13
Bữa tiệc chưa kết thúc thì từ phòng ngủ của Ninh Học Xuất vang lên một tiếng động lớn.
Ninh Học Xuất biến mất.
Chỉ để lại một ô cửa sổ vỡ nát và những mảnh kính văng tung tóe trên sàn.
Ninh Học Xuất đã từ tầng hai nhảy thẳng xuống.
Cả bữa tiệc rối tung rối mù, vệ sĩ và người hầu trong nhà, người thì đi kiểm tra camera, người thì chia nhau đi tìm. Nhưng tung tích của Ninh Học Xuất thì chẳng ai hay biết.
Người hầu trích xuất một đoạn camera cho tôi và ba mẹ Ninh xem. Sau khi nhảy từ tầng hai xuống, Ninh Học Xuất chạy đến trước camera ngoài vườn, giơ ngón giữa thẳng vào ống kính.
“Ba mẹ, một là từ bây giờ hai người đẻ đứa khác đi, hai là bắt đầu để Ninh Nhiễm tiếp quản cơ ngơi, nếu không thì cứ chờ cổ phần nhà họ Ninh rơi vào tay người ngoài đi.”
Ninh Học Xuất biết rằng, chỉ cần có anh ta ở đó, tôi sẽ luôn bị gắn mác giá, trở thành vật hi sinh cho lợi ích của nhà họ Ninh và Ninh Học Xuất.
Vì vậy anh ta quyết định bỏ đi, để lại toàn bộ nhà họ Ninh cho tôi. Anh ta sẵn sàng để tôi trở thành người thừa kế của gia tộc.
Nhà họ Ninh làm bất động sản, mấy năm nay chuyện làm ăn liên tục đi xuống. Tiếc là họ không có con gái, nếu không đã có thể liên hôn với gia tộc khác để đổi lấy lợi ích.
Cho đến khi họ nhìn thấy tôi ở cô nhi viện. Xinh đẹp, thuần khiết, trong đáy mắt là sự ngây thơ non nớt. Đủ để khiến rất nhiều đàn ông động lòng.
Thế là họ nhận nuôi tôi. Bọn họ vốn định nuôi tôi đến tuổi cập kê rồi sẽ gả tôi đi.
Nhưng không ngờ, Ninh Học Xuất lại chơi trò này.
Bọn họ dù không cam lòng đến mấy, cũng đành phải đẩy tôi lên ghế người thừa kế nhà họ Ninh, sau đó mới tính tiếp.
Các dì giúp việc trong nhà đưa mắt nhìn nhau.
“Cứ tưởng Nhiễm Nhiễm tiểu thư là con dâu tương lai do thiếu gia tự chọn, ai ngờ thoắt cái Nhiễm Nhiễm tiểu thư lại thành người thừa kế rồi.”
“Sao mấy bà biết thiếu gia thích tiểu thư Nhiễm Nhiễm vậy?”
“Nhỡ thiếu gia chỉ yêu kiểu mờ ám Platonic thì sao?”
“Thôi bớt tung tin đồn nhảm về thiếu gia đi.”
14
Vị trí người thừa kế nhà họ Ninh tôi ngồi không vững chút nào.
Đến toán học tôi thi còn không qua môn, ba cái biểu đồ chứng khoán xanh xanh đỏ đỏ thì càng nhìn không hiểu.
Vợ chồng họ Ninh mời giáo sư khoa tài chính về dạy kiến thức cho tôi. Tiết học nào tôi cũng thu hoạch được một giấc ngủ êm ái như trẻ sơ sinh.
Lúc ngủ, tôi luôn mơ thấy Ninh Học Xuất.
Ninh Học Xuất nằm trong phòng ngủ của anh ta, trên chiếc giường mà cả hai chúng tôi từng ngủ. Người anh ta ướt sũng, hai má ửng hồng đỏ rực, tay trái ra sức khoan gỗ lấy lửa, tay phải ôm cái váy của tôi mà hít lấy hít để…
Tôi giật mình tỉnh giấc, đứng thẳng tắp lên.
