Hai người đứng dậy rời đi.
Ngay lúc mở cửa họ đụng phải Bùi Du vừa quay lại.
…
Bùi Du đội mũ và đeo khẩu trang.
Tô Như Yên sững lại, cảm thấy anh có chút quen mắt.
Bùi Du phớt lờ họ, đi thẳng về phía tôi.
“Em sao vậy? Tay bị thương à?”
Anh lập tức bấm chuông gọi y tá.
Hai người ở cửa dừng lại, nhìn sang đầy khó hiểu.
Đào Đào:
“Sao không phải thằng béo kia? Người này là ai vậy?”
Tô Như Yên nhíu mày:
“Cái mũ của anh ta quen quá… hình như tôi có mua cùng mẫu…”
Vừa dứt lời, cô ta lập tức nhận ra.
Đây chính là idol cô ta theo đuổi suốt hai năm… là Bùi Diệc!
Bình luận lại tràn tới.
Phe nữ chính bắt đầu lên tiếng, mong chờ nam nữ chính gặp lại nhau, cốt truyện quay về quỹ đạo.
Tô Như Yên kích động đến đỏ cả mặt, bước tới:
“Xin chào… anh có phải là Bùi Diệc không?”
Bùi Du liếc cô ta một cái, cau mày.
“Tiểu Trần, đưa họ ra ngoài.”
Trợ lý lập tức chạy vào.
Đào Đào tròn mắt, lúc này mới nhận ra.
Thằng “béo” kia không phải bạn trai biến thái gì cả mà là trợ lý của idol cô ta!
Trước đó cô ta vậy mà không nhận ra.
Tô Như Yên bị kéo ra ngoài, hoảng hốt gọi lớn:
“Em không phải fan cuồng đâu! Bùi Diệc, em là fan của anh, em thích anh hai năm rồi! Có thể chụp với em một tấm không?”
Bùi Du sợ họ làm ồn ảnh hưởng đến tôi, liền bịt tai tôi lại.
Y tá đến giúp tôi cắm lại kim truyền.
Ngoài cửa, Tô Như Yên vẫn đang gào lên.
Tiếng lớn như vậy, chắc chắn sẽ khiến người khác chú ý đến việc Bùi Du ở đây.
Tim tôi bắt đầu bất an.
Có lẽ… không giấu được nữa rồi.
“Em… thật ra…”
“Yên tâm đi, anh biết họ là bạn học của em, sẽ không làm gì họ đâu.”
Bùi Du trấn an tôi nghỉ ngơi, rồi đứng dậy đi đóng cửa.
Nhưng ngoài cửa lại vang lên giọng nói đầy cao giọng:
“Bùi Diệc, anh đừng bị Hứa Hâm lừa! Người yêu qua mạng của anh thực ra là em!”
“Cô ta mạo danh em đi gặp anh! Người nói chuyện với anh suốt một tháng, ngày nào cũng chơi game với anh là em!”
“ID của em là ‘Tô Tô tại đây’, anh thường gọi em là bé con, anh quên rồi sao?”
Ngón tay Bùi Du đang nắm tay nắm cửa chợt khựng lại.
Tôi nhìn bóng lưng anh, tim cũng thắt lại.
Vài giây sau.
Anh quay đầu nhìn tôi.
“Anh ra ngoài một lát.”
…
Bùi Du ra ngoài rất lâu không quay lại.
【Nam nữ chính cuối cùng cũng nhận nhau, sắp đến cao trào cưỡng chế, giam cầm rồi!】
【Quả nhiên khí chất nữ chính khác hẳn, ánh mắt nam chính nhìn cô ta cũng thay đổi.】
【Hai người đứng cạnh nhau đẹp đôi quá, fan nữ chính đứng lên!】
【Xong rồi, nữ phụ lộ thân phận rồi, sắp bị ném vào bệnh viện tâm thần, đời tàn luôn. Nữ phụ mau chạy đi!】
……
Bình luận liên tục tường thuật trực tiếp.
Tim tôi từng chút chìm xuống đáy.
Thứ phải đến… cuối cùng cũng đến.
…
Đợi y tá đi rồi.
Chaporia
Bình Luận (0)