20px

Vừa nói, ta vừa chậm rãi trải mở mảnh lụa.

Trên đó là một bức huyết thư viết bằng m.á.u — qua bao ngày, m.á.u đã phai sắc, nhưng chính vì thế mà càng thêm chấn động lòng người.

Ta chỉ vào một câu trong đó, cao giọng đọc:

“Trương đại nhân, ngài thấy câu này không? Mẫu hậu ta viết: ‘Làm vua, làm quan, phải lấy dân làm gốc. Đại Yến diệt vong là do bản thân, không phải do người sau. Nếu tân quân nhân hậu, biết lấy dân làm đầu, thì chư thần không cần vướng bận, Đại Yến… không cần ai phải giữ khí tiết cho nữa. Quân thần nên cùng nhau tận lực, chung tay giúp thiên hạ thái bình.’”

Những lời này văn nhã mà trầm trọng.

Ta đã học thuộc rất lâu mới nhớ, dù phần lớn bách tính xung quanh chẳng hiểu, nhưng những người đọc sách và cả Trương Minh Công… thì hiểu rất rõ.

Ông ta mặt đầy xúc động, sống lưng vốn thẳng tắp giờ cũng khom xuống, giọng run rẩy hỏi ta:

“Lời này… thật sự là do mẫu hậu của người viết sao?”

Ta nhét mảnh vải vào tay ông:

“Ngài từng thấy bút tích của mẫu hậu ta, thật hay giả — ngài có thể tự phân biệt. Vốn dĩ… ta không định lấy nó ra. Dù Đại Yến có bao nhiêu sai lầm, thì đó cũng là quốc gia của ta. Ta chỉ muốn lưu lại cho nó một chút thể diện cuối cùng.”

“Nhưng sau khi xuất cung phát cháo, ta mới biết — đến giờ vẫn còn có trung thần như ngài, vẫn đang giữ khí tiết vì Đại Yến.”

“Bệ hạ nói, ngài là bậc hiền tài. Có ngài, dọc sông Hoàng Hà sẽ ít đi hàng vạn sinh mạng phải bỏ lại.”

“Thế nên hôm nay, ta không thể giấu riêng nữa.”

“Nếu ngài thật lòng kính trọng mẫu hậu ta, vậy thì xin hãy nghe theo bà, làm một vị quan… chỉ vì dân mà thôi.”

Những người xếp hàng nhận cháo quanh đó đều là dân gặp nạn vì lũ lụt, nghe nói nếu Trương đại nhân chịu ra mặt thì sẽ có bớt người chết, liền “phịch phịch” quỳ rạp xuống đất, dập đầu không ngớt, khẩn cầu bằng tất cả tấm lòng.

“Đại nhân, đại nhân ơi, ta xin thay cả làng ta mà van ngài đó!”

“Đứa con tội nghiệp của ta… nó mới năm tuổi. Nếu nó có thể chờ đến lúc ngài ra tay, nó đã không phải c.h.ế.t nữa!”

“Đại nhân, ta không ở lại kinh thành đâu. Chỉ cần ngài chịu tu sửa Hoàng Hà, ta đi theo ngài, đi làm lao dịch cũng được. Có mệt c.h.ế.t trên bờ sông, ta cũng cam lòng! Miễn là người nhà ta… có thể sống tiếp!”

Trong từng lời van xin nghẹn ngào ấy, ta cuối cùng cũng thấy… trong đôi mắt cố chấp kia của vị đại nhân ấy, lần đầu xuất hiện một tia d.a.o động.

Mười ngày sau, Trương Minh Công mang theo khoản tiền sửa đê mà Tiêu Hạc vắt óc gom góp được, khởi hành đến Hoàng Hà.

Ông không nghi ngờ bức huyết thư kia, bởi đó vốn là thứ Tiêu Hạc… đích thân giả mạo, bắt chước theo nét bút của tiên Hoàng hậu mà viết ra.

Tuy ta không hiểu lắm những gì viết trong đó, nhưng ta tin vào bản lĩnh của Tiêu Hạc.

Tiên Hoàng hậu là người thế nào, ta rõ — dù có tài mấy cũng chẳng viết ra được những lời tỉnh ngộ như thế.

Thế mà bà ta lại được thơm lây, mang một danh tiếng tốt đẹp đến vậy.

Nhưng sự việc hôm ấy, qua miệng những kẻ đọc sách có mặt, cứ thế truyền đi…rồi thanh danh của ta cũng dần trở nên kỳ lạ.

Ngày càng có nhiều người nói rằng ta “đại nghĩa diệt thân,” lòng hướng về bá tánh, lại còn công nhận cả công đức của triều đại mới.

Họ nói, một công chúa tiền triều như ta, nên ở lại bên cạnh bệ hạ, khuyên người chăm việc nước, lấy dân làm gốc.

