Lâm Thanh Vân ơi là Lâm Thanh Vân. Kể từ khi gả vào phủ Thái tử, phần đời còn lại của ngươi, tất cả những gì Tiêu Minh An cho ngươi, đều là đồ thừa mứa của kẻ khác!
May thay, sóng yên rồi biển sẽ lặng, bầu trời sẽ lại trong xanh.
Nhìn vào ánh mắt ngỡ ngàng của Tiêu Minh An, ta đẩy trả lại những viên ngọc:
“Thái tử điện hạ hiểu lầm rồi, người nương nương ban hôn cho ta là Tứ điện hạ, không phải ngài.”
“Vì thế số ngọc này, ta cũng không cần phải nhường.”
“Thần nữ còn có việc, xin phép cáo lui trước.”
“Chúc Thái tử điện hạ và Trắc phi nương nương, vĩnh kết đồng tâm, ân ái trọn đời.”
**12**
Ngày đại hôn.
Cách nhau một con phố, kiệu hoa của phủ Thái tử rước trắc phi đụng mặt kiệu hoa của ta.
Theo lý mà nói, ta được cưới hỏi đàng hoàng làm chính thất, Khương Nguyệt Lan phải nhường đường cho ta. Nhưng ả gả cho Thái tử, Thái tử nạp phi cũng lớn hơn hoàng tử bình thường một bậc.
Theo sự hiểu biết của ta về Tiêu Minh An, hắn tuyệt đối sẽ không để Khương Nguyệt Lan lùi bước chịu ủy khuất.
Nhưng lần này ta đoán sai.
Sau vài nhịp giằng co, xe ngựa của Khương Nguyệt Lan lại tránh đường.
Lúc đi qua, tiểu muội khẽ thì thầm bên tai ta:
“Nghe nói bên phủ Thái tử truyền lệnh tới, bảo kiệu hoa của tỷ tỷ đi trước.”
“Muội còn nghe nói, trong tiệc cưới ở phủ Thái tử, Thái tử điện hạ luôn giữ vẻ mặt lạnh tanh, ngày vui thành thân mà trông chẳng có chút gì hoan hỉ.”
Ta cười khẩy, lập tức nhận ra nguyên do.
Cưới được người con gái mình yêu thương nhất, Tiêu Minh An sao có thể không hoan hỉ? Ta nghĩ hắn đang kìm nén tình cảm, cố tình ra vẻ lạnh nhạt mà thôi.
Bởi vì nếu để Hoàng hậu biết hôm nay hắn đắc ý thế nào, e rằng bà lại thấy Khương Nguyệt Lan là hồ ly mị hoặc, rồi lại tìm cách gây khó dễ cho ả.
**13**
Mặc dù đã hạ quyết tâm gả cho Tứ hoàng tử, nhưng trong đêm tân hôn, ta vẫn không giấu được sự thấp thỏm.
May mắn thay, Tiêu Viễn Chu không phải là người thích làm khó kẻ khác. Chàng giữ một khoảng cách nhất định với ta, ta cúi đầu là có thể nhìn thấy những đường gân xanh nổi trên bàn tay rộng lớn của nam nhân.
Nhưng động tác lật khăn voan của chàng lại vô cùng nhẹ nhàng.
“Ta tên là Tiêu Viễn Chu, tuổi mụ hai mươi lăm, nàng có thể gọi ta là Viễn Chu. Sau này… sau này chúng ta sẽ thành phu thê.”
Nhìn dáng vẻ một người cao lớn dữ dằn thế kia mà lại nói ra mấy lời ngô nghê thế này, quả thực khiến ta – vốn đang rất căng thẳng – bật cười.
Khóe môi ta cong lên hồi lâu, mới phát hiện Tiêu Viễn Chu vẫn đang nhìn mình. Khi ta đưa mắt nhìn lại, chàng liền vội lảng tránh, nhìn xuống nền đất, giọng nói có phần vội vã:
“Ta biết nàng và ta thành thân thực chất là do tứ hôn, nàng đừng lo, ta sẽ không cưỡng ép nàng. Sau này trong phủ nàng muốn làm gì thì làm, sẽ không ai quản thúc nàng.”
“Ta không thích giao lưu ứng thù, chỉ có vài ba người bạn thi thoảng mới đến thăm, trong phủ cũng coi như thanh tịnh. Đời này ta cũng sẽ không cưới thêm thê thiếp nào nữa, chỉ có duy nhất một người vợ là nàng.”
“Phía sau ngự hoa viên còn nhiều đất trống, nếu nàng thấy buồn chán, có thể quy hoạch lại để trồng rau dưa cây trái. À phải rồi, ta có nuôi một con chó và hai con ngựa, tính ngựa hơi dữ, đợi khi nàng quen rồi có thể cưỡi chúng đi đạp thanh du ngoạn.”
“Con chó thì là một con chó lớn lông vàng, rất quấn người, biết đứng bằng một chân làm nũng, nàng có thể lấy bóng chơi với nó, nó sẽ lấy lòng làm nàng vui.”
Nói một mạch ra nhiều lời như vậy, ta nghe mà ngây ngẩn cả người.
Tiêu Viễn Chu thở hắt một hơi, rốt cuộc mới dám nhìn ta, nói nhỏ:
“Lâm tiểu thư, mong nàng có thể thích… chó và ngựa của ta.”
Ta ngẫm nghĩ một chút, cũng nhẹ giọng đáp lại:
“Đừng gọi thiếp là Lâm tiểu thư nữa, nghe xa lạ lắm, ngài… ngài có thể gọi thiếp là A Ngu.”
Đó là nhũ danh ngoại tổ mẫu đặt cho ta. Vì hai chữ “Thanh Vân” mang ý nghĩa quá cao vời vợi, ngoại tổ mẫu mới dùng chữ “Ngu” để kéo lại đôi chút: Lâm Thanh Vân, Lâm A Ngu.
Tiêu Viễn Chu giúp ta gỡ bỏ chiếc mũ phượng nặng nề, những ngón tay lướt qua lọn tóc ta.
“A Ngu.”
“Vâng.”
Đêm tân hôn này, dường như còn tốt đẹp hơn những gì ta từng tưởng tượng rất nhiều.
Chaporia
Bình Luận (0)