8

Rời khỏi căn hộ buồn nôn đó, tôi lập tức gọi điện cho luật sư Trần.

Tôi bảo anh ấy thức trắng đêm soạn sẵn thỏa thuận ly hôn, yêu cầu cốt lõi chỉ có một: Cố Sùng, ra đi tay trắng.

Đồng thời, tôi cũng nhờ anh ấy thành lập một tổ chuyên án, truy thu lại toàn bộ số tiền mà tôi và gia đình tôi đã bỏ ra cho Hàn Thiên Thiên và Cố Sùng trong ngần ấy năm, không thiếu một đồng.

Chu Vân Thanh tôi đây, trước nay không bao giờ chịu thiệt.

Quả báo của họ đến nhanh hơn và mãnh liệt hơn tôi tưởng tượng rất nhiều.

Đầu tiên là Cố Sùng.

Với tư cách là “con rể của sếp” nổi danh khắp công ty, chuyện hắn ngoại tình với bạn thân nhất của vợ, còn bị bắt gian tại trận, gần như chỉ sau một đêm đã lan truyền đến mọi ngóc ngách trong văn phòng.

Hôm sau hắn đến làm, đón chờ hắn là vô số ánh mắt khinh bỉ, chế giễu và hả hê.

Những kẻ trước kia từng khúm núm cúi đầu, tìm đủ mọi cách nịnh bợ hắn, bây giờ hễ thấy hắn là như thấy đồ dơ bẩn, tránh còn không kịp.

Thậm chí có người sau lưng hắn, không ngần ngại chỉ trỏ, chửi hắn là “Trần Thế Mỹ thời hiện đại”, là “thằng phượng hoàng nam bám váy vợ”.

Cái ghế Giám đốc Marketing mà hắn thèm khát suốt ba năm đương nhiên đã tan thành mây khói.

Chiều hôm sau, thông báo của phòng nhân sự được giáng xuống, không phải là quyết định thăng chức, mà là một thông báo sa thải với lời lẽ cực kỳ nghiêm khắc.

Bố tôi hành động còn tuyệt tình hơn, ông trực tiếp động dụng toàn bộ quan hệ trong ngành, triệt để phong sát Cố Sùng.

Điều này đồng nghĩa với việc, Cố Sùng không những mất đi công việc lương cao này, mà trong toàn bộ giới tài chính Thượng Hải, hắn sẽ không bao giờ có thể tìm được chốn dung thân nào nữa.

Mặt khác, kết cục của Hàn Thiên Thiên cũng thê thảm không kém.

Công ty đa quốc gia lọt top 500 thế giới mà cô ta đang làm việc, Giám đốc khu vực Trung Quốc lại là bạn cũ nhiều năm của bố tôi.

Ban đầu chỉ nhờ một cuốc điện thoại của bố tôi, nể mặt mũi mà đối phương đã sắp xếp cho cô ta một công việc nhàn hạ, đãi ngộ lại cực tốt.

Mỗi ngày cô ta chỉ cần đúng giờ bấm thẻ đi làm, làm vài việc phiên dịch lặt vặt râu ria, mỗi tháng đã có thể nhẹ nhàng bỏ túi hai vạn tệ.

Nhưng bây giờ, cái thể diện đó, mất rồi.

Cô ta vừa tới công ty, chỗ ngồi còn chưa kịp ấm, sếp trực tiếp đã gọi cô ta vào văn phòng, thông báo cô ta có thể cuốn gói cút đi ngay trước mặt bao nhiêu đồng nghiệp.

Công việc của cô ta mất rồi.

Căn nhà bố tôi cho mượn để ở, tất nhiên cũng bị thu hồi lại.

Cô ta xám xịt trở về nhà, phát hiện toàn bộ hành lý của mình đã bị đóng gói sẵn, vứt chỏng chơ như đống rác rưởi dưới sảnh chung cư.

Không còn nơi nào để đi, cô ta đành lê lết chiếc vali, quay về nhà bố mẹ đẻ.

Nhưng bố mẹ Hàn Thiên Thiên vốn dĩ chẳng có tình cảm gì với cô ta.

Trươc kia đối tốt với cô ta, cũng chỉ vì nể nang việc cô ta kiếm được tiền, lại bám được vào cái cây cao bóng cả là nhà họ Chu chúng tôi.

Bây giờ việc đã mất, thanh danh cũng hỏng, lại còn thành kẻ làm con giáp thứ 13 bị người người đánh chửi, trở thành nỗi nhục nhã trong mắt họ.