Giáo sư trong mắt hiện lên tia vui mừng: “Bạn học Nhiễm Nhiễm cuối cùng cũng biết nghe giảng rồi, thật tuyệt!”
Kỳ thi đại học sắp đến nhưng vợ chồng Ninh không cho tôi đi thi. Bọn họ sợ tôi có điểm rồi, mang ra khoe còn thua cả ông hoàng Nhật Bản.
Vợ chồng Ninh đã tìm Ninh Học Xuất rất lâu nhưng anh ta vẫn bặt vô âm tín.
Ngay lúc họ tưởng nhà họ Ninh sắp tiêu tùng thì Diệp Thuấn đề nghị sẵn sàng làm rể nhà họ Ninh.
Mẹ Ninh hỏi ý kiến tôi: “Tiểu Diệp coi như là đứa trẻ mẹ nhìn nó lớn lên, tính cách tốt, thông minh, quan trọng nhất là có thể giúp con quản lý cơ ngơi, nếu không lỡ ngày nào đó ba mẹ xuống lỗ, con phải làm sao, nhà họ Ninh phải làm sao?”
Tôi chống cằm, ngẫm nghĩ một lúc: “Nhưng làm vậy mà không hỏi ý kiến anh trai thì có ổn không ạ?”
Mẹ Ninh thấy có hi vọng, trong giọng nói pha lẫn niềm vui sướng: “Dù sao A Xuất bây giờ cũng không biết đi đâu rồi, ý kiến của riêng Nhiễm Nhiễm thì sao?”
Tôi vẫn rất do dự: “Chắc anh trai không muốn làm vợ người ta đâu, thôi bỏ đi ạ.”
Mẹ Ninh vô cảm nhìn tôi. Rồi bà thở dài thườn thượt.
“Mẹ cảm giác con thật sự có thể dựa vào việc giả điên giả ngốc mà sống rất tốt đấy.”
15
Ninh Học Xuất đã rời khỏi nhà họ Ninh ba năm rồi.
Ba năm qua, Diệp Thuấn luôn duy trì khoảng cách không gần không xa theo dõi tôi.
Cho đến khi ngày càng có nhiều những cậu ấm hào môn theo đuổi tôi. Diệp Thuấn cuối cùng cũng không ngồi yên được nữa.
Khi anh ấy đến nhà tìm tôi, tôi vẫn đang cắm mặt học thuộc lòng Thuyết Trò Chơi do mẹ Ninh giao cho. Mẹ Ninh hi vọng tôi học xong cái này thì có thể “mọc thêm vài cái tâm nhãn”.
Diệp Thuấn thấy tôi học đến mức ngủ gật, anh ấy bèn gập sách lại giúp tôi. Nửa quỳ nửa ngồi xuống, mắt đối mắt với tôi.
Anh ấy lấy ra một chiếc hộp tinh xảo tuyệt đẹp, bên trong là chiếc vương miện vàng anh ấy từng tặng nhưng tôi không nhận.
“Nhiễm Nhiễm, anh thích em, là thật lòng. Có thể em không tin, nhưng thực ra đây là kiếp thứ hai anh được gặp em rồi. Kiếp trước chúng ta đã bên nhau đến đầu bạc răng long, sau khi chết cũng được chôn cất cùng nhau, nên kiếp này, anh vẫn muốn tiếp tục ở bên em.”
Lúc Diệp Thuấn nhìn tôi, trong đáy mắt đong đầy sự quyến luyến si tình. Anh ấy không giống như đang nói dối.
Diệp Thuấn để chiếc vương miện vàng lại, anh ấy nói cho tôi thời gian suy nghĩ.
Nhưng đêm đó khi đi ngủ, tôi đã mơ một giấc mơ.
Những gì xảy ra trong mơ dường như chính là chuyện của kiếp trước.
Kiếp trước, tôi không có cung phản xạ dài như bây giờ, cũng không được vô tri vô lo đến thế. Lớn lên trong cô nhi viện, tôi là một người nhạy cảm và luôn tự dằn vặt nội tâm.
