Cự long vung đuôi quật trúng Không Độ. Bóng người mặc tăng y màu xám rơi rụng từ trên cao, đập thẳng xuống một đỉnh núi hoang vắng ngoại ô Lạc Thành, tạo ra một hố sâu có đường kính lên tới cả trăm mét.
Cự long lao xuống từ trên không, bốn móng vuốt bám chặt vào mép hố, cái đầu rồng cúi xuống, râu rồng gần như chạm vào Không Độ dưới đáy hố.
Không Độ nằm dưới đáy, tăng y rách bươm, toàn thân bê bết máu. Đôi mắt không có đồng tử của lão nhìn lên bầu trời, nhưng khóe miệng lại hơi cong lên.
“Ngươi quả thực… mạnh hơn ba ngàn năm trước.”
“Ta vẫn luôn không ngừng mạnh lên. Các ngươi tưởng phong ấn có thể nhốt được ta, nhưng mỗi một ngày bị phong ấn, ta đều tích lũy sức mạnh.”
“Vậy tại sao ngươi không tự mình thoát ra?”
Lệ Uyên im lặng một giây.
“Vì ba ngàn năm qua, ta không cảm thấy thế giới này xứng đáng để ta bước ra.”
“Vậy bây giờ thì sao?”
“Bây giờ đã có người cho ta thấy… nó xứng đáng.”
Không Độ nhìn anh, rất lâu sau, khẽ thở dài một tiếng.
“Thiên giới sẽ không buông tha cho ngươi đâu. Ta chỉ là đội tiên phong.”
“Cứ để chúng đến.”
“Ngươi định đối đầu với toàn bộ Thiên giới sao?”
“Từ lúc ta giết vị thần đầu tiên, ta đã trở thành kẻ thù của chúng rồi.”
Không Độ nhắm mắt lại. Cơ thể lão tan thành những điểm sáng màu xám, bay lơ lửng trong gió như tro tàn.
Trước khi hoàn toàn tan biến, giọng nói của lão vọng ra từ những điểm sáng:
“Lệ Uyên. Đối xử tốt với cô ấy. Ngươi có điểm yếu không phải là chuyện xấu… Nó khiến ngươi giống một… thực thể đang sống hơn.”
Những điểm sáng tan biến. Đáy hố trống rỗng.
Cự long rút đầu về. Nó ngửa cổ gầm vang, tiếng gầm rung chuyển mây trời. Rồi dần dần thu nhỏ lại, biến về hình người.
Lệ Uyên đứng bên miệng hố, quần áo hơi xộc xệch, trên mặt có một vết xước nông, nhưng tinh thần lại vô cùng phấn chấn. Anh búng tay một cái. Đám mây tôi đang đứng từ từ hạ xuống, đưa tôi đến ngay trước mặt anh.
Tôi vừa đặt chân xuống đất, suýt nữa không đứng vững. Anh vươn tay đỡ lấy tôi.
“Không sao chứ?”
“Anh mới là người có sao không?” Tôi nhìn vết xước trên mặt anh. “Anh bị thương rồi.”
“Vết thương nhỏ thôi.”
“Rách da mặt rồi.”
“Ngày mai sẽ khỏi.”
Tôi lấy một tờ khăn giấy từ trong túi áo ra, kiễng chân lau vệt máu trên mặt anh. Anh cúi đầu xuống cho vừa tầm với tôi.
Lau được hai cái, tôi chợt nhận ra… Khoảng cách giữa mặt anh và mặt tôi chỉ còn chừng mười centimet. Hơi thở của anh phả lên trán tôi, thoang thoảng mùi thanh lạnh, như mùi sương sớm giữa rừng thông mùa đông.
Tay tôi sững lại.
“Sao vậy?” Anh hỏi.
“Không có gì.” Tôi lùi lại một bước.
Anh nhìn tôi, khóe môi khẽ cong lên.
“Tô Niệm.”
“Hửm?”
“Cô đỏ mặt rồi kìa.”
“Không có.”
“Có. Đỏ hơn cả quả táo.”