Bọn họ ngày ngày cãi nhau trước mặt cô ta, đổ lỗi cho nhau là không biết dạy con, và rồi lại đòi ly hôn lần nữa.

Hàn Thiên Thiên không chịu nổi sự chênh lệch một trời một vực này, cũng không chịu đựng nổi sự ghẻ lạnh và cãi vã của bố mẹ.

Chưa được vài ngày, cô ta đã một thân một mình rời khỏi Thượng Hải, quay về cái quê cũ mà cô ta từng thề sẽ không bao giờ đặt chân về nữa.

Sau này tôi có nghe người ta kể lại, cô ta tìm được việc làm công nhân dây chuyền trong một xưởng điện tử ở quê, mỗi ngày lặp đi lặp lại những động tác nhàm chán tẻ nhạt, nhận về đồng lương bèo bọt.

Về phần Cố Sùng, sau khi bị đuổi việc, hắn lại mặt dày vô sỉ đến quấy rối tôi thêm mấy lần.

Lần nào cũng vừa khóc lóc thảm thiết cầu xin tôi tha thứ, vừa dùng những lời lẽ độc ác nhất đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Hàn Thiên Thiên, chửi cô ta không ra thể thống gì. Bộ dạng đó, hoàn toàn chẳng nhìn ra được hai người đã từng có lúc mặn nồng ân ái.

Đến khi hắn lại lấy cớ “bàn chi tiết thỏa thuận ly hôn” để chặn tôi dưới lầu công ty, rồi ngay trước mặt tôi chửi ầm lên rằng Hàn Thiên Thiên là đồ “hạ tiện”, “đáng đời”, cơn giận bị kìm nén bao ngày qua của tôi cuối cùng cũng triệt để bùng nổ.

Tôi vung tay, tát cho hắn một cái cháy má.

“Cố Sùng, loại hèn nhát như anh!”

Tôi chỉ thẳng vào mũi hắn, gằn từng chữ mắng: “Làm sai, chỉ biết đùn đẩy trách nhiệm cho đàn bà! Anh có tư cách gì mà chửi cô ta? Anh còn kinh tởm hơn cô ta gấp trăm ngàn lần!”

“Lập tức ký tên vào đơn ly hôn, rồi cút khỏi thế giới của tôi! Nếu không, tôi đảm bảo sẽ khiến anh ở cái đất Thượng Hải này, đến cả việc rửa bát cũng không tìm được!”

Có lẽ vì ánh mắt của tôi quá lạnh lùng, cũng có thể vì lời đe dọa của tôi đã phát huy tác dụng.

Cố Sùng sợ hãi.

Hắn ôm mặt, không dám nói thêm một tiếng nhảm nhí nào nữa, ngoan ngoãn ký tên mình lên tờ thỏa thuận ly hôn ngay vào ngày hôm sau.

9

Tôi và Cố Sùng đã thuận tình ly hôn.

Hắn ra đi tay trắng, xám xịt rời khỏi thành phố mà hắn từng mộng tưởng sẽ có thể thỏa sức vẫy vùng, làm nên nghiệp lớn này.

Vứt bỏ được hai kẻ cặn bã đó, tôi lại cảm thấy thân tâm đều cạn kiệt sức lực.

Nên tôi quyết định ra nước ngoài giải sầu.

Không phải để trốn tránh.

Mà vì tôi thực sự không muốn tiếp tục ở lại cái nơi chốn đầy rẫy ký ức này nữa.

Thượng Hải rộng lớn là thế.

Nhưng trớ trêu thay, dấu vết của tôi và bọn họ lại quá nhiều.

Quán cà phê dưới lầu công ty.

Quầy trang sức trong trung tâm thương mại.

Tiệm bánh ngọt mà Hàn Thiên Thiên trước kia hay ghé.

Nhà hàng bên bờ biển nơi tôi và Cố Sùng đến sau khi anh ta cầu hôn.

Tôi không muốn đi đến đâu cũng bị nhắc nhở rằng mình đã từng ngu ngốc đến nhường nào.

Thế nên tôi đã đặt vé máy bay.

Một mình, đeo balo lên và đi ra nước ngoài.

Trạm dừng chân đầu tiên là Iceland.

Lúc máy bay hạ cánh, không khí lạnh buốt như dao cắt.

Thế nhưng, khi đứng trên một góc phố xa lạ, nhìn về phía vùng biển xám xanh xa xăm và từng mảng trời lặng yên không gợn sóng, tôi chợt bật khóc.

Không phải vì đau lòng.

Mà là vì sự nhẹ nhõm.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...