“Các lão chần chừ không chịu đưa nàng vào cung, trẫm đã đợi đến mức có chút mất kiên nhẫn rồi.”
Ta hành lễ với ngài.
“Nếu Hoàng thượng muốn thiếp thân tiến cung, sớm ban bố thánh chỉ là được, hà cớ gì phải chờ lâu như vậy?”
“Trái tim phụ thân nàng quá thiên vị rồi. Trẫm muốn xem xem liệu con thỏ ngoan ngoãn có để lộ nanh vuốt, biến thành mãnh hổ hay không.”
“Cũng may, Tứ tiểu thư đủ tàn nhẫn, không làm trẫm thất vọng.”
Nói xong, ngài đột nhiên cúi người xuống, vòng tay ôm ngang eo nhấc bổng ta lên.
Gấm vóc chất chồng, ngài đè xuống, ve vuốt những lọn tóc lưa thưa vương bên thái dương ta.
“Tiên hoàng cũng không sủng ái trẫm, thuở thiếu thời trẫm trải qua rất nhiều gian nan. Nhưng trẫm đã chém giết tự mở cho mình một con đường máu, vinh quang bước lên ngai vàng.”
“Tứ tiểu thư cùng trẫm, là cùng một loại người.”
Hơi thở của ngài vờn bên gò má ta, đôi môi ngài nhàn nhạt in xuống.
Giữa lúc khó lòng dứt bỏ, ngài lùi ra, cầm lấy chén rượu trên khay.
“Khanh khanh, cùng trẫm hợp cẩn.”
Đêm nay trong điện Trường Sinh kết đầy dải lụa đỏ, bày trí hệt như một hỉ đường.
Ta dường như quay lại cái đêm động phòng hoa chúc của kiếp trước.
Chỉ là lần này, ta không phải vò võ chăn đơn gối chiếc.
Triệu Yến gỡ chiếc trâm trên búi tóc ta xuống.
Tóc xanh buông lơi, vấn vít cùng mái tóc đen huyền của ngài.
Khi ngọn nến tàn, ngài ôm lấy vòng eo ta, thấp giọng nói:
“Khanh khanh, bảo tọa Hoàng hậu của trẫm vẫn còn đang để trống.”
“Chỉ xem nàng có đủ tàn nhẫn hay không thôi.”
Ngày hôm đó trưởng tỷ cũng thành hôn cùng Ngụy Hiến.
Tư tình của họ bại lộ trước bàn dân thiên hạ, cuộc hôn nhân này tựa như ván đã đóng thuyền.
Thực ra hai tình hoan duyệt, như vậy cũng coi như là hữu tình nhân chung thành quyến thuộc.
Nhưng Ngụy Hiến vì sự tính kế của trưởng tỷ mà nảy sinh cái gai trong lòng.
Trưởng tỷ chẳng những không nhổ bỏ cái gai này, mà còn vì chuyện không thể vào cung mà luôn hờn dỗi tức giận.
Biết được ta thánh sủng không suy, tỷ ấy đập vỡ cây đàn cầm gỗ ngô đồng, đối với Ngụy Hiến càng không có sắc mặt tốt.
Tình ý là thứ, dù có cuộn trào mãnh liệt đến đâu, cũng không chịu nổi tính kế và lạnh nhạt.
Sự rạn nứt giữa trưởng tỷ và Ngụy Hiến càng ngày càng sâu.
Chiến sự Tây Bắc lại nổi lên, Ngụy Hiến chủ động thỉnh cầu xuất chinh.
Ta cùng Triệu Yến bày tiệc tiễn hành cho hắn.
Ngày đó hắn vận một thân giáp phục, nhìn ta đứng bên cạnh Triệu Yến, có phút chốc hoảng hốt bần thần.
Sau đó khấu đầu tạ ân, quất ngựa rời đi.
Ngụy Hiến kiêu dũng, mười hai tờ tiệp báo liên tiếp truyền về kinh thành.
Chỉ là trên đường hồi kinh, không cẩn thận ngã ngựa, đầu bị va đập.
Nghe nói sau khi thanh tỉnh lại, hắn đã xuất thần rất lâu.
Triệu Yến đặc thiết yến tiệc tẩy trần cho hắn.
Trên yến tiệc, hắn xuyên qua đám đông, xa xa vọng nhìn ta.
Thần sắc vô cùng phức tạp.
Ta chê trên tiệc quá ngột ngạt, bèn giữa đường rời đi hóng gió.
Hắn vậy mà lại bám theo.
Dưới bóng râm của rừng trúc, hắn gọi giật ta lại.
Không phải gọi ta là nương nương, mà là gọi tên ta.
Một câu nói chợt nổ vang bên tai ta:
“Nguyệt Phùng, nàng vốn dĩ nên là thê tử của ta.”