“Đường đường là một con quái vật sống ba ngàn năm, anh nhìn cái gì mà nhìn.”
“Nhìn cô.”
“…”
Tôi quay người bước đi. Anh bám theo phía sau, bước chân khoan thai nhàn nhã.
Trên đoạn đường từ ngoại ô về thành phố, chúng tôi đã đi một quãng rất dài. Trên đường đi anh nói cho tôi biết, Không Độ tuy đã thất bại, nhưng Thiên giới sẽ không dừng lại ở đó. Tuy nhiên, trong thời gian ngắn chúng sẽ không cử người đến nữa, bởi Không Độ là chiến lực mạnh
nhất mà Thiên giới cài cắm ở nhân gian, thất bại của lão cần có thời gian để tiêu hóa.
“Bao lâu?”
“Ít nhất là một năm.”
“Một năm sau thì sao?”
“Một năm sau chúng có tới nữa, tôi cũng chẳng sợ.”
“Tại sao?”
Anh cúi xuống nhìn bàn tay mình.
“Bởi vì hiện tại tôi… đang dần mạnh hơn. Mỗi một ngày đều mạnh hơn.”
“Giai đoạn hồi phục sau khi phá phong ấn sao?”
“Không phải.”
Anh nhìn tôi.
“Là vì cô.”
“Tôi?”
“Sức mạnh của Ứng Long bắt nguồn từ hai thứ. Một là tu vi của bản thân, hai là… sự ràng buộc.”
“Có ý gì?”
“Ba ngàn năm trước tôi không có ràng buộc. Giữa đất trời này, không có bất kỳ thứ gì khiến tôi để tâm. Vì thế sức mạnh của tôi có giới hạn.”
Anh ngừng một chút.
“Bây giờ thì có rồi.”
Tôi không nói gì. Chúng tôi sánh vai nhau đi trên con đường ngoại ô vắng lặng. Ánh tà dương kéo dài bóng của hai người.
Bóng của anh dài hơn rất nhiều so với chiều cao thực. Nhìn kỹ lại… hình dáng của cái bóng không phải hình người. Mà là rồng.
Về đến nội thành thì trời đã tối. Khắp các ngóc ngách Lạc Thành toàn là cảnh người dân chỉ trỏ, bàn tán và hướng điện thoại lên trời chụp ảnh. Trận chiến trên không giữa cự long và người mặc áo xám hồi ban ngày đã phủ sóng khắp cõi mạng.
Nhưng tất cả ảnh và video đều mờ mờ ảo ảo. Không phải do người chụp. Mà là do Lệ Uyên đã làm một thuật pháp nhỏ sau khi kết thúc trận chiến, khiến tất cả hình ảnh lưu lại trên thiết bị điện tử đều bị nhòe đi.
“Không thể để quá nhiều người nhìn thấy hình ảnh rõ nét.” Anh nói. “Sẽ gây hoảng loạn.”
“Trận đánh vừa rồi của anh, cả Lạc Thành này đều nhìn thấy hết rồi.”
“Nhìn thấy thì không sao. Chỉ cần không có bằng chứng rõ nét, bọn họ sẽ tự huyễn hoặc bản thân thôi… rằng đó là ảo giác, là tiết mục biểu diễn drone, hoặc là hiện tượng khúc xạ ánh sáng.”
“Khả năng tự dối mình của loài người đúng là đỉnh thật.”
Anh khẽ cười. Giang Nhất Nhất gọi đến cuộc gọi thứ ba mươi bảy. Cuối cùng tôi cũng nhấc máy.
“Tô Niệm cậu đang ở đâu!!! Cậu chết ở xó nào rồi!!! Tớ bị hất văng ra ngoài rồi không tìm thấy cậu đâu cả! Cậu còn sống không!!!”
“Còn sống. Đang trên đường về.”
“Cậu đang đi cùng con… cùng ngài ấy… vị ấy… phải không?”
Tôi liếc nhìn Lệ Uyên một cái.
“Đúng vậy.”
“Trời đất ơi… tớ có quá nhiều câu hỏi muốn hỏi…”
“Về rồi tính.”