Khi tôi đến nhà họ Ninh, Ninh Học Xuất luôn nói những lời ác ý với tôi. Tôi không nhìn thấy được sự tinh tế giấu sâu trong đáy lòng anh ấy.
Còn Diệp Thuấn lại luôn xuất hiện trong mọi khoảnh khắc tồi tệ nhất của tôi.
Khi chiếc kẹp tóc của tôi bị hỏng, tôi sợ mẹ Ninh sẽ mắng tôi hậu đậu, Diệp Thuấn là người đã đưa tôi đi mua một chiếc kẹp tóc đắt tiền khác.
Khi đến nhà họ Diệp chơi bị người hầu bắt nạt, anh ấy đứng ra chống lưng cho tôi.
Khi tôi đi học về bị bọn lưu manh chặn đường giở trò đồi bại, Diệp Thuấn từ trên trời rơi xuống cứu tôi.
Không hiểu tình yêu là gì, tôi dĩ nhiên cứ thế mà thích Diệp Thuấn.
Cuối cùng, tôi phớt lờ sự cản trở của Ninh Học Xuất, gả cho Diệp Thuấn.
Nhưng sau khi kết hôn, mọi thứ đều thay đổi.
Diệp Thuấn thể hiện sự kiểm soát điên cuồng đối với tôi. Anh ta không cho tôi ra ngoài, không cho tôi giao lưu kết bạn, càng không cho phép tôi gặp mặt Ninh Học Xuất. Để tôi không còn nơi nương tựa, anh ta thậm chí còn làm sụp đổ nhà họ Ninh.
Ba mẹ Ninh vì tội danh kinh tế mà phải ngồi tù, Ninh Học Xuất lưu lạc đến khu ổ chuột.
Tôi điên cuồng chất vấn anh ta vì sao lại làm tất cả những chuyện này. Trên mặt anh ta vẫn giữ nụ cười dịu dàng, nhưng giọng nói lại lạnh lẽo thấu xương: “Vì chỉ có làm như vậy, thế giới của em mới chỉ có một mình anh.
”
Anh ta còn nói cho tôi biết, thực ra tất cả những chuyện tồi tệ tôi từng gặp phải, đều do một tay anh ta sắp đặt.
Là anh ta sai đám nữ sinh đem lòng thầm thương anh ta chặn tôi lại bắt nạt trong nhà vệ sinh. Là anh ta ra lệnh cho người hầu nhà họ Diệp cố tình chèn ép tôi. Là anh ta xúi giục bọn lưu manh chặn tôi trong con hẻm, giở trò sàm sỡ với tôi.
Rồi sau đó anh ta xuất hiện như một vị thần lúc tôi bơ vơ nhất, cứu tôi khỏi biển lửa.
Sau này, Ninh Học Xuất biết tôi sống không hạnh phúc ở nhà họ Diệp. Cậu ấy đã đến cứu tôi ra. Nhưng trong lúc tôi và Ninh Học Xuất chạy trốn khỏi nhà họ Diệp, chúng tôi đã gặp tai nạn xe hơi. Cả hai đều chết trong vụ tai nạn đó.
Diệp Thuấn ngâm thi thể lạnh lẽo của tôi trong dung dịch Formalin, đặt trong phòng ngủ.
Anh ta ngày ngày nhìn tôi mà chìm vào giấc ngủ.
Năm 35 tuổi, Diệp Thuấn rạch cổ tay tự sát trong phòng tắm, di chúc của anh ta là để tôi được chôn cất cùng anh ta.
…
Tỉnh lại sau giấc mơ, tôi toát mồ hôi hột lạnh toát cả người.
Cái gọi là “đầu bạc răng long” của Diệp Thuấn, hóa ra là mỗi ngày ngắm nhìn cơ thể tôi ngâm trong dung dịch Formalin, đến lúc chết cũng bắt tôi phải chôn cùng dưới lòng đất.
Tôi bị giấc mơ này dọa cho kinh hãi, không ngừng nôn mửa. Cho đến khi bác sĩ gia đình đến tiêm cho tôi một mũi, cơ thể tôi mới dần hồi phục.
