“Quy củ của nhân gian. Chuyện nhân gian giải quyết ở nhân gian. Thiên giới không được nhúng tay. Kẻ nào nhúng tay… ta đánh kẻ đó.”
Không Độ nhắm mắt lại.
“Tùy ngươi thôi.”
Cơ thể lão hóa thành những đốm sáng xám, từ từ tan biến. Tám tên thi hành án còn lại cũng lần lượt hóa thành ánh sáng biến mất.
Dưới tầng hầm, tôi bước lên cầu thang, toàn thân lấm lem bụi đất, tóc tai rũ rượi, nhưng may mắn là không bị thương.
Khoảnh khắc Lệ Uyên đứng trong sân nhìn thấy tôi bước ra… biểu cảm của anh, cả đời này tôi cũng không thể nào quên. Đó là biểu cảm của một sợi dây đàn bị kéo căng đến tột độ đột ngột được nới lỏng.
Anh bước tới, ôm chầm lấy tôi. Rất chặt.
Mặt tôi áp vào lồng ngực anh, có thể nghe thấy rõ nhịp tim của anh. Rất nhanh. Không hề giống nhịp tim của một Thần thú ba ngàn năm tuổi.
“Tôi không sao.” Giọng tôi ồm ồm rúc trong ngực anh.
Anh không buông tay.
“Lệ Uyên?”
“Để tôi ôm thêm một chút nữa.”
“Anh siết chặt quá, tôi không thở được…”
Anh nới lỏng ra một chút. Nhưng vẫn không buông. Bạch Trạch đứng từ xa, ngậm cây kẹo mút, nhìn hai chúng tôi với nụ cười “ta đã bảo rồi mà”.
Sau ngày Đông chí, Thiên giới không còn phái thêm bất kỳ ai đến nữa.
Mạng lưới tình báo của Bạch Trạch truyền tin về: Thiên Đế chọn cách giữ im lặng trước lời tuyên bố của Lệ Uyên. Không phải nhận thua. Mà là kiêng dè.
Một Ứng Long có khả năng đối đầu trực diện và đánh bại chín kẻ thi hành án, kết hợp với một con người dung hợp Long khí trong cơ thể, lại thêm một Bạch Trạch đã cắm rễ kinh doanh ở nhân gian suốt ba ngàn năm… Tổ hợp này, Thiên giới không muốn đụng vào. Ít nhất là ở thời điểm hiện tại.
Ngày lại ngày trôi qua.
Tài khoản video của tôi vượt mốc tám mươi triệu người theo dõi. Miếng Xà Cốt Ngọc cuối cùng cũng được chốt với giá một trăm tám mươi triệu tại nhà đấu giá An Hòa. Người mua là một nhà sưu tầm ẩn danh ở nước ngoài… Mãi sau này tôi mới biết, đó là người do Bạch Trạch sắp xếp.
Tiền đã vào tài khoản. Một trăm tám mươi triệu. Tôi dán mắt vào dãy số trên app ngân hàng trọn vẹn mười phút. Rồi tôi làm một việc.
Tôi mua một căn hộ duplex ở trung tâm Lạc Thành. Ba trăm hai mươi mét vuông, hướng nam, tầm nhìn thoáng đãng, bao trọn cả đường chân trời của thành phố.
Lúc thi công, tôi đặc biệt nhờ người lắp đặt ngoài ban công một cái… đệm sưởi siêu to khổng lồ. Mặc dù Lệ Uyên đã không cần đến nó nữa. Nhưng tôi vẫn muốn làm vậy.
Ngày dọn vào nhà mới, Lệ Uyên đứng trước cửa sổ sát sàn, ngắm nhìn thành phố ngoài kia. Ánh hoàng hôn phủ lên sườn mặt anh một tầng sáng vàng ấm áp.
“Thấy sao?” Tôi hỏi.
“Tốt hơn cái bể kính nhiều.”
Tôi bật cười thành tiếng.
“Tốt hơn cái nơi anh đã sống suốt ba ngàn năm chứ?”
“Tốt hơn rất nhiều.”
Anh ngoảnh lại nhìn tôi.
“Quan trọng nhất là… người sống cùng không giống nhau.”
Tôi bước tới, đứng cạnh anh. Hai cái bóng in trên kính cửa sổ, đan lồng vào nhau.
“Lệ Uyên.”
“Hửm.”
“Anh có hối hận không? Rời bỏ Thiên giới, ở lại nhân gian.”
“Không hối hận.”
