20px

Còn ông sếp của anh ta, bị phạt nặng hơn nhiều.

Đó là cái giá mà anh ta phải trả.

Tôn Quế Phương, qua lời kể của những người hàng xóm, đã trở thành “bà lão đáng thương có đứa con trai gặp nạn”.

Thỉnh thoảng có người bàn tán ở chợ, bảo bà ấy số khổ, ngậm đắng nuốt cay nuôi con trai khôn lớn, cuối cùng con trai lại vào tù.

Chẳng ai nhắc tới chuyện, năm xưa bà ta đã đập bàn đập ghế ép tôi giao tiền ra sao, nói những câu như “người một nhà phải thành toàn cho nhau” thế nào.

Thói đời là thế.

Người ngoài cuộc chỉ nhìn thấy vẻ bi đát bề ngoài, mấy ai đủ kiên nhẫn để lật xem cuốn sổ nợ ẩn giấu đằng sau.

May thay, tôi không cần phải bận tâm đến những lời bàn tán đó nữa.

Tôi có cuốn sổ nợ của riêng mình.

Khi mùa xuân đến, cây hoa anh đào trước cổng khu chung cư nở rộ.

Gió thổi qua, những cánh hoa rơi lả tả, rải đầy trên vỉa hè.

Cuối tuần tôi xuống cửa hàng tiện lợi mua sữa, trên đường về, nhìn thấy một đôi vợ chồng trẻ đẩy xe nôi, chầm chậm bước đi dưới tán hoa.

Người phụ nữ phàn nàn chuyện chồng quên mua bỉm, người đàn ông cười xòa vâng dạ bảo sẽ đi mua ngay.

Đứa trẻ ê a trong xe, chẳng biết thế giới ngoài kia phức tạp nhường nào.

Tôi dừng lại ở cách đó không xa, ngắm nhìn chốc lát.

Trong lòng không có sự ganh tỵ.

Cũng chẳng thấy chua xót.

Chỉ là một niềm cảm khái nhàn nhạt.

Hóa ra, hạnh phúc thực sự có rất nhiều dáng vẻ.

Hôn nhân chỉ là một trong số đó.

Chứ không phải là tất cả.

Tôi xách túi nilon đi về nhà, mở cửa ra, mùi nước giặt quen thuộc xộc vào mũi.

Trên giá để giày, những đôi giày của tôi được xếp gọn gàng ngăn nắp.

Trên bàn ăn, là mớ tài liệu tối qua chưa cất đi.

Đó là đơn xin tài trợ cho một dự án từ thiện mà tôi đang chuẩn bị dạo gần đây.

Hội Liên hiệp Phụ nữ thành phố chuẩn bị kết hợp với vài tổ chức để khởi động một kế hoạch hỗ trợ tâm lý và pháp lý dành cho “những phụ nữ bị bắt cóc kinh tế bởi tình thân”.

Sếp ở cơ quan hỏi tôi có muốn tham gia không.

Nói tôi “có nhiều trải nghiệm” trong mảng này.

Tôi do dự một thoáng.

Rồi đồng ý.

Không phải vì tôi thấy mình vĩ đại cỡ nào.

Mà là vì, tôi thật sự không muốn nhìn thấy có thêm ai đi vào vết xe đổ của tôi, từng bước tự vắt kiệt bản thân cho đến khi chỉ còn lại mỗi cái tên.

Đơn xin tài trợ yêu cầu phải viết bối cảnh dự án, đối tượng phục vụ, kết quả dự kiến.

Trong mục “Tình trạng vấn đề”, tôi đã viết một đoạn như thế này.

“Dưới ảnh hưởng của quan niệm truyền thống, rất nhiều phụ nữ sau khi bước vào hôn nhân, một cách hiển nhiên bị yêu cầu gánh vác trách nhiệm kinh tế đối với gia đình gốc của bạn đời. Dưới áp lực kép của ‘tình thân’ và ‘đạo đức’, họ thường không dám thiết lập ranh giới, không dám nói lời từ chối, dẫn đến tình hình tài chính của bản thân ngày càng kiệt quệ, gánh nặng tâm lý đè nén, thậm chí sau khi hôn nhân tan vỡ vẫn tiếp tục bị quấy nhiễu.”

Viết đến đây, tôi dừng bút.

Lại bổ sung thêm một câu.

“Dự án này hướng tới mục tiêu thông qua tư vấn pháp lý, hỗ trợ tâm lý và chia sẻ kinh nghiệm, giúp họ nhận thức lại ranh giới giữa ‘trách nhiệm’ và ‘bắt cóc’, học cách lên tiếng bảo vệ lợi ích của chính mình.”

Tôi không hề nhắc đến câu chuyện của bản thân.

Nhưng từng con chữ, đều được chắt lọc ra từ những tháng ngày tăm tối đó.

Ngày tôi nộp đơn xin tài trợ, trời nắng rực rỡ.

Tôi bước ra khỏi cơ quan, cố tình đi đường vòng đến tiệm trà sữa trước kia hay lui tới.

Gọi một ly trà sữa ô long không đường.

Đứng trước cửa, nhâm nhi từng ngụm một.

Điện thoại vang lên một tiếng bíp.

Là tin nhắn của Hội Liên hiệp Phụ nữ gửi tới.

“Dự án đã vượt qua vòng sơ thẩm, chuẩn bị bước vào vòng đánh giá tiếp theo. Vất vả cho đội ngũ của bạn rồi.”

