Sau tiệc, Hoàng hậu giữ ta lại.
Cung nhân lui ra, trong điện chỉ còn ta và Hoàng hậu.
Ta ngồi trên ghế, có chút bất an.
“Thẩm tiểu thư thấy nhị đệ của bản cung thế nào?”
Ta khựng lại.
Thôi Thời Diễn?
Hình ảnh kiếp trước chợt ùa về.
Ngày đó hắn vác ta về Hắc Phong trại, đầu ta lủng lẳng trên vai hắn, xóc đến mức lục phủ ngũ tạng như muốn nôn ra.
Nhị đương gia bước tới, trên dưới đ.á.n.h giá ta một lượt, cười hì hì:
“Đại đương gia, đây là muốn nạp áp trại phu nhân sao? Thân thể thế này, e là không chịu nổi.”
Cả đám cười ồ.
Thôi Thời Diễn cũng cười, miệng nói những lời chẳng đứng đắn:
“Vậy thì phải nuôi cho béo rồi mới dễ xuống miệng.”
…
Ta bị ném vào phòng hắn.
Phụ nhân trong trại vào giúp ta chải chuốt tắm rửa. Khi cởi y phục, bà hít vào một hơi lạnh.
Hai đầu gối ta đầy những vết bầm do quỳ mà thành, xanh tím chồng chéo, mới cũ lẫn lộn. Nhìn không giống đôi chân của một cô nương hai mươi tuổi, mà như đã bị chà đạp nửa đời người.
Yến Hoài Lâm bắt ta quỳ suốt ba năm, đầu gối lưu lại bệnh căn. Mỗi khi trời âm u mưa gió liền đau nhức, ban đêm trằn trọc không ngủ nổi.
Thôi Thời Diễn bưng cơm vào, đặt lên bàn.
Ta ngồi bên mép giường không động. Hắn cũng không thúc, tự mình ăn nửa bát, rồi ngẩng đầu nhìn ta.
“Không ăn?”
“Không ăn. Dù sao cũng phải c.h.ế.t.”
Hắn đặt đũa xuống, nhìn ta rất nghiêm túc:
“Ta là người tốt.”
Ta suýt bật cười vì tức:
“Người tốt? Người tốt mà ngươi bắt A tỷ ta?”
“Không phải ta bắt. Là nhị đương gia làm. Ta về mới biết. Vì chuyện đó ta đã cãi nhau với hắn một trận. A tỷ ngươi không sao, đã thả rồi.”
Ta không tin, cố chấp không ăn.
Nhịn đói hai ngày, đói đến mức nằm trên giường không dậy nổi.
Hắn ngồi bên giường thở dài, nói hết lời mềm mỏng, cuối cùng giơ ba ngón tay lên:
“Ta — Thôi Thời Diễn thề với trời, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn nghe lời, quay đầu ta nhất định thả ngươi.”
Lúc ấy ta mới chịu ăn.
Ở Hắc Phong trại lâu dần, ta mới nhìn ra, vị trí đại đương gia của hắn không hề vững vàng.
Hơn nửa người trong trại nghe theo nhị đương gia. Hắn mỗi ngày bận rộn khắp nơi, qua lại giữa các sơn đầu, nhưng trở về vẫn không quên mang cho ta một gói điểm tâm.
Đầu gối ta đau dữ dội, đêm nào cũng lăn qua lộn lại không ngủ được.
Hắn không hề phiền, mang t.h.u.ố.c tới, đích thân giúp ta đắp lên.
Đêm khó ngủ, hắn đưa ta lên mái nhà ngắm sao.
Đỉnh núi Hắc Phong trại gió rất lớn, hắn cởi áo ngoài khoác lên vai ta, còn mình ngồi chắn nơi đầu gió.
Trên đầu đầy trời tinh tú. Thôi Thời Diễn chỉ vào ngôi sao sáng nhất:
“Ngươi nhìn kìa, đó là sao Bắc Đẩu. Sau này nếu ngươi trốn ra được, lỡ lạc đường thì tìm nó.”
Ta không đáp.
Hắn lại nói:
“Nhưng bản lĩnh nhận đường của ngươi kém lắm. Lần trước từ phòng củi đi ra tiền sảnh còn lạc lối, ta xem chừng tìm sao cũng vô dụng.”
Ta bị hắn chọc đến bật cười.
Nhị đương gia vẫn cho rằng ta là Vương phi của Thành Vương, là gian tế do Yến Hoài Lâm phái tới.
Ba ngày hai bữa hắn tìm cớ gây sự, nói muốn trói ta ngoài cổng trại phơi khô.
Thôi Thời Diễn cản lại, nhị đương gia liền cười nhạt:
“Đại đương gia, chẳng lẽ ngươi thật sự coi trọng nữ nhân này? Nàng ta là người của Thành Vương, ngủ xong đừng quên lau miệng.