“Lỡ như có một ngày Thiên giới lại kéo đến thì sao?”
“Thì tôi lại đánh đuổi chúng về.”
“Lỡ anh đánh không lại thì sao?”
“Thì tôi sẽ đưa cô bỏ trốn.”
“Trốn đi đâu?”
“Trốn đến nơi chúng không tìm thấy.”
“Có nơi đó tồn tại sao?”
Anh nghĩ ngợi một hồi.
“Không có.”
“Vậy phải làm sao?”
“Vậy thì không trốn nữa. Cùng nhau đối mặt.”
Tôi tựa đầu vào vai anh. Bờ vai anh rất rộng, rất vững chãi.
Bên ngoài cửa sổ, muôn ngàn ngọn đèn của Lạc Thành bắt đầu tỏa sáng. Thành phố này không hề hay biết bầu trời của nó từng xuất hiện một con rồng. Không hay biết dưới lòng đất của nó từng có một tế đàn cổ xưa. Không hay biết những bông tuyết bằng vàng rơi xuống ngày Đông chí ấy là gì.
Nhưng không sao cả. Có những chuyện không cần thiết phải cho cả thế giới biết. Cũng giống như có những người, không cần tất cả mọi người thấu hiểu.
Một năm sau.
Tô Niệm, hai mươi sáu tuổi.
Sở hữu tài khoản video một trăm hai mươi triệu người theo dõi, lọt top 10 nhà sáng tạo nội dung toàn mạng. Thương hiệu cá nhân “Niệm Bạch” được định giá một tỷ hai trăm triệu.
Tài sản đứng tên: một căn duplex ở trung tâm Lạc Thành, ba mặt bằng kinh doanh, ba phần trăm cổ phần gốc của Thịnh Hoa Tư Bản (do Bạch Trạch tặng, “coi như tiền thù lao cung cấp tình báo”).
Tập đoàn Trần thị chính thức phá sản vào cuối năm ngoái. Toàn bộ tài sản đứng tên Trần Kiêu bị phong tỏa. Vương Tú Lan bị điều tra tội danh biển thủ công quỹ phục vụ tiêu dùng cá nhân, bị tòa án tuyên phạt ba năm tù giam.
Lâm Vi Vi bỏ trốn ba ngày trước khi Trần thị phá sản, cuỗm theo chiếc thẻ tín dụng cuối cùng còn khả dụng của Trần Kiêu.
Lần cuối cùng Trần Kiêu xuất hiện trước công chúng là trong một bản tin thời sự… Hắn làm công nhân tại một xí nghiệp ở ngoại ô Lạc Thành, lương tháng bốn ngàn rưỡi .
Phóng viên hỏi hắn: “Anh có cảm nhận gì về những sự việc đã qua?”
Hắn nhìn thẳng vào ống kính và thốt lên: “Tôi không nên để vuột mất con rắn đó.”
Lúc tôi xem bản tin này, đang nằm ườn trên sô pha xem TV. Lệ Uyên hóa thân thành rắn nằm cuộn tròn trên bụng tôi, im lặng ngoan ngoãn, thi thoảng mới lè lưỡi một cái.
Anh giờ đây đã có thể biến đổi tự do giữa hình người và rắn. Khi là người, anh cao hơn tôi một cái đầu, tóc dài chấm eo, mặc trang phục hiện đại đi ra đường toàn bị người đi đường chụp lén. Khi là rắn, anh dài hơn hai mét, toàn thân vàng pha trắng, hai chiếc sừng vàng trên đầu có thể tự do ẩn hiện.
Hình dạng anh yêu thích nhất… vẫn là rắn.
“Như thế này đỡ tốn sức hơn.” Anh nói.
“Một con Ứng Long như anh mà còn than tốn sức à?”
“Biến thành hình người phải duy trì tỷ lệ ngũ quan, phiền phức lắm.”
“Là anh lười thì có.”
“Ừm.”
Anh quấn lấy ngón tay tôi bằng đuôi.
Trên TV, phần phỏng vấn Trần Kiêu kết thúc, chuyển sang tin tức về nhà họ Triệu.
“Gia tộc họ Triệu ở Lạc Thành vì tình nghi buôn lậu đồ cổ nên đã bị cơ quan công an lập hồ sơ điều tra. Thiếu gia Triệu Diễn hiện đang bỏ trốn…”
Triệu Diễn bỏ trốn rồi.