12
Biết tin Ngụy Hiến ngã ngựa, ta liền nghi ngờ rằng có lẽ hắn cũng đã trùng sinh rồi.
Quả nhiên đúng như ta dự đoán.
Ta lùi lại một bước, nới rộng khoảng cách với hắn:
“Hầu gia thận ngôn, trưởng tỷ mới là thê tử của ngài.”
Nhưng hắn vẫn cứ tự mình nhắc lại chuyện tiền trần xưa cũ.
“Nàng hận ta ban cho nàng một chén rượu độc kết liễu tính mạng, cho nên kiếp này mới thay lòng gả cho người khác.”
“Nhưng kiếp này, sẽ không như vậy nữa.”
Hắn nói với ta:
“Nàng hiểu rõ cuối cùng ai mới là Hoàng đế. Theo ngài ấy, nàng nhiều lắm cũng chỉ là Quý Phi. Nhưng ta hứa ban cho nàng bảo tọa Hoàng hậu.”
Thứ kiếp trước kiên quyết không cho, hiện tại lại muốn ban cho ta.
Ta bật cười: “Vậy trưởng tỷ thì sao?”
Thần sắc hắn phức tạp, hồi lâu mới đáp:
“Nàng ấy sẽ làm phi tần, khuất thân dưới nàng.”
“Không cần đâu.”
Ta xoay người định rời đi, lại nghe hắn nói với ta:
“Nguyệt Phùng, ta biết nàng ái mộ ta.”
“Những gì kiếp trước nợ nàng, ta sẽ bù đắp.”
Bóng trúc đung đưa, hồ sen tĩnh lặng e ấp dưới ánh trăng.
Ta mỉm cười.
Có lẽ Ngụy Hiến thành danh quá sớm, mọi người tâng bốc theo đuổi, dưỡng thành cái tính tự phụ kiêu căng.
Lại có lẽ vì những năm tháng đó ta thực sự quá ái mộ hắn.
Hắn quá kiên định vào tình ý mà ta dành cho hắn.
Năm xưa mười năm trời không thể yêu ta, kiếp này hắn cũng sẽ không yêu ta.
Chẳng qua là dã tâm tác quái, nhìn thấy ta thành hôn cùng người khác liền không cam tâm mà thôi.
Khi quay lại yến tiệc, Triệu Yến như tiếu phi tiếu liếc nhìn ta.
“Khanh khanh vừa nãy đi u hội cùng ai vậy?”
“Sao nào, Ngụy khanh vẫn chưa từ bỏ tà tâm với nàng sao?”
Ta nắm lấy tay ngài, đặt lòng bàn tay ngài lên phần bụng hơi nhô lên của ta.
“Hoàng thượng, thần thiếp có thai rồi.”
Triệu Yến ngỡ ngàng, lập tức ánh mắt vụt sáng.
“Thần thiếp muốn xin Hoàng thượng một ân thưởng.”
Ngài không cần suy nghĩ liền đáp: “Đều nghe theo nàng.”
Ánh mắt ta rơi xuống người Ngụy Hiến.
“Thứ thần thiếp muốn, là cái đầu trên cổ của Ngụy Hầu.”
“Không biết Hoàng thượng, có cho hay không?”
13
Triệu Yến nương theo ánh mắt của ta nhìn qua.
Không hề nổi giận, ngược lại còn khẽ bật cười thành tiếng:
“Tâm địa của khanh khanh thật tàn nhẫn a.”
“Nếu đã muốn, thì hãy nghĩ cách mà đoạt lấy đi.”
Ngụy Hiến không thể làm một trung thần được.
Hắn nếu đã có ký ức của kiếp trước, nhất định sẽ lại mưu nghịch một lần nữa.
“Chỉ là hắn vừa mới thắng trận, Hoàng thượng mạo muội trảm sát công thần, nhất định sẽ khiến trung thần hàn tâm.”
“Hoàng thượng, để thần thiếp giúp ngài tìm một lý do thỏa đáng nhé.”
Lúc ta đang trù tính, Triệu Yến ngồi tựa vào án thư, cúi đầu rèn đúc trang sức bằng vàng.
Tay nghề của ngài vô cùng tinh xảo, so với ngự dụng tượng nhân cũng không hề thua kém.
Ngài mỉm cười: “Vậy thì làm phiền khanh khanh phải lao tâm khổ tứ rồi.”
“Khanh khanh xem thử, chiếc phượng thoa này trẫm làm thế nào, có tôn lên vẻ đẹp của nàng không?”
So với triều chính, Triệu Yến càng thích rèn vàng hơn, đặc biệt chuộng việc nhìn thấy ta đầu đầy châu ngọc thoa cài.
Ta đành bất đắc dĩ mặc cho ngài bày bố.
