Không Đi Đông Cung/Chương 7C. 7
20px

Cơn mưa tựa hồ nặng hạt hơn, cuồng phong quật ngã tán cây, tiếng cành gãy xào xạc rền rĩ.

“Thuộc hạ không dám ăn nói hàm hồ.”

“Bất quá võ công của Thế tử cao cường, hẳn sẽ chẳng hề hấn gì đâu.”

Ta siết chặt cán ô, đột nhiên mất sạch hứng thú hỏi han.

“Ồ.”

Trưởng tỷ vén mành xe, đứng từ xa vọng ánh mắt về phía ta, thì thầm dăm ba chữ.

Ta nghe không rõ chữ, bèn bước lại gần, mới nhận ra tỷ ấy và Dung Hành ngồi sát vào nhau nhường nào. Chàng tựa người bên cạnh giường nằm, dựa lưng vào vách xe, nửa khép nửa mở mắt, dường như đã cạn kiệt khí lực. Xiêm y bên vai đã rách bươm, vết máu loang lổ ướt đẫm, mùi máu tanh nồng nặc bủa vây, thoạt nhìn đâu giống bị thương nhẹ như lời hắn nói.

Trưởng tỷ êm ái cất giọng.

“Mưa lớn quá rồi, muội có muốn lên đây tránh không?”

Lông mi của Dung Hành khẽ run lên bần bật, nhưng chàng chẳng hề mảy may nâng mắt nhìn, cũng chẳng ý kiến phản đối ngăn cản gì.

Ta lắc đầu nguầy nguậy.

“Không cần đâu, muội chờ ở ngoài là được.”

Trưởng tỷ thở dài não nề.

Ta bước đi tít xa, nhưng vẫn còn văng vẳng nghe thấy đoạn đối thoại giữa Dung Hành cùng tỷ ấy.

“Muội ấy chờ người nào vậy?”

Trưởng tỷ bật cười.

“Ý trung nhân chứ sao.”

“Muội ấy khao khát được nhìn thấy chàng, dẫu sấm chớp mưa giông cũng chẳng màng lùi bước.

“……”

09

Lúc Tiết Dạng trói gô tên thích khách áp giải về, toàn thân bê bết máu.

Ta bung ô che, hớt ha hớt hải guồng chân chạy tới, gót giày trơn trượt mất đà, ngã chúi lủi vào lồng ngực chàng.

Chàng vội vàng đỡ lấy ta.

“Không phải máu của ta,” chàng khựng lại chốc lát, “Trên người ta bẩn lắm, đáng lẽ ta phải đẩy nàng ra.”

Ta ngẩng phắt đầu lên, xoáy thẳng vào đôi nhãn mâu trong veo sáng rỡ lạ thường kia.

“Thế cớ sao ngài không đẩy ta ra?”

“Vì không nỡ,” yết hầu chàng chuyển động trượt lên trượt xuống, cười ra tiếng, “Ta sẽ đền lại cho nàng một cỗ xe y phục mới.”

Ta lôi khăn tay lau những vệt nước mưa vương vấn trên mặt chàng.

Tiết Dạng đưa tay nhận lấy chiếc ô, rồi điềm nhiên nhét chiếc khăn tay đã lấm lem vết bẩn vào trong lồng ngực.

Chàng cao hơn ta tận một cái đầu, nhưng ô che lại vô cùng thấp, và còn nghiêng hẳn về bên.

“Chuyện của ta xử lý xong rồi, ta hộ tống nàng hồi phủ.”

Ta nhẹ đáp được.

Định bụng chạy đến báo một tiếng với trưởng tỷ.

Ta ngoái đầu lại liền thấy tỷ ấy và Dung Hành cũng đang bước xuống khỏi cỗ xe.

Vóc dáng Dung Hành thanh gầy cao ráo, toàn thân quấn chặt áo choàng, sắc mặt xanh xao tái nhợt chẳng đọng tí máu, âm vực cực kỳ buốt giá.

“Ngươi đưa nàng ấy về?”

Tiết Dạng điềm nhiên đáp đúng vậy.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...