Không phải trốn ra nước ngoài. Mà trốn sang một thế giới khác. Bạch Trạch kể, anh ta đã thông qua một lối đi cổ xưa trốn lên Thiên giới, muốn cầu xin Thiên Đế che chở.
Nhưng Thiên Đế ngó lơ anh ta. Một kẻ canh cửa đã hết giá trị lợi dụng ở nhân gian, Thiên giới không thèm chứa chấp.
Kết cục của Triệu Diễn là: Bị trục xuất về nhân gian, tước đoạt toàn bộ pháp lực, trở thành một con người bình thường. Một con người bình thường nằm trong danh sách truy nã của Lạc Thành.
Tất cả những ân oán, trong suốt một năm qua, đều đã lần lượt đi đến hồi kết. Chỉ còn lại một việc…
Mối quan hệ giữa tôi và Lệ Uyên, vẫn luôn lấp lửng ở một vị trí vô cùng vi diệu.
Anh sống chung nhà với tôi. Ở bên tôi mỗi ngày. Nấu ăn, đi chợ, quay video, làm mộc nhân chắn fan cuồng. Nhưng giữa chúng tôi… chưa ai đâm thủng lớp giấy cửa sổ đó.
Cho đến một đêm nọ. Tôi đứng hóng gió trên ban công, anh đứng ngay phía sau.
“Tô Niệm.”
“Hửm?”
“Cô có nhớ câu tôi từng nói không?”
“Câu nào?”
“Ứng Long cả đời chỉ công nhận một Chủ nhân.”
“Nhớ.”
“Cách giải thích của Bạch Trạch không hoàn toàn chính xác.”
“Không chính xác chỗ nào?”
“Không phải là ‘Chủ nhân’.”
Anh bước tới bên cạnh tôi, đôi mắt vàng xanh lấp lánh như hai viên đá quý dưới ánh trăng.
“Mà là ‘Bạn Đời’.”
“…”
“Ứng Long một đời chỉ có một bạn đời. Công nhận rồi là nhận định cả đời. Ba ngàn năm không đổi, ba vạn năm cũng sẽ không đổi.”
“Anh đang định…”
“Tôi đang trần thuật lại một sự thật với cô.” Anh nhìn tôi. “Cô không cần phải trả lời. Cũng không cần trả lời ngay bây giờ. Cô có thể dùng mười năm, hai mươi năm, một trăm năm để cân nhắc. Tôi đợi được.”
“Một trăm năm? Tôi sống làm sao nổi một trăm năm.”
“Cô có thể.”
“Ý anh là sao?”
“Long khí trong cơ thể cô sẽ không ngừng cải tạo thân xác cô. Vài năm nữa… tuổi thọ của cô sẽ ngang bằng với tôi.”
“Ngang bằng?”
“Ừm.”
“Là bao lâu?”
“Phụ thuộc vào việc cô muốn sống bao lâu.”
“… Ý anh là… vĩnh viễn?”
“Vĩnh viễn.”
Tôi ngước nhìn anh. Ánh trăng hắt lên gương mặt anh rõ mồn một. Từng đường nét, từng góc cạnh. Nỗi cô đơn của ba ngàn năm khắc tạc giữa đôi lông mày, nhưng giờ đây những dấu vết ấy đang phai mờ dần.
Tôi đưa tay lên, khẽ vuốt ve má anh. Hàng mi anh run rẩy.
“Anh đã chờ đợi ba ngàn năm rồi.” Tôi nói.
“Ừ.”
“Dành ba ngàn năm chỉ để chờ một người, anh không thấy ngốc sao?”
“Ngốc.”
“Vậy sao còn chờ?”
“Chờ.”
Tôi kiễng chân. Chạm môi vào khóe miệng anh. Rất khẽ. Nhẹ như lông hồng.
Toàn thân anh đông cứng lại trong tích tắc. Sau đó… vòng tay anh siết lấy eo tôi, kéo tôi lại gần. Anh cúi xuống, hôn tôi.
Sự câm lặng và cô độc của ba ngàn năm vỡ vụn ngay trong khoảnh khắc này.
Ánh trăng ở phía sau lưng. Muôn ngàn ngọn đèn Lạc Thành rực rỡ dưới chân.
Năm năm sau.
Tôi đứng trên tầng thượng tòa nhà trụ sở mới của tập đoàn “Niệm Bạch”, phóng mắt ngắm nhìn thành phố nhộn nhịp.
Giá trị vốn hóa của công ty đạt năm mươi ba tỷ tệ. Từ một vlogger quèn vỏn vẹn tám trăm fan, tôi đã lột xác thành một doanh nhân.
