Tôi mở điện thoại, mới phát hiện mình… lên hot search rồi.
Trong bốn ngày tôi hôn mê, các nền tảng đều phát lại chuyện hôm đó.
Sau khi bên liên quan bị xử lý.
Danh tính của người bí ẩn là tôi bị đồn đoán khắp nơi.
Có người nói là fan, có người nói là người nhà, cũng có người nói là bạn gái của anh.
Tôi xem video trên hot search.
May mà lúc đó ánh sáng tối, chỉ thấy bóng người và quần áo, không thấy rõ mặt.
Tôi đang thở phào thì nhóm ký túc xá đột nhiên @ tôi.
Là Tô Như Yên.
Mấy ngày tôi không về, họ tưởng tôi bị thằng biến thái béo nhốt lại nên giả vờ quan tâm.
Tôi đọc xong, trả lời:
【Tôi: Tôi không sao, mấy hôm nay hơi không khỏe, đang kiểm tra ở bệnh viện, tôi sẽ xin phép thầy cô.】
【Tô Như Yên: Không khỏe chỗ nào? Không phải bị thằng biến thái kia làm tàn phế rồi chứ? Hứa Hâm, cậu đừng vì tiền mà không cần mạng.】
【Đào Đào: Không về mấy ngày, chắc là có t.h.a.i đi phá rồi không dám nói rồi.】
【Tô Như Yên: Đào Đào đừng nói bậy. Hứa Hâm, gửi vị trí đi, cố vấn bảo tụi tôi tới thăm, cô ấy lo.】
Họ chắc chắn chỉ muốn xem tôi t.h.ả.m hại thế nào.
Tôi không trả lời.
Nhưng hôm sau, họ tự tìm đến.
Chắc là lấy địa chỉ từ cố vấn.
Khi Tô Như Yên và Đào Đào bước vào, Bùi Du vừa ra ngoài lấy t.h.u.ố.c.
Mấy ngày nay anh luôn ở trong phòng chăm sóc tôi.
Trong phòng có rất nhiều đồ của anh.
Tô Như Yên nhìn phòng bệnh cao cấp, ánh mắt hơi d.a.o động.
Ngay sau đó, cô ta thấy áo khoác nam và dép trên sofa.
Cô ta cười khẩy:
“Hứa Hâm, thằng béo đó vẫn tự chăm cậu à?”
Đào Đào nhìn hồ sơ bệnh án, thấy không phải phá thai, lời châm chọc định nói cũng nuốt lại.
“Hắn đâu rồi? Không phải bỏ cậu ở đây rồi chứ?”
Cô ta đảo mắt nhìn quanh, rồi thấy chiếc áo kia… có chút quen.
“Anh ấy ra ngoài lấy đồ rồi. Nếu không có việc gì thì về đi, tôi cần nghỉ ngơi.”
Tôi vừa tỉnh, không có sức cãi nhau.
Chương 5
Tô Như Yên cười lạnh:
“Sao đuổi tụi tôi gấp vậy? Sợ thằng béo kia nhìn thấy tôi, phát hiện cậu là đồ giả à?”
Đào Đào tiếp lời:
“Nó đương nhiên sợ rồi. Tất cả những thứ này đều do thằng béo cho. Như Yên xinh vậy, liếc một cái là cướp lại được hắn.”
Tô Như Yên nhếch môi:
“Hứa Hâm, cậu yên tâm, loại rác đó tôi không cần. Nếu biết cậu thiếu tiền vậy, tôi nên giới thiệu cho cậu vài đại ca, làm bồ nhí kiếm còn nhiều hơn.”
Đào Đào cười:
“Như Yên đừng đùa, với bộ dạng của nó, làm tiểu tam tiểu tứ người ta còn không thèm.”
“……”
Tôi siết c.h.ặ.t t.a.y, muốn tát cô ta một cái.
【Tự nhiên bắt đầu ghét nữ chính và bạn thân của cô ta rồi.】
【Quá đáng thật, ai bảo đây là thẳng thắn đâu, ra đây xem nào!】
【Nữ phụ đâu có tệ như mọi người nói, cô ấy bề ngoài chỉ bình thường thôi, nhưng là thủ khoa khối tự nhiên, sinh viên 985 duy nhất ở thị trấn, trong đại học còn tham gia rất nhiều cuộc thi, bảng vàng ghi tên nữa mà.】
【Gì cơ?! Đây mà là nữ phụ á? Đây là học bá đỉnh cấp thì có!】
【Ba không thương mẹ không yêu, là tôi tôi cũng hắc hóa! Nữ phụ cố gắng vậy, đừng đi sai đường, đàn ông còn nhiều mà.】
Thái độ của bình luận đột nhiên đổi hẳn.
Khiến tôi có chút bất ngờ.
Tô Như Yên đẩy tôi:
“Tôi đang nói chuyện với cậu đấy, sao không trả lời?”
Cô ta từ nhỏ được chiều chuộng, ghét nhất là bị người khác xem thường.
Kim truyền dịch trên tay tôi lệch đi, đau nhói.
Đào Đào thấy m.á.u chảy ngược trong ống, nhíu mày:
“Mẹ nó, cậu giả vờ à? Như Yên, đi thôi, không lát thằng biến thái quay lại thật thì phiền.”
Chaporia
Bình Luận (0)