7
Tôi nhìn cô ta, nhìn khuôn mặt mà tôi đã quen thuộc suốt hai mươi năm trời. Những ký ức về quá khứ vốn bị tôi cố tình đè nén, giờ đây như nước vỡ bờ cuồn cuộn tuôn trào.
Giọng tôi rất nhẹ, mang theo một chút run rẩy mà chính tôi cũng chưa từng nhận ra.
“Năm 7 tuổi, cậu mới chuyển trường đến, tết hai bím tóc đuôi sam, vì không biết nói tiếng phổ thông nên bị đám con trai trong lớp trêu chọc. Bọn nó giật tóc cậu, xô cậu ngã xuống đất, cậu ngồi đó khóc òa lên. Là tớ, cầm một cái thước kẻ nhỏ, giống như một con nhóc điên rồ lao vào đuổi hết bọn chúng đi. Rồi tớ vỗ ngực nói với cậu, từ nay tớ sẽ bảo vệ cậu.”
“Năm 15 tuổi, chúng ta lên cấp hai khác trường, cậu vì bị mụn trên mặt mà tự ti, không dám ngẩng đầu nhìn ai. Đám chị đại trong lớp chặn cậu trong nhà vệ sinh, ép cậu uống nước lau sàn. Là cậu lén gọi điện cho tớ, tớ không nói hai lời, từ tầng bảy phòng học trường tớ vác cây chổi lau nhà, chạy một mạch sang trường cậu ở tầng ba, bất chấp nguy cơ bị ghi sổ đuổi học, đánh đuổi hết đám người đó. Tớ đã nói với cậu, không ai được phép bắt nạt cậu.”
“Năm 17 tuổi, lớp 11, năm học quan trọng nhất. Bố mẹ cậu ly hôn, vì tranh giành tài sản mà cãi vã không dứt, chẳng ai muốn nuôi một đứa con gái coi như gánh nặng là cậu. Bọn họ mỗi tháng chỉ ném cho cậu hai trăm tệ tiền sinh hoạt, cậu vì muốn tiết kiệm tiền, mỗi ngày chỉ dám ăn hai cái bánh bao, cao một mét sáu lăm mà gầy sụt từ 60kg xuống còn chưa tới 40kg. Buổi tối tự học hôm đó, cậu gọi điện cho tớ, khóc lóc bảo, Vân Thanh, tớ không muốn đi học nữa. Nghe xong, tớ trong đêm trèo tường từ trường chạy về nhà, quỳ gối trước mặt bố mẹ suốt hai tiếng đồng hồ, xin họ hãy giống như nuôi tớ vậy, tài trợ cho cậu đi học, để cậu không còn phải lo nghĩ gì nữa.”
Tôi nói rất chậm, rất chậm.
Căn phòng tĩnh lặng, chỉ có tiếng nức nở của tôi và tiếng khóc ngày càng gấp gáp của Hàn Thiên Thiên.
Mắt cô ta đỏ ngầu từ lâu, nước mắt từng hạt từng hạt như những hạt châu đứt chỉ thi nhau rơi xuống.
Tôi nhìn cô ta, nói tiếp:
“Còn cả đám cưới của tớ, cậu mặc bộ váy phù dâu chúng ta đã chọn chung từ thời cấp ba, khóc còn thảm thiết hơn cả tớ. Dưới sân khấu bao nhiêu người tranh nhau hoa cưới, tớ lại rẽ đám đông, tận tay trao bó hoa tượng trưng cho hạnh phúc ấy vào tay cậu.”
Tôi tiến lên một bước, nước mắt làm nhòe đi tầm nhìn, nhưng tôi vẫn gắt gao nhìn chằm chằm vào cô ta, thốt ra câu hỏi đã vờn lượn vô số lần trong tâm trí tôi:
“Ngày đó, cậu hét lớn bên tai tớ, chúc tớ mãi mãi hạnh phúc. Câu nói đó, cũng là lừa tớ đúng không?”
Hàn Thiên Thiên cuối cùng cũng sụp đổ.
Cô ta ôm đầu, khóc nấc lên thảm thiết.
“Không phải đâu… không phải đâu… Lúc đó tớ là thật lòng! Tớ thực sự mong cậu hạnh phúc!”
Cô ta khóc đến mức thở không ra hơi, nói trong sự đứt quãng:
“Nhưng mà sau đó… sau đó tớ thấy Cố Sùng đối xử tốt với cậu quá. Anh ấy nâng niu cậu trong lòng bàn tay, mua cho cậu mọi thứ cậu thích, đưa cậu đi mọi nơi cậu muốn… Tớ thấy cậu sống hạnh phúc như thế, rực rỡ chói lóa như thế, tớ lại không cam tâm… Tớ ghen tị…”
Cô ta ngẩng đầu lên, đầm đìa nước mắt nhìn tôi.