Mà nữ nhân có thể ở bên cạnh hoàng đế lâu dài để khuyên nhủ, thì chỉ có thể là… phi tử.

Lúc Tiêu Hạc đến hỏi ta, hắn mang theo một bình rượu.

Ta chưa từng uống rượu, mới một chén thôi đã thấy đầu váng mắt hoa.

Ta nghe thấy hắn nói:

“Du Xuân Chi, nàng… có muốn gả cho trẫm không?”

Thật là doạ người.

Một vị hoàng đế, lại hỏi một tiểu cung nữ như ta… có nguyện ý gả cho hắn không.

Nhưng uống rượu rồi, gan ta cũng to ra.

Ta nheo mắt nhìn hắn thật kỹ, nhìn mãi không đã, lại mở miệng hỏi tiếp:

“Bệ hạ…khi người nhìn thấy thiếp, người có vui không?”

Bởi vì mỗi khi ta nhìn thấy Tiêu Hạc, lòng ta đều rất vui, vui như có ai đó nấu nước đường trong tim, ấm ấm, ngọt ngọt, bồng bềnh đến kỳ lạ.

Ta nghĩ, nếu hắn cũng thấy như vậy, thì ta… nguyện ý ở lại, cả đời cũng không đi đâu nữa.

Tiêu Hạc bóp má ta một cái.

Rồi cái thứ hai.

Rồi cái thứ ba.

Sau đó, hắn ngắn gọn trả lời:

“Rất vui!”

Chỉ vì hai chữ ấy… ta đã đồng ý gả cho hắn.

Đây là hỷ sự đầu tiên của triều đại mới, khắp hoàng cung treo đầy dải lụa đỏ, trang hoàng rực rỡ.

Mọi người đều vui vẻ, chỉ có Thanh Hòa là sắc mặt u uất.

Nàng tránh mặt người khác, lén đến gần ta, nhỏ giọng nói:

“Quận chúa, người có biết… làm phi tử là thế nào không?”

Ta gật đầu:

“Biết chứ. Là được ở bên bệ hạ, được ở bên cả đời.”

Nàng lại lắc đầu:

“Không phải vậy. Hoàng thượng là bậc minh quân, là bậc anh hùng. Nhưng càng là minh quân… thì thời gian dành cho hậu cung lại càng ít. Mà thời gian ít ỏi đó… còn phải chia đều cho rất nhiều nữ nhân. Người có thể có được… chỉ là một phần rất, rất nhỏ.”

“Chỉ một phần rất nhỏ sao…”

Ta có chút tiếc nuối nói:

“Vậy thì thời gian ta có thể khiến chàng vui vẻ cũng không nhiều rồi.”

Thanh Hòa nóng nảy, liền nắm lấy tay ta:

“Người chưa hiểu sao? Ngài ấy… không thể trở thành một phu quân tốt được.”

Ta khẽ cười:

“Ta hiểu mà. Nhưng… ta vẫn muốn gả cho chàng ấy.”

Hắn cao lớn như thế, gánh cả thiên hạ trên đôi vai.

Còn ta thì nhỏ bé như vậy, chỉ cần có thể mang đến cho hắn một chút vui vẻ…ta đã thấy mình là người có ích rồi.

Thanh Hòa lại nói:

“Dù người thật lòng muốn ở cạnh ngài ấy, nhưng người không hiểu chốn hậu cung. Người càng đông, mưu tính và thủ đoạn cũng càng nhiều. Với tính tình của người, sợ là khó ứng phó nổi. Nếu một ngày nào đó, bệ hạ không còn sủng ái người nữa…cuộc sống sẽ khổ sở hơn người tưởng rất nhiều.”

Nàng là lo cho ta.

Chẳng qua nàng không tin Tiêu Hạc.

Nhưng ta tin.

Ta nhìn nàng, kiên định nói:

“Sẽ không đâu. Dù sau này bệ hạ không còn thích ta nữa, chàng ấy… cũng sẽ đối xử với ta như một con người. Vì bản chất của chàng ấy vốn là một người rất tốt.”

Chúng ta vĩnh viễn không thể biết trước tương lai.

Như một năm trước, ta chưa từng mơ đến những ngày như hiện tại.

Nếu vì sợ hãi những khổ đau chưa đến, mà từ bỏ điều mình muốn có lúc này…thì đến vị ngọt trước mắt cũng không còn nữa.

Huống hồ, nếu Tiêu Hạc có thể đổi thay, thì ai dám chắc người khác ta chọn sẽ không đổi thay?

Thanh Hòa thấy rõ sự kiên quyết trong mắt ta, cuối cùng chỉ hỏi một câu:

“Bây giờ… người hạnh phúc lắm, phải không?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...