Cúp máy xong, Lệ Uyên chợt dừng bước.
“Sao vậy?”
Anh nghiêng đầu nhìn một cửa hàng tiện lợi ven đường.
“Tôi đói.”
“… Anh muốn ăn gì?”
“Táo.”
Tôi mua cho anh ba quả táo trong cửa hàng. Bộ dạng anh đứng ăn táo bên đường… một người đàn ông mặc trường bào đen, lọn tóc mai bằng vàng kim, gương mặt đẹp tuyệt trần, gặm táo dưới ánh đèn huỳnh quang của cửa hàng tiện lợi 24h… khung cảnh này dị hợm đến mức khó tả.
Nhưng anh ăn rất nghiêm túc. Từng miếng từng miếng nhai thật chậm rãi. Giống như ba ngàn năm qua chưa từng được ăn một bữa tử tế. Mà thực tế đúng là như vậy.
“Ngon không?”
“Ừm.”
Anh ăn luôn cả lõi táo. Nhìn anh nhai nát lõi quả táo thứ ba rồi nuốt chửng, tôi bỗng thấy sống mũi cay cay. Rồi lại hơi buồn cười. Rốt cuộc cuộc đời tôi sao lại ra nông nỗi này?
Chia tay, trộm rắn, rắn biến thành rồng, đánh nhau với thần tiên, rồi đứng nhìn một con rồng ba ngàn tuổi gặm táo trước cửa hàng tiện lợi. Thật quá viển vông.
Những ngày sau đó, mọi chuyện bắt đầu tiến triển theo chiều hướng tốt đẹp với tốc độ chóng mặt.
Đầu tiên là vấn đề tiền bạc. Sau khi Lệ Uyên giải trừ phong ấn, miếng Xà Cốt Ngọc không hề bị hỏng hóc. Nó hoàn thành sứ mệnh của mình rồi tự động bay về tay tôi.
Trịnh Minh cũng giữ đúng lời hứa – giúp tôi giải quyết dứt điểm nhà họ Trần. Nhưng anh ta lại làm một việc vượt ngoài dự đoán của tôi. Anh ta công khai báo cáo giám định của miếng Xà Cốt Ngọc lên trang web chính thức của nhà đấu giá An Hòa.
Giới sưu tầm toàn cầu chấn động. Chỉ trong ngày thứ hai công bố, bảy người mua quốc tế đã gửi ý định tham gia đấu giá. Mức giá thấp nhất là tám mươi triệu tệ . Người đưa giá cao nhất là một nhà sưu tầm người Trung Đông, với mức hai trăm triệu tệ .
Tôi không bán vội. Nhưng nội sự chú ý từ chuyện này cũng đã khiến lượng người theo dõi trên kênh video của tôi tăng vọt qua mốc ba mươi triệu.
Lời mời hợp tác từ các thương hiệu xếp hàng dài đến tận năm sau. Tôi nhận hai hợp đồng: một hãng mỹ phẩm nội địa và một thương hiệu đồ thể thao. Tổng giá trị hợp đồng là ba triệu tám trăm ngàn tệ.
Ba triệu tám trăm ngàn tệ . Mới một tháng trước, thẻ của tôi chỉ còn vỏn vẹn hai ngàn ba.
Tôi dọn khỏi nhà Giang Nhất Nhất, thuê một căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách ở trung tâm thành phố. Không tính là sang trọng, nhưng sạch sẽ, sáng sủa, máy sưởi đầy đủ.
Ngày chuyển nhà, Lệ Uyên trong hình người đã giúp tôi bốc vác toàn bộ hành lý. Hai cái vali, một cái balo.
Anh nhìn đống hành lý ít ỏi đó, im lặng mấy giây.
“Đây là toàn bộ gia tài của cô đấy à?”
“Ừ.”
Anh không nói gì. Nhưng qua ngày hôm sau, tôi phát hiện trong phòng khách mọc thêm một bộ sô pha gỗ gụ. Ở cửa ra vào có thêm một tủ giày. Ngoài ban công xuất hiện năm chậu cây xanh. Trong phòng ngủ chễm chệ một chiếc giường lớn cỡ hai mét.
