20px

10

Hắn quả thực rất biết cách nắm lấy nhược điểm của ta.

Ta đều đã chuẩn bị tinh thần quỳ gối xin tha hoặc hiến thân rồi, dù sao ba năm phu thê cũng từng làm, trước mắt tẩu đồ vô lộ, ta liều chết cũng phải thử.

Nhưng hắn không nhắc đến mấy chuyện đó, hắn không chà đạp tôn nghiêm của ta, mà đơn thuần coi ta là lao công khổ sai.

“Lúc ta viết chữ, nàng mài mực không được dừng.”

“Chỗ mực này rõ ràng đã đủ cho ngài viết rồi!”

“Ừm, nhưng ta thích nghe tiếng mài mực.”

“Bánh nếp hoa hòe phải mới chưng ăn mới ngon, nàng đi chưng mười lồng đi.”

“Nhiều thế này ngài căn bản ăn không hết!”

“Ta có thể ban thưởng cho hạ nhân bên dưới.”

Ròng rã suốt mười ngày, ta vừa làm tỳ nữ, vừa làm trù nương, chạy vặt đủ kiểu…

Dậy sớm hơn gà, làm mệt hơn trâu.

Bị hành hạ thế này ta có hơi không trụ nổi nữa, ta thật sự rất sợ chịu cái khổ làm việc chân tay!

Lại một lần nữa bò xổm trên mặt đất lau sàn gỗ sáng bóng đến lần thứ ba, ta ném giẻ lau đi.

“Ngài rốt cục có thôi đi không?”

“Có cách báo thù nào sảng khoái dứt khoát hơn một chút không?”

“Hơn nữa ngài chẳng phải định cưới đích tỷ sao? Tại sao còn ở đây dây dưa không ngớt với ta?”

Hắn nghe vậy đặt chén trà xuống, thần định khí nhàn cúi nhìn ta.

“Ta sẽ không cưới người khác, đó chỉ là tin giả được tung ra thôi.”

“Mới thế này đã chịu không nổi rồi sao? Vậy bây giờ ta cho nàng một cơ hội, nói ra một tâm nguyện nàng muốn đạt thành nhất lúc này.”

“Nghĩ cho kỹ rồi hẵng nói.”

Lúc nãy ta còn chỉ muốn buông gánh mặc kệ, nhưng bây giờ hắn nghiêm túc hỏi ta, nguyện vọng của ta chỉ còn lại một điều duy nhất.

“Ta muốn gặp Lý Trình Cảnh.

Ý cười nhạt nhòa trên mặt hắn cuối cùng cũng sụp đổ.

“Thẩm Thanh Lê!”

“Ta bảo nàng nghĩ cho kỹ rồi hẵng nói!”

Ta lớn tiếng đáp trả hắn:

“Ta nghĩ kỹ rồi! Ta chính là muốn gặp chàng ấy!”

Rống xong thì tay chân ta bủn rủn, nước mắt lưng tròng.

“Ta đúng là kẻ lười biếng thích nhàn hạ, bởi vì lúc ở Thẩm gia ta đã nếm đủ mọi đắng cay rồi!”

“Tiểu nương của ta vốn là tỳ nữ thiếp thân của đích mẫu, sau khi bà thành thông phòng thì liền bị đích mẫu chốn chốn nhắm vào. Ngày đông tháng giá tuyết rơi, đích mẫu và đích tỷ ngồi trong phòng đốt lò sưởi ăn thang viên, ta và tiểu nương phải đứng ngoài cửa hầu hạ, tóc kết thành băng sương, đè nặng trĩu trên đầu, lạnh đến mức đứng cũng không vững.”

“Ngài không biết ngày ta gả cho ngài ta đã vui mừng đến nhường nào đâu, ta cứ ngỡ rốt cuộc ta cũng được trải qua những tháng ngày tốt đẹp rồi. Ta sẽ báo đáp ngài thật tốt, sinh cho ngài một đứa con, chúng ta náo nhiệt vui vẻ làm một gia đình.”

“Nhưng cho dù ta cố gắng thế nào cũng không thể khiến ngài, còn cả những người bên cạnh ngài hài lòng. Các người tài ba ghê gớm lắm sao! Hết kẻ này đến kẻ khác chướng mắt ta! Chỉ có Lý Trình Cảnh là không chê bôi ta, chàng nói ta thông minh dũng cảm, vì muốn cưới ta mà có thể ngày ngày giúp ta rửa bát.”

“Đây mới là cuộc sống an ổn mà ta khao khát, ta ở bên chàng ấy hạnh phúc gấp trăm lần gả cho ngài…”

Hắn bế thốc ta từ dưới đất lên, gắt gao ôm vào lòng.

“Những thứ này ta cũng có thể cho nàng, ta có thể cho nhiều hơn!”

“Sau này nàng không cần phải làm gì cả, ta sẽ tự lập môn hộ, để nàng không cần hầu hạ mẫu thân nữa, không cần lấy lòng bất kỳ ai.”

“Ta đi thỉnh cáo mệnh phu nhân cho nàng, nàng muốn gì ta đều chiều!”

Ta lắc đầu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...