16
Tôi sai người mang chiếc vương miện vàng trả lại cho Diệp Thuấn.
Khi anh ta đến nhà tìm tôi, tôi rúc trong chăn run rẩy không ngừng. Nhưng Diệp Thuấn chẳng hề bận tâm đến sự sợ hãi của tôi, ngược lại còn tiến sát hơn.
Anh ta vẫn giữ cái dáng vẻ dịu dàng, vô hại ấy. Nhưng dưới đáy mắt lại ngập tràn sự cố chấp, điên cuồng.
“Nhiễm Nhiễm, sao lại sợ anh? Sao không thể chỉ nhìn thấy một mình anh? Chỉ cần em muốn, kiếp này, đổi lại thành anh bị em nhốt trong nhà, không thấy ánh mặt trời cũng được…”
Tôi tát thẳng một bạt tai vào mặt Diệp Thuấn.
“Những người khác trên thế giới này đâu phải vô hình, làm sao tôi có thể chỉ nhìn thấy mỗi một mình anh được?”
Tình yêu thực sự, đâu phải là thứ tình cảm bệnh hoạn, cố chấp như Diệp Thuấn.
Diệp Thuấn dùng lưỡi đẩy đẩy bên má bị tát đau. Nhưng anh ta có vẻ không giận lắm.
“Nếu Nhiễm Nhiễm đã quan tâm đến người khác như vậy, thế thì Nhiễm Nhiễm hãy cứu giúp nhà họ Ninh đi. Chuỗi vốn của nhà họ Ninh đã đứt đoạn, nếu không có ai rót vốn, thì sẽ sớm phải tuyên bố phá sản thôi.
“Em không phải rất thích Ninh Học Xuất sao? Chỉ cần em đồng ý không ghét anh nữa, học cách từ từ thích anh, nhà họ Diệp có thể giúp nhà họ Ninh vượt qua khủng hoảng lần này.”
Ninh Học Xuất đã dùng việc rời khỏi nhà họ Ninh để đổi lấy việc tôi có thể tự do theo đuổi tình yêu của mình. Không cần tôi phải như một món hàng hóa mang đi trao đổi lợi ích.
Làm sao tôi có thể khiến anh ấy thất vọng được.
Giọng tôi không mang theo chút cảm xúc nào: “Xin lỗi, tôi từ chối.”
Sau khi Diệp Thuấn rời khỏi nhà họ Ninh, tôi gọi vào dãy số đã bám bụi suốt ba năm. Đây là số điện thoại Ninh Học Xuất đã lưu vào danh bạ của tôi. Ba năm qua, để người nhà họ Ninh không tìm được tung tích của anh ấy, tôi chưa từng gọi số này.
Điện thoại đổ chuông hai tiếng, rồi nhanh chóng bắt máy.
Tôi lên tiếng trước: “Anh ơi, là anh phải không?”
Giọng Ninh Học Xuất hơi khàn, so với chất giọng ngây ngô non nớt của ba năm trước, giờ đã trưởng thành hơn rất nhiều.
“Nhiễm Nhiễm, là anh đây. Anh biết chuyện nhà họ Ninh rồi, đừng sợ, có anh ở đây.”
Trong khoảnh khắc đó, mọi uất ức trong lòng tôi trào dâng.
“Bao giờ anh mới về vậy? Em… nhớ anh lắm.”
Lúc nói câu “nhớ anh lắm”, giọng tôi bé đi rất nhiều.
Âm thanh nền bên chỗ Ninh Học Xuất rất ồn ào. Có vẻ như một nhóm người đang tụ tập lại, bàn bạc chuyện gì đó về cổ phiếu hay chuỗi vốn.
Anh tìm một chỗ yên tĩnh: “Nhiễm Nhiễm ngốc, anh cũng nhớ em.”
17
Diệp Thuấn thấy tôi cứ liên tục phớt lờ, cuối cùng không nhịn nổi nữa. Anh ta mang theo vệ sĩ nhà họ Diệp, chặn cả tôi và ba mẹ Ninh ở trong nhà.