“Mấy thứ này lấy đâu ra vậy?”
Anh đang ngồi ăn táo trên chiếc ghế gỗ gụ mới toanh.
“Biến ra đấy.”
“Anh biết biến ra cả đồ nội thất cơ à?”
“Tôi cái gì cũng biến ra được. Chỉ là không duy trì được quá lâu thôi, chắc tầm… ba năm trăm năm gì đó.”
“Thế là đủ rồi.”
Tôi mở chiếc tủ lạnh mới – bên trong nhét kín đủ loại trái cây. Táo, nho, cam, dâu tây, cherry… Nhưng không có thịt cá.
Anh không ăn đồ mặn. Ba ngàn năm nay anh chỉ ăn trái cây.
Tôi nghĩ nghĩ, làm cho anh một tô salad trái cây. Lúc anh bưng tô lên ăn, tôi ngồi đối diện ngắm anh.
“Lệ Uyên.”
“Ừm.”
“Anh định ở lại nhân gian mãi sao?”
“Ừ.”
“Không về Thiên giới à?”
“Thiên giới chẳng có gì tốt đẹp.”
“Vậy anh định làm gì?”
Anh bỏ tô xuống, nhìn tôi thật nghiêm túc.
“Ngắm cô.”
“… Anh có thể thôi ăn nói kiểu đó được không.”
“Tại sao?”
“Vì…”
“Vì cô sẽ đỏ mặt?”
“Tôi không đỏ mặt!”
“Có. Còn đỏ hơn cả quả táo.”
“Ngậm miệng ăn salad đi.”
Anh ngoan ngoãn cúi xuống ăn tiếp, nhưng khóe miệng cứ nhếch lên không hạ xuống được.
Chuỗi ngày bình yên trôi qua được một tuần. Ngày thứ bảy, một vị khách không mời mà đến xuất hiện. Mẹ Trần Kiêu, Vương Tú Lan.
Bà ta không đến nhà mới của tôi. Mà mò vào khu bình luận tài khoản video của tôi. Dùng tài khoản thật.
“Chào cộng đồng mạng, tôi là Vương Tú Lan, mẹ của Trần Kiêu. Về chuyện con bạch xà và miếng ngọc bội, tôi có vài lời muốn nói. Trong thời gian yêu đương với con trai tôi, Tô Niệm đã nhiều lần trộm cắp tài sản nhà chúng tôi…”
Một ngàn chữ tố khổ. Từng câu từng chữ đầy nước mắt, diễn vai nạn nhân vô tội. Quan điểm cốt lõi chỉ có một: Tôi là một con nhãi ăn cắp.
Khu bình luận lập tức chia làm hai phe.
“Dì Vương nói cũng có lý, chia tay thì chia tay chứ sao lại đi ăn cắp đồ.”
“Đừng có tẩy trắng nữa, xem video đi kìa, con rắn đó bị vứt bỏ mà!”
“Nhưng miếng ngọc bội thì sao? Chắc chắn ngọc là của nhà họ Trần đúng không?”
“Ủng hộ Tô Niệm! Nhà bạn trai cũ đối xử với con rắn tồi tệ như vậy, bị mang đi là đáng đời!”
Cuộc chiến dư luận nổ ra.
Tôi lướt đọc bình luận, tâm trạng không tốt lắm. Không phải vì bị mắng. Mà vì Vương Tú Lan đã nói đúng một chi tiết: “Tô Niệm nhân lúc chúng tôi sơ hở, lén lút cuỗm đi miếng ngọc trị giá hàng chục triệu.” Xét về mặt pháp lý, câu này quả thực rất khó cãi.
Ngọc bội đúng là di vật của nhà họ Trần. Dù Vương Tú Lan từng chính miệng bảo “vứt bừa đi”, nhưng đó là nói miệng lúc riêng tư, chẳng có bằng chứng gì.
Lệ Uyên thấy tôi cau mày, vươn tay giật luôn điện thoại của tôi.
“Đừng xem nữa.”
Chaporia
Bình Luận (0)