước mặt mình rồi chậm rãi bước ra khỏi phòng tắm.
Tôi lập tức quay mặt đi, nhìn quanh tìm chỗ ẩn nấp.
“Mày đòi chữa mắt không phải vì sợ g.i.ế.c người, mà là vì mày sợ c.h.ế.t!”
“Tao đã nhận ra từ lâu rồi. Mỗi khi đi ngang qua chiếc gương lớn ở phòng tư vấn, lúc nào mày cũng nhắm c.h.ặ.t mắt lại.”
“Cả chiếc gương trong phòng tắm nhà Lại Cẩu đối diện với mày, mày cũng vội vàng ngoảnh mặt đi chỗ khác.”
“Mày sợ chiếc gương sẽ phản chiếu hình ảnh của chính mình, rồi mày sẽ bị trùng khớp với người đàn ông đó, và người phải c.h.ế.t chính là mày!”
Tôi bị dồn đến sát ban công, đành phải nấp vào khe hở sau chỗ để tay của ghế sofa.
Dương Trạch Vũ cầm mảnh gương vỡ chắn ngang mặt, nhanh ch.óng áp sát tôi.
Tuyệt đối không được để gương soi trúng!
Hai tay tôi quờ quạng, cố tìm một thứ gì đó có thể ngăn cản Dương Trạch Vũ.
Sàn nhà sạch bóng, chẳng có gì cả. Khi tay tôi chạm vào mặt tường, thanh tản nhiệt đang tỏa ra hơi nóng bỏng rát.
Giọng nói của Dương Trạch Vũ bất ngờ vang lên ngay sát bên tai.
“Mày cũng vì bản thân mình mà đi g.i.ế.c kẻ khác, lấy tư cách gì mà bảo tao m.á.u lạnh?”
“Lúc tao bảo mày đọc số thẻ ngân hàng, chẳng phải mày đọc nhanh lắm sao?”
“Nói trắng ra là do tiền chưa đủ thôi. Cặn bã thì vẫn là cặn bã, đừng có giả bộ cao thượng!”
Mảnh gương vỡ bắt đầu thò ra từ phía sau ghế sofa.
Không kịp nữa rồi! Tôi dồn hết sức bình sinh, tung một cú đá thật mạnh vào đường ống tản nhiệt.
Dương Trạch Vũ đắc ý, dí sát mảnh gương vào mặt tôi: “Để tao xem mày sẽ c.h.ế.t như thế nào nào! Hai lần trước tôi không có mặt, lần này chắc chắn không thể bỏ lỡ rồi.”
Chaporia
Bình Luận (0)