Lòng trắng mắt của Diệp Thuấn hằn đầy tia máu, anh ta bóp chặt vai tôi, giọng nói đầy cố chấp: “Nhiễm Nhiễm hôn anh một cái được không?”
Tôi lắc đầu: “Không.”
Sắc mặt Diệp Thuấn chợt biến đổi.
Tên vệ sĩ bên cạnh đẩy mẹ Ninh đang bị trói gô như bánh chưng đến trước mặt tôi.
“Nhiễm Nhiễm, anh không nỡ làm tổn thương em, nhưng sống chết của người khác, anh không quan tâm chút nào đâu.”
Tôi nhìn lướt qua mẹ Ninh, bà đang bị dây thừng trói chặt, miệng bị nhét một cái khăn lông. Mắt bà trợn tròn, khóc lóc trông rất thảm thương.
Tôi hỏi mẹ Ninh: “Còn muốn con và Diệp Thuấn kết hôn nữa không?”
Mẹ Ninh – người vốn dĩ hăng hái nhất trong việc muốn Diệp Thuấn làm rể – lúc này gần như bị dọa cho hồn bay phách lạc.
Tôi không muốn trêu đùa vợ chồng Ninh nữa.
Tôi nói với Diệp Thuấn: “Mở điện thoại lên, xem cổ phiếu của tập đoàn họ Ninh đi.”
Diệp Thuấn không biết tôi muốn làm gì. Nhưng anh ta vẫn mở máy kiểm tra cổ phiếu của tập đoàn Ninh thị.
Anh ta phát hiện ra một chuyện cực kỳ đáng sợ. Cổ phiếu của tập đoàn nhà họ Ninh kể từ lúc mở phiên sáng nay, vẫn luôn tăng vọt theo một đường thẳng.
“Là ai đã rót vốn cho các người…” Diệp Thuấn như bị một tầng sương mù che khuất, khiến anh ta không thể nhìn rõ cục diện.
Cửa lớn nhà họ Ninh ầm ầm mở tung.
Ninh Học Xuất ngược sáng, như từ trên trời giáng xuống.
Tôi chống tay ngang hông, vênh váo nhìn Diệp Thuấn: “Tất nhiên là anh trai tôi rồi!”
Lần này chuỗi vốn nhà họ Ninh bị đứt đoạn, trong đó có một phần nhúng tay của Diệp Thuấn.
Nhưng Diệp Thuấn không ngờ rằng, anh ta muốn làm sụp đổ nhà họ Ninh, bản thân lại bị tổn thất nặng nề.
Điện thoại của Diệp Thuấn bị gọi nổ máy, vô số tin nhắn công việc đang chờ anh ta giải quyết.
Anh ta dẫn theo vệ sĩ, vội vã rời khỏi nhà họ Ninh để về công ty xử lý công việc thì bị cảnh sát chặn lại.
“Chào anh Diệp, chúng tôi nghi ngờ anh có liên quan đến một vụ tai nạn giao thông xảy ra ba năm trước, mời anh phối hợp điều tra.”
Sau khi Diệp Thuấn bị giải đi.
Tôi nhào vào lòng Ninh Học Xuất, trao cho anh một cái ôm thật lớn. Ba năm không gặp, anh vẫn giữ vẻ thuần tình như ngày xưa.
Anh đỏ bừng cả gốc tai, cẩn thận lấy ra một chiếc vương miện nạm hàng ngàn viên đá quý.
Anh cúi người, tự tay đội nó lên đầu tôi.
Đây là chiếc vương miện thuộc về công chúa.
Còn vợ chồng Ninh đang bị trói gô một bên kia, vùng vẫy trên mặt đất một lúc rồi nhận ra chẳng ai thèm để ý đến mình.
Cuối cùng họ đành nằm bẹp dưới đất, ngửa mặt nhìn trần nhà.
Giờ thì hay rồi, con trai họ đã có vợ, con gái họ cũng có chồng luôn. Cơ ngơi nhà họ Ninh cũng có người kế thừa rồi.
Một cái kết hoàn toàn Happy Ending.
Chaporia
Bình Luận (0)