20px

14.

Hai tháng sau, ta cùng Tiêu Viễn Chu tiến cung dự yến tiệc.

Giữa chừng, Hoàng hậu gọi ta đến, trò chuyện đôi chút. Thấy ta và Tiêu Viễn Chu thân mật, hòa hợp, bà cũng mỉm cười gật đầu.

Dù sao thì quyết định trước đây của bà cũng không sai: vừa bảo vệ được Tứ hoàng tử, lại vừa vun đắp cho một mối lương duyên.

Trò chuyện xong với Hoàng hậu, ta ra ngoài sảnh tiệc hóng gió một lát. Vừa định quay vào thì nghe thấy tiếng gầm giận dữ kìm nén:

“Ai cho nàng ăn mặc như thế này? Sinh thần của Mẫu hậu, nàng ăn mặc lộng lẫy như vậy để làm gì?”

Ta khựng lại, là giọng của Tiêu Minh An. Hắn đang nắm chặt cổ tay Khương Nguyệt Lan, ánh mắt ngập trong lửa giận.

“Nhưng… là chàng từng khen thiếp mặc màu đỏ đẹp mà, thiếp trang điểm thật lộng lẫy cũng chỉ muốn làm Mẫu hậu vui lòng, chàng biết Mẫu hậu vốn luôn không thích thiếp.”

Ta liếc mắt nhìn. Khương Nguyệt Lan cắm đầy trâm ngọc trên đầu, trâm bước diêu cài kín không còn một kẽ hở. Chưa kể nàng ta còn mặc bộ y phục đỏ rực vô cùng chói lóa, trông ả còn giống nhân vật chính của bữa tiệc này hơn cả Hoàng hậu.

“Ta đã nói bao nhiêu lần rồi, trước mặt Mẫu hậu nàng phải mặc thanh đạm một chút, sao nàng mãi không chịu nghe lời vậy, đúng là đồ ngu xuẩn.”

“Chàng rõ ràng từng nói thiếp xứng đáng với mọi châu báu trên thế gian, sao giờ lại chửi thiếp là đồ ngu xuẩn?”

Hai người cãi vã hồi lâu mà không hề nhận ra ta đang đứng ở ngã rẽ.

Ta thầm thở dài.

Khương Nguyệt Lan quả thực là có tính cách như vậy: ngu xuẩn, phô trương và ngang ngược.

Khi ta còn là Thái tử phi, ta vẫn có thể kìm hãm ả đôi chút, để ả ra ngoài gặp người không mắc sai sót. Ngay cả khi ả nói năng không suy nghĩ, ta vẫn có thể ra mặt dọn dẹp hậu quả.

Nhưng bây giờ, trong phủ Thái tử chỉ có mình ả là trắc phi. Tiêu Minh An bận rộn chính sự, ả liền không coi ai ra gì. Suốt hai tháng qua, không biết ả đã đắc tội với bao nhiêu quý nữ chốn thế gia, thậm chí ngay cả quan lại dưới trướng Tiêu Minh An cũng bị ả ngang ngược sai bảo bưng trà rót nước.

Trước kia Tiêu Minh An luôn chê ta cổ hủ tẻ nhạt, sống như một con rối gỗ, chẳng tìm ra được một điểm sai. Cho nên sự ngu xuẩn thẳng thắn của Khương Nguyệt Lan lại càng khiến hắn rung động và dung túng.

Ta không muốn đụng mặt họ nên lại quay ra bờ hồ hóng gió. Nhẩm tính thời gian hai người họ cãi xong rời đi, ta mới chuẩn bị quay về hội tiệc.

Nhưng vừa mới xoay người, ta đã chạm phải đôi mắt đỏ ngầu tơ máu của Tiêu Minh An.

Tính ra, hai tháng không gặp rồi. Lần trước gặp mặt ta vẫn còn vấn tóc kiểu thiếu nữ, mà nay đã bới tóc búi của phụ nhân.

Ánh mắt Tiêu Minh An lướt qua mái tóc ta, rồi dừng lại trên khuôn mặt:

Hắn không nói gì, ta đành lên tiếng hành lễ trước:

“Thái tử điện hạ.”

Một lúc lâu sau, ta mới nghe thấy giọng nói của hắn:

“Vân nhi, nàng… nàng sống có tốt không?”

Mỗi lần Tiêu Minh An có việc cầu xin ta, hắn sẽ gọi ta là “Vân nhi”.

Ta nhớ có một lần là lúc Khương Nguyệt Lan được phong phi, hắn sợ quần thần phản đối nên bảo ta về tìm phụ thân để xin sự ủng hộ.

Lại một lần khác, con trai Khương Nguyệt Lan làm vỡ trán ta, hắn bảo ta nén cơn giận làm chuyện lớn hóa nhỏ, đừng nên trách phạt.

Nhưng thực ra, nhũ danh của ta không phải là Vân nhi. Ta từng nói cho hắn biết, nhưng hắn chưa bao giờ để tâm.

“Ta biết nàng đang giận dỗi ta, nàng cũng trọng sinh rồi đúng không? Cho nên mới cố tình không gả cho ta.”

Giọng Tiêu Minh An khàn đục, ánh mắt tối sầm lại:

“Nàng hận ta vì cuối cùng đã truyền ngôi cho con trai của A Lan.”

Thực ra ta chẳng có gì để hận.

Ở kiếp trước, cái tên hoàng tử mang dòng máu ngoại tộc kia vừa lên ngôi, các nơi liền thi nhau khởi nghĩa, lấy cớ chính thống huyết mạch mà đánh thẳng vào kinh thành. Tiêu Minh An đã yêu Khương Nguyệt Lan cả một đời, yêu đến mức cuối cùng đánh mất cả giang sơn. Hắn tự làm tự chịu, đã chọn thì phải gánh lấy hậu quả.

“Kiếp này, ta chưa từng nghĩ đến việc để con của A Lan làm Thái tử, để nàng ấy sinh sớm cũng chỉ vì muốn cho nàng ấy một chỗ dựa, dù sao nàng ấy thân phận thấp hèn, có hoàng tử kề bên vẫn tốt hơn là không.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...