“Ta từng trình báo với biểu ca rồi mà.”
“Lần trước biểu ca chẳng phải đã gặng hỏi đó sao? Giấy Tiên hồng là Liễu Đại tiểu thư gửi biểu ca, còn giấy hoa đào là Triêu Triêu gửi cho đệ đó.”
“Ồ,” Dung Hành trầm đục cười khẩy một tiếng, “Ta xém chút nữa lại nhầm nhọt, cứ ngỡ giấy hoa đào cũng là của A Nguyên tặng chứ.”
Tiết Dạng liếc hắn đăm đăm, chốc lát trầm ngâm không nói.
Ta chỉ ngỡ chàng vốn chẳng để bụng câu ấy.
“Trưởng tỷ trước nay chỉ mến dùng giấy Tiên đỏ.”
Chữ nhỏ trên giấy tiên đỏ, nói cạn tâm sự bình sinh. Tâm tư của tỷ ấy quá ư ủy mị triền miên.
“Ừm,” hắn liếc ta một cái, xem như đành chấp thuận, “Là tên tỷ phu này đã không làm trọn trách nhiệm.”
Ta nhắm nghiền hai mắt.
Hắn đã bóp méo vấy bẩn cái danh xưng “Tỷ phu” tốt đẹp vô ngần này, mỗi bận nhắc tới đều mang theo muôn vàn đê tiện khinh nhờn.
Dung Hành hất hàm cất giọng.
“Có điều hôm nay thì không được.”
“Thích khách vẫn chưa thẩm tra, ngươi sao có thể nhởn nhơ bỏ đi cho đành?”
Tiết Dạng sững lại.
“Thẩm vấn thích khách vốn chẳng phải bổn phận thuộc quyền của đệ.”
“Đệ chỉ hộ tống nàng ấy một chặng, rồi sẽ tức khắc quay lại ngay.”
Ngữ khí Dung Hành hờ hững lạnh nhạt, bất dung cự tuyệt, đến ngay cả việc tìm một cái cớ thoái thác cũng chẳng buồn nghĩ ngợi.
“Không được.”
Tiết Dạng bất lực thở dài, nhét chiếc ô lại vào tay ta.
“Hẹn dịp sau tương phùng.”
Ta ngẩng cao mặt, nở nụ cười rạng rỡ với chàng. Lúc thu tầm mắt lại, thình lình bắt gặp vết xước nho nhỏ tươm máu trên mu bàn tay chàng, bèn cúi thấp đầu, khẽ khàng thổi phù hơi lên miệng vết thương.
“Có đau không? Ngài phải để tâm cẩn thận chứ.
”
Đôi tai chàng rực đỏ hoàn toàn.
“Không đau. Do cành cây cứa phải thôi.”
“Chậc,” Dung Hành thiếu kiên nhẫn vặn xoắn lông mày, sắc mặt âm u ám muội, “Chỉ độ khắc nữa là liền sẹo khép vảy rồi, có gì hay ho đáng để hỏi?”
Ta không lên tiếng, khoác chặt lấy tay trưởng tỷ, thản nhiên leo lên xe ngựa Hầu phủ.
10
Yến tiệc mừng thọ Hoàng hậu đã cận kề.
Nương nương ban yến thiết đãi một vài vị mệnh phụ cùng quý nữ, dĩ nhiên bao gồm cả ta và trưởng tỷ.
Mẫu thân vô cùng phấn khởi vui mừng.
“Hầu phủ sắp sửa sinh ra Thái tử phi cùng Thế tử phu nhân rồi, quả nhiên một lúc mà giải quyết được tận hai hôn sự.”
Ta cúi gằm mặt xuống đất, thẹn thùng tột độ, dứt khoát ngăn không cho bà nhắc tới chuyện này nữa.
Trưởng tỷ ngồi trước gương đồng trang điểm, son phấn diễm lệ, nhưng giữa hai hàng mày liễu lại quẩn quanh nỗi sầu bi thảm đạm.
Tỷ ấy vo tròn lớp vải vóc nhăn nhúm trên đùi, rồi lại vuốt bung ra, tựa như dốc cạn muôn vàn khí lực để cất thành lời cõi lòng chôn giấu.
“Tỷ không muốn gả cho Thái tử nữa.”
Lời này vừa thốt ra, mẫu thân điếng người mất nửa khắc.
“Là vì cớ gì?”
“Thái tử vốn là nhân trung long phượng, đến ngay cả dung mạo cũng là bậc nhất ở kinh thành này.”
“Người như Điện hạ, chẳng thèm nạp trắc phi, ngấm ngầm qua lại hẹn hò với một mình con, con còn thấy chưa vừa lòng sao?”
Trưởng tỷ hít sâu một hơi đè nén xúc cảm.
“Có lẽ do hôm bữa ở trước tượng Phật đài cầu duyên, con đã xin phải một quẻ hạ thiêm chăng.”
Sắc mặt mẫu thân xanh mét hằn học, chối phăng rằng bà chẳng bao giờ tin bói toán mệnh mộc gì, rồi bừng bừng tức giận quay gót, dặn dò trưởng tỷ phải tự mà suy ngẫm cho kỹ lưỡng.
Chaporia
Bình Luận (0)