Dĩ nhiên, một đối tác làm ăn của tôi là con Ứng Long ba ngàn tuổi, người còn lại là Bạch Trạch – tổng tài quản lý quỹ đầu tư ba trăm tỷ. Thắng lợi, cũng chẳng có gì bất ngờ.
Trên bàn làm việc là một tấm thiệp mời – Tiệc tối thường niên của Hiệp hội Thương gia Lạc Thành. Người phụ nữ năm năm trước bị Vương Tú Lan đá ra khỏi căn phòng trọ rách nát, giờ đây lại trở thành một trong những nhân vật có tầm ảnh hưởng lớn nhất thành phố này.
Lệ Uyên xuất hiện trước công chúng với thân phận “Cố Uyên” – đối tác làm ăn kiêm chồng của tôi.
Đúng vậy, là chồng. Chúng tôi đã đăng ký kết hôn vào năm ngoái. Nhân viên ở Cục Dân Chính nhìn chứng minh thư của anh- do Bạch Trạch làm giả, hoàn hảo không tì vết, rồi lại nhìn mặt anh, phải xác nhận tới ba lần.
“Anh ơi, ngày tháng năm sinh này có đúng không ạ? Trông anh trẻ quá.”
Anh điềm nhiên đáp: “Do bảo dưỡng tốt thôi.”
Nhân viên lại ngó ngày sinh một lần nữa – để tránh nghi ngờ, chúng tôi khai là 32 tuổi.
“Ba mươi hai ạ? Nhìn cứ như hai mươi lăm.”
“Cảm ơn.”
Tôi đứng cạnh suýt thì phì cười. Ba ngàn linh năm tuổi. Chứ không phải ba mươi hai.
Buổi tối trở về nhà, anh biến thành rắn, cuộn tròn trên sô pha. Lớp vảy màu vàng trắng óng ánh dưới ánh đèn. Hai chiếc sừng vàng đã hoàn toàn phát triển, cong vút lên như vầng trăng non.
Anh đã lớn hơn rất nhiều so với năm năm trước, cuộn lại thì choán gần hết chiếc sô pha. Tôi ngồi bên cạnh, kê laptop lên người anh – thân nhiệt của anh luôn ở mức vừa vặn, dùng vào mùa đông sướng hơn dùng túi chườm nhiều.
“Em lại lấy anh làm bàn làm việc đấy à.” Anh lầu bầu.
“Anh êm hơn bàn nhiều.”
Cái đuôi của anh vung vẩy không vui, nhưng vẫn ngoan ngoãn nằm im.
Tôi mở laptop lên, thấy một email mới. Người gửi là một dãy ký tự mã hóa lộn xộn.
Nội dung email chỉ vỏn vẹn một dòng:
“Thiên giới đã quyết định ký hiệp ước không can thiệp với nhân gian. Lệnh truy nã Lệ Uyên chính thức được gỡ bỏ. Tái bút: Thiên Đế nhờ tôi chuyển lời đến hai người – Lão bảo các người thắng rồi. Nhưng lão vẫn không phục.”
Phần ký tên – Bạch Trạch (viết thay).
Tôi xoay màn hình laptop qua cho Lệ Uyên xem. Anh liếc một cái, dùng đuôi gõ vào nút “Đã đọc” trên màn hình. Rồi lại ngủ tiếp.
Tôi gập laptop lại, vuốt ve đầu anh.
“Lệ Uyên.”
“Hửm.”
“Anh có vui không?”
Anh hé một mắt nhìn tôi. Con ngươi màu vàng xanh chan chứa sự dịu dàng không nói thành lời dưới ánh đèn.
“Vui.”
“Vì được tự do sao?”
“Vì có em.”
Bên ngoài cửa sổ, đêm đông Lạc Thành rất lạnh. Nhưng trong nhà lại vô cùng ấm áp. Tấm đệm sưởi vẫn được bật, dù chưa từng có ai dùng đến.
Tôi ngả đầu lên người con rồng ba ngàn tuổi, lắng nghe nhịp thở đều đặn của anh, rồi từ từ nhắm mắt lại.
Năm xưa, lúc bưng anh ra khỏi cái bể kính bẩn thỉu đó, tôi nằm mơ cũng không thể ngờ… Cuộc sống lại trở nên thế này.
Còn đẹp hơn cả một giấc mơ.
Chaporia
Bình Luận (0)