Tôi nhìn hai chữ “vượt qua”, bỗng nhiên muốn cười.

Vài năm nay, những cửa ải tôi phải vượt qua quả thực không ít.

Từ lúc “dám nói không”, đến ly hôn, đến đối diện với điều tra, cho đến bây giờ học cách biến trải nghiệm của mình thành một chút sức mạnh để giúp đỡ người khác.

Mỗi một bước, đều không hề dễ dàng.

Mỗi một bước, đều giúp tôi nhận ra một cách rõ ràng hơn rằng, tôi sống không phải để trở thành “người đàn bà tốt” trong mắt ai đó.

Tôi chỉ muốn sống, để trở thành một người phụ nữ không hổ thẹn với chính bản thân mình.

Về đến nhà, tôi vứt ly trà sữa vào thùng rác.

Rửa tay, ngồi xuống trước bàn làm việc.

Màn hình máy tính sáng lên.

Màn hình desktop sạch sẽ gọn gàng.

Không có chấm đỏ chói mắt, cũng chẳng có những “tin nhắn chưa đọc” chất đống như núi.

Chỉ có vài thư mục được sắp xếp ngăn nắp.

Trong đó có một thư mục, tên là “Hồ sơ”.

Một cái khác, tên là “Tương lai”.

Tôi mở mục “Tương lai”.

Bên trong chỉ có một trang tài liệu Word trống.

Tiêu đề là: “Kế hoạch 5 năm tiếp theo”.

Tôi di chuyển con trỏ chuột đến phần nội dung.

Do dự một giây.

Gõ xuống dòng đầu tiên.

“Việc thứ nhất, tiết kiệm cho bản thân một khoản quỹ dự phòng khẩn cấp.”

Dòng thứ hai.

“Việc thứ hai, mỗi năm đi đến ít nhất một nơi chưa từng đặt chân đến.”

Dòng thứ ba.

“Việc thứ ba, không bao giờ vì sự ‘đáng thương’ của bất kỳ ai mà vắt kiệt chính mình nữa.”

Từng dòng, từng dòng được viết xuống.

Chữ viết không nắn nót.

Nhưng lại hiện diện một cách vững chãi trên trang giấy.

Gió ngoài trời thổi lùa qua.

Tấm rèm cửa khẽ đung đưa.

Tôi dừng bút, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Chân trời ráng chiều vương lại, một lớp mỏng manh.

Như thể bị ai đó vô tình phớt nhẹ một đường.

Tôi hiểu rằng, cuộc đời không thể trở nên hoàn hảo chỉ vì tôi viết ra vài dòng kế hoạch.

Tương lai vẫn sẽ có những muộn phiền, những trắc trở, những mỏi mệt, những hỉ nộ ái ố.

Nhưng ít ra, từ giây phút này trở đi, tôi đã có đủ tự tin để đối mặt với tất cả.

Tôi không còn là kẻ hễ nghe một cú điện thoại, một câu khóc lóc “Chị không giúp tôi, tôi sẽ ra gầm cầu ngủ”, là cun cút giao nộp thẻ lương của mình nữa.

Tôi cũng không còn là kẻ vì muốn duy trì một cuộc hôn nhân vốn dĩ đã thủng lỗ chỗ, mà âm thầm gánh vác mọi khoản nợ nần.

Tôi chỉ là Lâm Tri Hạ.

Một người phụ nữ bình thường.

Có quá khứ, và cũng có tương lai.

Tôi gập máy tính xách tay lại.

Đứng dậy vào bếp chuẩn bị bữa tối.

Nước trong nồi dần sôi lên.

Hơi nước bốc lên nghi ngút, dưới ánh đèn vàng vọt hóa thành một cụm mây trắng mềm mại.

Tôi vặn nhỏ lửa, thả mì vào nồi.

Tiện tay vốc một nắm rau xanh, thả luôn vào trong.

Tiếng nước sôi sùng sục vang lên.

Tôi cầm đôi đũa, khẽ đảo hai vòng.

Giờ phút này, trong nhà chỉ có một mình tôi.

Chỉ có nồi mì đơn giản này.

Chỉ có ngọn lửa nhảy nhót trên bếp.

Không có sự đòi hỏi.

Không có sự uy hiếp.

Không có sự bắt cóc tình cảm.

Chỉ có những tháng ngày rất đỗi yên bình, của riêng tôi.

Tôi bưng bát mì bước đến bàn ăn ngồi xuống.

Cầm đũa lên, gắp miếng đầu tiên.

Sợi mì không dai lắm.

Rau xanh cũng cắt hơi cẩu thả.

Nhưng tôi ăn rất ngon miệng, rất an lòng.

Bầu trời ngoài cửa sổ tối dần.

Đèn đường bật sáng.

Từng vòng ánh sáng chiếu rọi xuống mặt đất.

Tôi cúi đầu húp trọn ngụm nước mì cuối cùng.

Đặt đũa xuống.

Trong lòng tĩnh lặng lạ thường.

Đây không phải là một cái kết hoàn hảo.

Cũng chẳng phải màn đoàn viên trong truyện cổ tích.

Nhưng với tôi, thế là đủ rồi.

Bởi tôi biết, bắt đầu từ giây phút này, cuộc đời của tôi, cuối cùng đã thực sự quay trở về trong đôi bàn tay tôi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...