20px

9

Ta không còn hơi sức đâu mà đi trào phúng mọi chuyện nữa, cầm tờ trạng thư tự mình viết dâng lên cho hắn.

“Hoành thánh bán dư mỗi ngày đều là do chúng ta tự ăn, chưa từng bị đau bụng.”

“Người đứng ra chỉ chứng phu quân ta hạ dược vào nước dùng hiện tại thân thể vô dạng, hơn nữa chưa từng cầu y, mong đại nhân minh xét, sớm ngày thả phu quân ta về.”

Hắn nhận lấy tờ trạng thư ta dâng lên, từng chữ từng câu xem xét rất đỗi cẩn thận.

“Từ bao giờ nàng có thể viết chữ vuông vức ngăn nắp đến thế này rồi?”

“Xem ra gả cho phu tử, nàng sống cũng không tồi.”

Ta gật đầu thừa nhận.

“Ta không chỉ biết viết chữ, mà còn đọc rất nhiều sách, học được rất nhiều đạo lý.”

“Phu quân của ta là một người rất tốt, dạy ta rất nhiều thứ, lại còn biết phụ ta làm việc nhà!”

“Cho nên ngài khi nào thì trả lại sự thanh bạch cho chàng ấy? Không có chàng, một mình ta rất không quen.”

Tính tình Bùi Thương trải qua bao lâu vẫn chẳng tiến bộ chút nào, nghe đến đây nụ cười giả tạo cũng duy trì không nổi nữa.

Hắn vứt trạng thư, từng bước từng bước đi về phía ta.

Lúc này ta mới nhìn rõ hương nang treo bên hông hắn, vậy mà lại là cái cuối cùng ta tặng hắn lúc biệt ly.

Khi đó muốn để lại cho hắn một niệm tưởng tốt đẹp, thức đêm đẩy nhanh tiến độ, đường kim mũi chỉ thêu sai cũng mặc kệ.

Bây giờ nhìn lại đúng là xấu muốn chết!

Không biết hắn lấy đâu ra dũng khí mà đeo trên người.

“Thẩm Thanh Lê, nàng không từ mà biệt, bặt vô âm tín, quả thực không có lấy một tia áy náy nào sao?”

“Nàng có biết lúc ta nghe được tin tử của nàng, ta đã chấn kinh đến nhường nào không? Ở dưới vực sâu tìm nàng ròng rã ba ngày ba đêm, lúc phát hiện ra nàng có thể đang lừa ta, cảm giác đó lại là may mắn và không hiểu ra sao?”

“Ba năm phu thê, ta tự vấn đối đãi với nàng không bạc, nàng lại ngay dưới mí mắt ta cùng người tư bôn? Hắn tốt hơn ta sao?”

Ta biết mình không nên chọc giận hắn, nhưng con người đôi lúc thật sự không quản nổi cái miệng của mình.

“Dựa vào cái gì ngài cho rằng chàng ấy không bằng ngài?”

“Một năm nay ta trôi qua vui vẻ hạnh phúc hơn cả ba năm ở Hầu phủ.”

“Ngài nói đối đãi ta không bạc là chỉ phương diện nào? Ngài tâm an lý đắc tiếp nhận sự chăm sóc của ta, đối với tình cảnh như giẫm trên băng mỏng của ta thì nhắm mắt làm ngơ, còn thời thời khắc khắc ghét bỏ, chốn chốn chèn ép đả kích! Đã chướng mắt ta như vậy, ta chủ động nhường chỗ chẳng phải rất tốt sao? Tại sao qua bao lâu rồi vẫn không chịu buông tha cho ta?”

Sắc mặt Bùi Thương lạnh xuống.

“Nếu ta thực sự chướng mắt nàng, sao có thể dung túng cho nàng làm chính thê của ta!”

“Dạy nàng học thức mong nàng trưởng thành lại biến thành thời thời khắc khắc ghét bỏ, chốn chốn chèn ép đả kích sao? Cho dù trong lòng nàng có khó chịu, tại sao chưa từng cùng ta thẳng thắn bộc bạch mà lại bỏ đi một mạch?”

“Nàng coi Bùi Thương ta là loại người gì? Để nàng gọi thì đến đuổi thì đi sao?”

Ta cảm thấy nói đạo lý với hắn không thông rồi.

Bởi vì hắn căn bản không phải đang phân bua thị phi đúng sai, mà là đang trút một ngụm hờn dỗi.

Hắn có thể không cần ta, nhưng không thể chấp nhận được việc một kẻ thứ nữ không lên nổi mặt bàn như ta lại dám chủ động rời bỏ hắn.

Đắc tội quý nhân, kiểu gì cũng phải chuộc tội.

Ta lạnh lùng nhìn hắn mỉm cười:

“Vậy ngài muốn thế nào đây?”

“Bùi đại nhân.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...