“Ch*t đi cũng là giải thoát, nhưng bà không ngờ, mẹ cháu không chịu đi.”
“Mẹ cháu cứ báo mộng cho bà, nói không yên lòng về cháu, nhờ bà giúp.”
“Cuối cùng bà đành cắn răng dùng cấm thuật khóa h/ồn phách của mẹ cháu vào x/á/c thịt.”
“Những năm qua mẹ cháu gây ra không ít sát nghiệp, nhưng toàn gi*t những kẻ từng nhục mạ mình, toàn kẻ đáng ch*t cả.”
Nghe đến đây tôi đã nức nở, rốt cuộc tôi đã làm gì?
Tôi lật mình nhảy khỏi giường, chạy đến bên bà ngoại, liên tục dập đầu xuống đất. Tôi khẩn khoản: “Bà ngoại ơi, cháu xin bà, cháu van bà, c/ứu mẹ cháu đi.”
“Chỉ cần c/ứu được mẹ, cháu sẵn sàng làm bất cứ điều gì.”
Bà ngoại nhìn tôi, nước mắt giàn giụa:
“Long Oa, mẹ cháu là đứa con gái bà mang nặng đẻ đ/au mười tháng, bà còn muốn c/ứu mẹ cháu hơn cả cháu.”
“Nhưng dùng m/áu gà trống trấn qu/an t/ài quá âm tà, bà thực sự bất lực rồi.”
Nghe đến đây, tôi sốt ruột ngắt lời bà: “Không phải m/áu gà trống đâu bà ngoại, không phải đâu.”
“Nhà sư nói dùng m/áu gà trống thì mẹ cháu sẽ vĩnh viễn không siêu thoát, cháu không đành lòng. Cháu dùng m/áu gà mái già.”
“Cái gì?!” Nghe tôi nói dùng m/áu gà mái già, bà ngoại bất ngờ đứng phắt dậy khỏi giường.
Bà nắm ch/ặt tay tôi hỏi: “Long Oa, cháu nói thật à?”
Tôi gật đầu như bổ củi: “Thật ạ.”
Bà ngoại nghẹn ngào khóc lóc: “Trời cao thương xót, con gái tôi có c/ứu rồi.”
Bà lau nước mắt trên mặt, nghiêm túc nhìn tôi nói: “Long Oa, cháu là đồng nam, lại chảy cùng dòng m/áu với mẹ, giờ chỉ có cháu c/ứu được mẹ cháu thôi.”
“Bà ngoại, chỉ cần c/ứu được mẹ, bảo cháu làm gì cháu cũng làm.”
Bà ngoại gật đầu, liên tục nói: “Tốt lắm, tốt lắm.”
Trời tối, bà ngoại đưa một chiếc lồng đèn trắng cho tôi.
Bà ngoại nói đây là lồng đèn dẫn h/ồn, tôi cần cầm lồng đèn này đi đón h/ồn phách của mẹ.
Bà ngoại nắm tay tôi, dặn: “Đợi khi ánh đèn trong lồng chuyển thành màu đỏ, tức là h/ồn phách mẹ cháu đã vào trong rồi.”
“Lúc đó cháu đừng quan tâm bất cứ chuyện gì, cứ thẳng đường quay về là được.”
“Long Oa, đây là đèn âm dương, cháu cầm đèn này mở đường, đi trên con đường âm dương.”
“Đi trên đường âm dương, đừng quay đầu lại.”
“Cháu nhớ kỹ, dù thế nào cũng đừng quay đầu, không thì chẳng những c/ứu không được mẹ, mà tính mạng cháu cũng nguy luôn đấy.”
Tôi nghiêm túc gật đầu, thưa: “Bà ngoại, cháu biết rồi ạ.”
Bà ngoại vừa nói vừa lấy một miếng ngọc bội từ túi ra, đeo vào cổ tôi.
Bà ngoại xoa đầu tôi, bảo: “Cháu ơi, miếng ngọc bội này đã được khai quang, lại thờ trong Phật đường mười năm rồi, cháu đeo nó vào thì thần q/uỷ khó tới gần.”
“Trên đường gặp chuyện q/uỷ quái gì thì cháu cứ lấy ngọc bội ra là được.”
Tôi gật đầu, sờ vào ngọc bội trên cổ, cảm nhận được hơi ấm, tôi yên tâm hơn hẳn.
Tạm biệt bà ngoại xong, tôi cầm đèn âm dương lên đường.
Lúc đầu mọi thứ vẫn bình thường. Nhưng đi một lúc, tôi dần nhận ra chuyện không ổn.
Tôi phát hiện dù mình đi thế nào thì cũng chỉ quanh quẩn tại chỗ, tôi đã đi ngang qua cái cây này tám lần rồi.
Thật q/uỷ quái, mồ hôi lạnh trên đầu tôi túa ra xối xả.
Tôi sợ đến nỗi răng đ/á/nh lập cập vào nhau.
Đúng lúc này, bóng dáng bà ngoại xuất hiện trước cây.
Bà ngoại vẫy tay gọi tôi: “Long Oa, lại đây với bà ngoại, bà dẫn cháu ra.”
Thấy bà ngoại, tôi như được ân xá, vừa định chạy nhanh về phía bà thì bỗng ng/ực nóng ran, miếng ngọc bội bà cho tôi đang nóng lên.
Tôi vội lấy ngọc bội ra.
Miếng ngọc bội vừa lộ ra đã phát ra thứ ánh sáng trắng rực rỡ.
Chói đến mức mắt tôi đ/au nhức, khi tôi mở mắt ra, cảnh vật xung quanh đã thay đổi.
Làm gì có bà ngoại, nơi mà tôi tưởng bà ngoại đứng là vực thẳm không thấy đáy.
Nãy mà tôi đi qua, chắc chắn tôi sẽ tan xươ/ng nát thịt, không còn mảnh xươ/ng.
Tôi vô cùng h/oảng s/ợ nhưng giờ không phải lúc sợ hãi, tôi không dám trì hoãn.
Tôi cầm lồng đèn, rón rén chạy thẳng lên núi.
Không biết đi bao lâu, cuối cùng tôi cũng thấy chiếc qu/an t/ài đỏ trên đỉnh núi.
Tôi làm theo lời bà ngoại, nhổ hết đinh dài trên qu/an t/ài đỏ, rồi gi/ật sạch sợi chỉ đỏ trên người mẹ.
Nhưng, tôi hoàn thành mọi việc nên làm rồi, mà đèn vẫn trắng.
Tôi đứng tại chỗ, sốt ruột gãi đầu gãi tai.
Tôi quỳ gối xuống đất, vừa khóc vừa nói: “Mẹ ơi, con biết con đã làm mẹ đ/au lòng, con biết con sai rồi.”
“Mẹ ơi, con van mẹ, mẹ tha thứ cho con đi, mẹ về với con đi.”
Tôi dập đầu thật mạnh xuống đất, đến khi trán chảy m/áu vẫn không dừng.
Bỗng một luồng gió ấm thổi tới, xoa dịu vết thương trên trán tôi, như thể mẹ đang vuốt má tôi.
Lúc này, ánh đèn trong lồng cũng chuyển thành màu đỏ, tôi vui mừng khóc òa lên, cầm đèn phóng như bay về nhà.
Từ xa, tôi đã thấy bà ngoại đứng trước cửa ngóng trông.
Thấy tôi, bà ngoại cũng khóc,không ngừng nói: “C/ứu được rồi, c/ứu được rồi, con gái của tôi, c/ứu được rồi.”
Chaporia
Bình Luận (0)