20px

16

“Hử? Sao mày vẫn chưa c.h.ế.t?”

Dương Trạch Vũ đầy vẻ nghi hoặc.

Đường ống sưởi bị rò rỉ, nước nóng tràn ra lênh láng trên sàn nhà.

Hơi nóng bốc lên đột ngột ngưng tụ thành một lớp sương mù trên bề mặt gương, không còn nhìn rõ bóng người nữa.

Dương Trạch Vũ cuống quýt lật chiếc gương lại, dùng ống tay áo lau đi.

Trong phòng im phăng phắc, chỉ còn tiếng nước chảy róc rách từ đường ống sưởi.

Phải một lúc sau Dương Trạch Vũ mới sực tỉnh ngẩng đầu lên, phát hiện tôi đang nhìn chằm chằm vào anh ta.

Cái c.h.ế.t thê t.h.ả.m của Sái T.ử vẫn còn hiện rõ mồn một trước mắt. Đôi tay anh ta run b.ắ.n lên, chiếc gương rơi xuống vỡ tan tành.

Nhà của Miêu Trụ có thiết kế hẹp và dài. Phòng tắm nằm ở cực Bắc, còn ban công nằm ở cực Nam.

Dương Trạch Vũ muốn chạy ngược lại phòng tắm để nhặt mảnh vỡ gương, nhưng như vậy toàn bộ lưng anh ta sẽ sơ hở trước mặt tôi.

Anh ta chỉ còn cách lao thẳng ra ban công để trốn. Thế nhưng, vừa trốn ra ban công thì anh ta đã hối hận ngay lập tức.

Ban công này lộ thiên, chẳng có chỗ nào để ẩn nấp cả.

Anh ta lắp bắp nói’ “Mày… mày đừng qua đây! Mày muốn hại c.h.ế.t tao sao?!”

Tôi đau lòng nói: “Bác sĩ Dương, anh thực sự khiến tôi quá thất vọng. Anh nói muốn giúp tôi chữa mắt, thực chất cũng chỉ là đang lợi dụng tôi mà thôi.”

Tôi bước vào ban công, ánh mắt dán c.h.ặ.t theo từng cử động của Dương Trạch Vũ.

Vì tôi đã chặn đứng lối vào duy nhất, anh ta không còn đường lui, chỉ biết thét lên một tiếng kinh hãi: “Đừng qua đây! G.i.ế.c người kìa, cứu tôi với!!!”

Tôi cau mày.

“Bác sĩ Dương, anh nói anh từng gặp qua ca bệnh tương tự.”

“Người đó sau này được chữa khỏi thế nào? Ngày hôm đó, rốt cuộc anh đã nhìn thấy cái gì?”

“Nói cho tôi biết đi. Đây là hy vọng duy nhất của tôi rồi.”

Giọng nói của Dương Trạch Vũ đã lạc hẳn đi vì sợ hãi: “Tôi nói thật với cậu là được chứ gì… cậu… cậu đừng có qua đây! Căn bản làm gì có chuyện g.i.ế.c người bằng ánh mắt! Là do con khốn Hứa Thiên Thiên đó tự chuốc lấy thôi!!”

17

Hứa Thiên Thiên bị lác mắt, lúc ngồi trong lớp ánh mắt cứ luôn hướng về một bên.

Chẳng may thay, hướng đó lại chính là chỗ ngồi của Dương Trạch Vũ.

Lại Cẩu nói bằng giọng bỉ ổi: “Dương thiếu, hình như Hứa Thiên Thiên thích anh rồi kìa.”

Dương Trạch Vũ cảm thấy mất mặt, vừa tan học đã hất văng bàn học của cô ấy.

Lại Cẩu và Sái T.ử cũng hùa theo chế nhạo.

“Đồ cóc cái, trong giờ học dám nhìn trộm Dương thiếu, thật đúng là không biết xấu hổ!”

“Mày muốn bám lấy Dương thiếu để làm phu nhân nhà giàu à? Nằm mơ đi!”

Hứa Thiên Thiên bị đe dọa nhưng không hề xin lỗi, ngược lại còn lớn tiếng cãi lại một cách đầy chính trực.

“Ai thèm nhìn trộm cậu ta chứ? Cậu ta nhiều hơn người khác cái mũi hay cái miệng à?”

“Mấy người đừng có tự tin thái quá như vậy được không!”

Dương Trạch Vũ từ nhỏ đã được nuông chiều, đây là lần đầu tiên anh ta bị nh.ụ.c m.ạ công khai như vậy.

Bố anh ta là chủ một doanh nghiệp hàng đầu tại địa phương. Gia đình giàu sang qua ba đời, có quan hệ với hầu hết các tập đoàn sản xuất lớn.

Tòa nhà học thuật của trường Trung học Thanh Đàm chính là do bố anh ta đầu tư xây dựng.

Ngày Dương Trạch Vũ nhập học, ngay cả hiệu trưởng cũng phải cúi chào đón tiếp.

Trong lớp có không ít học sinh nịnh bợ anh ra. Lại Cẩu, Sái T.ử và Miêu Trụ là những kẻ giỏi nịnh hót nhất, trở thành những tay sai đắc lực của anh ta.

Một kẻ chưa từng phải nhận ánh mắt lạnh nhạt như Dương Trạch Vũ, vậy mà giờ đây lại bị một “con cóc cái” cười nhạo.