Ngụy Hiến tạm thời lưu lại kinh thành.
Hầu phủ thủy chung không hề an ninh.
Trưởng tỷ thường xuyên phát sinh tranh chấp cùng hắn.
Đặc biệt là mỗi lần tiến cung gặp mặt ta, sau khi hồi phủ kiểu gì cũng cãi vã ầm ĩ với Ngụy Hiến một trận.
Dục vọng trong lòng con người là cái hố không bao giờ lấp đầy.
Kiếp trước Ngụy Hiến mong mỏi cả đời để thành hôn cùng trưởng tỷ, hiện tại đắc thường sở nguyện, lại chẳng thấy chút vui mừng.
Trái lại còn tơ tưởng đến điểm tốt của ta.
Khi ta mang thai tháng thứ bảy, Ngụy Hiến uống say trên yến tiệc.
Triệu Yến giống như mọi khi mời hắn lưu túc trong cung.
Ngụy Hiến nhận lời.
Chỉ là trước khi rời đi, hắn nhìn cái bụng nhô lên của ta, ánh mắt u ám.
Đêm đó, Ngụy Hiến xông vào cung Quan Thư.
Võ công của hắn cực cao, không hề kinh động đến ai.
Ta vẫn chưa tẩm yết, ngồi đơn độc trước song cửa sổ may y phục cho hài tử.
Hắn đứng ngoài cửa sổ nhìn một lúc lâu, hồi lâu sau mới bước vào gian trong.
“Nguyệt Phùng, năm đó khi nàng mang cốt nhục của ta, cũng thường ngồi trước cửa sổ cắt may y phục như thế này.”
Động tác trên tay ta không ngừng, thấp giọng buông một tiếng thở dài:
“Đúng vậy. Quần áo trẻ con làm rất nhiều, đáng tiếc ba đứa trẻ đó đều không thể chào đời.”
Hắn nhất thời câm lặng, trong đáy mắt xẹt qua một tia thống khổ.
Rất lâu sau, ta nghe hắn nói: “Nguyệt Phùng, ta hối hận rồi.”
Hắn nói thứ trưởng tỷ ái mộ là vinh hoa phú quý, chứ không phải hắn.
Nay hắn cuối cùng cũng nhìn thấu thực tại.
Cho nên thứ chân tâm trước kia bị hắn coi khinh cắn rứt, hiện tại ngược lại trở nên trân quý đến chừng nào.
“Trong lòng Nguyệt Phùng cũng có ta, đúng không?”
“Nếu không thì trên yến tiệc đêm nay, sao lại liên tục liếc nhìn ta?”
Ta ngừng lại động tác trên tay, nhìn hoa tuyết rơi lả tả ngoài cửa sổ mà xuất thần.
“Ngụy Hiến, mấy năm đó gả cho chàng, ta thực sự sống không tốt.”
Hắn gật đầu: “Ta biết.”
“Lúc đó mỗi dịp cuối năm, chàng đều gửi một bức thư. Ta lật đi lật lại xem vô số lần, nhưng chưa từng tìm được nửa câu nửa chữ nào liên quan đến ta.”
“Ta vì chàng mà bị giam trong thiên lao ba năm, khó khăn lắm mới khổ tận cam lai, chàng lại ban cho ta chén rượu độc kết liễu tính mạng.”
“Ta oán hận lắm.”
Đây là lần đầu tiên ta rơi lệ trước mặt hắn.
Hai hàng thanh lệ lặng lẽ lăn dài, hắn luống cuống không biết phải làm sao.
Trong lúc tình thế cấp bách, hắn vụng về lau đi giọt lệ trên khóe mắt ta.
“Nguyệt Phùng, là ta sai rồi.”
“Nàng hãy đợi một chút, đợi ta đăng cơ, sẽ bồi đắp lại tất thảy mọi thứ cho nàng.”
Ta không đẩy hắn ra, chỉ là nước mắt càng trào càng nhiều.
Hắn đau lòng tột đỉnh, chẳng còn rảnh đâu cố kỵ thêm gì nữa, gồng mình ôm chặt ta vào lòng.
“Nguyệt Phùng, đừng khóc.”
“Nàng là một cô nương tốt, kiếp này, nàng sẽ có một cuộc đời thật tốt, thật tốt.”
Ta là một cô nương tốt, nhưng hắn phát hiện ra điều đó quá muộn rồi.
Hắn mãi đắm chìm trong ôn nhu hương, chưa từng phát hiện một con dao găm sắc bén đã kề sát cuống họng.
“Ngụy Hầu, kiếp trước ngài chết thế nào, ngài quên rồi sao?”
“Vậy bản cung giúp ngài ôn lại một chút nhé.”
Chaporia
Bình Luận (0)