”
Thôi Thời Diễn không đáp, nhưng ta nhìn ra, mâu thuẫn trong trại ngày càng sâu.
Để bọn họ tin ta tuyệt không phải người của Yến Hoài Lâm, hắn nghĩ ra một cách, tổ chức một hôn lễ trong trại, làm một vở kịch.
Đêm thành thân ấy, trong trại treo đèn kết hoa, khắp nơi phủ vải đỏ.
Ta mặc giá y ngồi bên giường, khăn đỏ trùm mặt.
Khi hắn vén khăn, tay còn run.
Ánh nến đỏ hắt lên mặt hắn, trong mắt lại đầy kinh diễm.
“Ủy khuất cho ngươi rồi.”
Ta nói không ủy khuất.
Lời vừa dứt, bên ngoài liền bùng nổ.
Lửa từ bốn phía trại đồng loạt cháy lên, mượn gió núi, trong chớp mắt nuốt trọn nửa sơn trại.
Tiếng kêu t.h.ả.m, tiếng vó ngựa, tiếng binh khí va chạm hòa vào nhau.
Thôi Thời Diễn kéo tay ta, chạy ra ngoài.
Ánh lửa nhuộm đỏ nửa bầu trời, xà nhà đổ xuống từng cây.
Một cây rơi xuống, hắn đẩy ta sang bên, còn mình không kịp tránh.
Khi ta bò dậy, hắn đã ngã trên đất.
Chân bị đè dưới xà, m.á.u từ ống quần thấm ra.
Ta quỳ bên hắn, cuống cuồng dời xà gỗ, không nổi, lại đi bịt vết thương.
Máu từ kẽ tay trào ra, thế nào cũng không ngăn được.
Hắn vẫn còn sức cười, đưa tay giật râu giả trên mặt xuống, lộ ra gương mặt trẻ trung.
“Tuấn tú không?”
“Tuấn tú.”
Ta khóc mà đáp.
“Kiếp sau… có thể cưới được nàng không?”
“Có.”
Hắn cười, lau nước mắt cho ta.
“Đừng khóc. Chạy về phía hậu sơn, cứ chạy mãi, sẽ có người tiếp ứng nàng.”
Ta không biết là ai tiếp ứng.
Sau này mới biết, kẻ phóng hỏa là Yến Hoài Lâm.
Hắn đến để báo thù cho A tỷ.
A tỷ bị bọn cướp bắt đi, hắn muốn thiêu rụi cả sơn trại, không chừa một ai.
Nhị đương gia bị lửa đốt cháy khắp người, lao tới, kề d.a.o lên cổ ta, hét ra ngoài:
“Thành Vương! Nữ nhân của ngươi trong tay ta! Ngươi dám b.ắ.n tên ta sẽ—”
Yến Hoài Lâm đứng ngoài ánh lửa, mặt không biểu tình.
Khoảnh khắc ấy, ta bỗng không còn sợ.
Trong đầu chỉ toàn gương mặt Thôi Thời Diễn.
Ta tựa cổ vào lưỡi d.a.o của nhị đương gia.
Máu phun ra.
Ta thấy sắc mặt Yến Hoài Lâm dường như đổi khác… như đang gọi gì đó.
Có lẽ chỉ là ảo giác.
Người sắp c.h.ế.t, thứ gì cũng có thể nhìn thấy.
…
“Thẩm tiểu thư?”
Hoàng hậu đặt chén trà xuống, hỏi lại, trong giọng mang theo vài phần trêu chọc.
“Nhị đệ của bản cung tuy nhìn qua không đứng đắn lắm, nhưng làm việc ổn thỏa, tiến lui có độ, lại còn nhiều tư sản riêng… ngươi có nguyện ý không?”
Ta hoàn hồn.
Tim bỗng đập nhanh.
Nguyện ý sao?
Tiền kiếp từng cảnh, rõ ràng trước mắt.
Hắn là đại đương gia Hắc Phong trại, cũng là nhị công t.ử phủ Quốc công.
Nếu không phải kiếp này gặp lại, lại tình cờ nghe lén trong thư phòng phụ thân hắn cùng vài vị đồng liêu nghị sự, ta làm sao biết Hắc Phong trại cấu kết phản quân, triều đình nhiều năm tiễu phạt vẫn không dứt?
Cho nên, kiếp trước Thôi Thời Diễn giả làm lưu dân trà trộn lên núi, từng bước một ngồi lên vị trí đại đương gia.
Hắn ở trong ổ thổ phỉ hai năm, âm thầm truyền mật báo ra ngoài.
Nhưng hắn chưa từng nói với ta những điều ấy, chỉ bảo mình là người tốt.
Tên ngốc đó…
Chaporia
Bình Luận (0)