Anh ta tuyệt đối sẽ không để cô được yên thân.

Những học sinh khác nghe ngóng được tình hình, liền hùa nhau cô lập Hứa Thiên Thiên.

Trong giờ học thì giật ghế của cô ấy, vẽ hình con cóc đè lên tên cô, lúc tan học thì chặn đường đòi tiền để đi tiệm net.

Vậy mà Hứa Thiên Thiên vẫn không chịu khuất phục, còn chạy đi báo với giáo viên.

Điều này đã thực sự chọc giận Dương Trạch Vũ.

Anh ta chặn đường Hứa Thiên Thiên, nói trước mặt cả lớp: “Hứa Thiên Thiên, chúng ta chơi một trò chơi đi. Kể từ bây giờ, tao sẽ dùng ánh mắt để g.i.ế.c c.h.ế.t mày.”

Trò chơi “nhìn chằm chằm” bắt đầu.

Hứa Thiên Thiên vốn rất tự ti về ngoại hình, sự dòm ngó ác ý của mọi người khiến cô luôn cảm thấy căng thẳng và bất an.

Bầu không khí ngột ngạt ấy kéo dài suốt một học kỳ, cuối cùng Hứa Thiên Thiên cũng chịu không nổi, bỏ học liên tiếp mấy ngày.

Dương Trạch Vũ cứ ngỡ cô ấy sẽ thôi học, cuối cùng cũng không còn phải nhìn thấy “con cóc cái” chướng mắt đó nữa.

Nhưng ngày hôm sau, Hứa Thiên Thiên lại đến trường với tinh thần vô cùng rạng rỡ.

Cô ấy thẳng thừng chỉ trích đám người Dương Trạch Vũ.

“Tôi không sợ các người! Tôi chẳng làm gì sai cả!”

“Chỉ có những kẻ vô dụng mới cần người khác nịnh bợ, vì bản thân họ chẳng có điểm gì thu hút cả!”

“Tôi giỏi hơn tất cả các người! Tôi sẽ thi đỗ vào Trường chuyên Lệ Thủy, rời khỏi cái vũng bùn hôi thối này!”

Cơn giận xông thẳng lên đại não Dương Trạch Vũ. Anh ta nhất định phải cho cô ấy một bài học nhớ đời.

Anh ta sai khiến ba tên đàn em: “Sau khi tan học, Hứa Thiên Thiên sẽ đi ngang qua hồ nhân tạo. Dạo này cô ta tự học đến rất muộn mới rời trường. Lúc đó mọi người đều về hết rồi, ba đứa bây lôi cô ta vứt xuống hồ cho tao.”

Lại Cẩu và Sái T.ử hăng hái đồng ý ngay lập tức: “Được! Bọn em cũng ngứa mắt con cóc cái đó lâu rồi! Đúng là tâm sinh tướng, xấu xí mà còn bày đặt lên mặt dạy đời bọn em!”

Miêu Trụ ngập ngừng hỏi: “Nhưng… nếu xảy ra chuyện thì sao?”

Dương Trạch Vũ nhìn gã, ánh mắt lạnh lẽo thấu xương: “Miêu Trụ, ý mày là sao? Mày không muốn làm à? Bố mày đang làm việc ở mỏ than nhà tao đầu tư đấy, chắc mày cũng không muốn ông ta gặp ‘tai nạn’ rồi bị chôn vùi dưới đó đâu nhỉ?”

Miêu Trụ lập tức im bặt, không dám nói thêm lời nào. Nhưng Dương Trạch Vũ vẫn đ.á.n.h giá thấp sự kiên cường của Hứa Thiên Thiên.

Cô ấy bị ném xuống hồ nhưng vẫn liều mạng vùng vẫy, đạp nước cố gắng kêu cứu.

Lại Cẩu và Sái T.ử cầm gậy, hễ cô ấy trồi lên mặt nước là chúng lại thẳng tay đập xuống.

Cô ấy dốc hết sức bơi về phía bờ, chúng lại dùng gậy chọc vào mắt, vào xương quai xanh, rồi đẩy cô ra chỗ nước sâu.

Giằng co gần một tiếng đồng hồ, Hứa Thiên Thiên không còn chút sức lực nào nữa, đôi tay khẽ quờ quạng vài cái rồi chìm hẳn xuống đáy hồ vĩnh viễn.

Dương Trạch Vũ nói với vẻ mặt vô tội.

“Chuyện là như vậy đó, chẳng liên quan gì đến bệnh tình của cậu cả đúng không?”

“Này! Sao mày không hiểu tiếng người thế hả, rốt cuộc mày muốn làm cái gì!”

Tôi không trả lời, cứ thế tiến thẳng về phía Dương Trạch Vũ.

Ngay khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, mặt anh ta cắt không còn giọt m.á.u, hai tay bám c.h.ặ.t lấy mép tường rồi lộn nhào ra ngoài ban công.

Đây là tầng thượng!

Anh ta treo lơ lửng giữa không trung, hướng xuống dưới gào thét cầu cứu: “G.i.ế.c người kìa! Mau báo cảnh sát đi!”

Nhìn bộ dạng hoảng loạn của anh ta, tôi không nhịn được mà bật cười: “Dương Trạch Vũ, chúng ta chơi một trò chơi đi. Kể từ bây giờ, tôi sẽ dùng ánh mắt để g.i.ế.c c.h.ế.t anh.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...