“Vân Thanh, ngay từ đầu, tớ thực sự coi cậu là người chị em tốt nhất của tớ. Khi cậu xin bố mẹ tài trợ cho tớ đi học, tớ đã thầm biết ơn cậu từ tận đáy lòng, thề rằng sau này nhất định sẽ báo đáp cậu.”
“Thế nhưng sau đó, tớ đỗ vào một trường đại học danh tiếng, tớ nỗ lực học hành, năm nào cũng lấy học bổng. Nhưng đến lúc tốt nghiệp đi xin việc, tớ lại liên tục vấp ngã, chật vật khắp nơi. Còn cậu, rõ ràng thành tích không bằng tớ, học hành cũng không chăm chỉ bằng tớ, vậy mà vừa ra trường, bố cậu đã dễ như trở bàn tay sắp xếp cho cậu một công việc tốt nhất.”
“Kể từ lúc đó, tớ bắt đầu ghen tị với cậu. Dựa vào đâu chứ? Dựa vào đâu cậu sinh ra đã có tất cả, còn tớ thì phải nỗ lực vất vả đi giành giật, cuối cùng vẫn hoàn hai bàn tay trắng?”
Nghe đến đây, tôi gần như không thể tin vào tai mình nữa.
Tôi tức giận đến mức cả người run lên.
“Hàn Thiên Thiên! Lúc đó tớ biết cậu không tìm được việc, khắp nơi đụng tường, tớ đã lập tức về nhà xin bố tớ, xin ông dùng mối quan hệ nhân mạch của mình, tìm cho cậu công ty tốt nhất, nhét cậu vào công ty nước ngoài top 500 thế giới đó!”
“Đến cả căn nhà cậu đang ở bây giờ, cũng là bố tớ biết cậu vừa tốt nghiệp không có chỗ ở, đã đặc biệt mua lại rồi lấy giá chỉ năm trăm tệ để cho cậu thuê! Những thứ này, cậu quên hết rồi sao?!”
Sự chất vấn của tôi, đổi lại chỉ là tiếng cười khổ đầy thê lương của cô ta.
“Tớ không quên! Sao tớ quên được chứ!”
Cô ta cười, nhưng nước mắt lại tuôn rơi dữ dội hơn.
“Nhưng đó là sự ban phát! Cậu càng đối xử tốt với tớ, bố cậu càng giúp tớ nhiều, tớ lại càng cảm thấy đó là sự ban phát từ trên cao của nhà các người! Là đang coi thường tớ! Là đang nhắc nhở tớ rằng, Hàn Thiên Thiên này chỉ là một con rác rưởi không có
nhà họ Chu các người thì không sống nổi!”
“Thế nên, tớ phải trả thù cậu! Tớ phải cướp đi thứ cậu yêu quý nhất! Tớ muốn cậu cũng phải nếm thử cảm giác từ trên chín tầng mây rơi thẳng xuống bùn lầy!”
Logic kiểu ăn cướp gì thế này!
Đây là cái tâm lý vặn vẹo biến thái đến mức độ nào rồi!
Bởi vì tôi đối tốt với cô ta, nên cô ta phải trả thù tôi?
Tôi tức đến bật cười, cười đến trào cả nước mắt.
Tôi nhìn người phụ nữ với bộ mặt hoàn toàn xa lạ trước mắt, chút tình nghĩa cuối cùng sót lại trong lòng, đã bị những lời này của cô ta nghiền nát thành bột mịn.
Tôi lau khô nước mắt, cất đi mọi cảm xúc dư thừa.
Tôi nhìn cô ta lần cuối, giọng nói lạnh như băng:
“Hàn Thiên Thiên, từ hôm nay trở đi, ân tình hai mươi năm của chúng ta, ân đoạn nghĩa tuyệt.”
Nói xong, tôi lại chuyển ánh mắt sang gã đàn ông vẫn đang quỳ mọp trên sàn.
“Cố Sùng, chín giờ sáng mai, về nhà ký giấy ly hôn.”
Tôi không để lại cho bọn họ chút thời gian nào để phản ứng, quay lưng bước đi, không một tia lưu luyến.
Phía sau truyền đến tiếng gào thét xé ruột xé gan của Cố Sùng: “Vân Thanh! Vợ ơi! Anh sai rồi! Em đừng đi!”
Còn Hàn Thiên Thiên, cứ trần truồng ngồi đực ra trên giường, ánh mắt trống rỗng chằm chằm nhìn theo bóng lưng tôi rời đi, cho đến khi hình bóng tôi hoàn toàn khuất sau cánh cửa.
Chaporia
Bình Luận (0)