“Ta không với tới được những thứ này, chúng ta vốn dĩ không chung một đường.”
“Buông tha cho ta đi, nếu không ngài cũng không đạt được thứ ngài muốn đâu.”
“Ta và Lý Trình Cảnh đều là trẻ mồ côi, chúng ta không sợ gì cả.”
Bùi Thương hung hăng nhíu mày, trong mắt cuộn trào dòng nước xiết không thấy đáy.
“Hiếm khi nàng kiên định như vậy, nhưng nàng sao biết được, hắn sẽ đồng tâm hiệp lực với nàng?”
“Ta thưởng cho hắn hoàng kim vạn lượng, ruộng tốt trăm mẫu, cùng một tòa đại trạch ba tiến ba xuất, hắn đã buông bỏ nàng rồi.”
11
Ta nghe những lời Bùi Thương nói mà trợn mắt há mốc mồm.
“Những thứ này… ngài đều cho chàng ấy thật sao?”
“Thế này thì tính là gì? Ta thân là Hộ Quốc Công, giàu có khắp thiên hạ, những thứ này bất quá chỉ là chín trâu mất một sợi lông. Ta có thể cho nàng nhiều hơn, để nàng hô mưa gọi gió, tâm tưởng sự thành.”
Vậy trước đây sao không cho đi?
Câu nói này ta không dám thốt ra khỏi miệng.
Đáp án đến quá muộn màng, cho dù có đúng thì cũng đã vô dụng.
“Để ta đi gặp chàng một lần.”
“Cho dù phải chia xa, có vài lời vẫn nên nói cho rõ ràng, không phải sao?”
Hắn thấy thái độ của ta có chút nới lỏng, cuối cùng cũng đồng ý đưa ta đi gặp Lý Trình Cảnh.
Chúng ta đến một trấn nhỏ cách đó mười dặm, hóa ra Lý Trình Cảnh sớm đã không còn ở trong đại lao nữa.
“Ta thực hiện lời hứa với hắn xong, hắn liền cả ngày ru rú trong ổ chăn an lạc của mình. Thám tử báo lại hắn chưa từng một lần có ý đồ quay lại tìm nàng.”
“Mà nàng thì vẫn vì muốn gặp hắn một lần mà cam tâm làm trâu ngựa cho ta.
”
“Thẩm Thanh Lê, đây là phu quân do chính nàng chọn sao? Hắn căn bản không xứng!”
Ta không ừ hử, lát nữa sẽ biết có xứng hay không.
Xuống xe ngựa, ta bảo Bùi Thương đợi ngoài cửa, tự mình đi vào tìm Lý Trình Cảnh.
Lý Trình Cảnh đang cuốc đất trước viện, liệt dương nhô cao, mồ hôi chàng tuôn như mưa.
Ta chạy chậm một mạch qua, nhào tới ôm chặt lấy eo chàng.
“Chàng có vẻ thân hình cường tráng hơn rồi đấy! Vòng eo càng thêm rắn chắc! Da đen đi một chút, trông càng thêm ổn trọng!”
“Đây là đang làm gì? Trồng cây táo cho ta sao?”
“Phải trồng hai cây! Ở giữa buộc dây thừng, để ta đánh đu xích đu!”
Ta cố gắng nói những lời vui vẻ, che giấu sự tủi thân và nhung nhớ, đáng tiếc không giấu nổi, mếu máo chu mỏ một cái là khóc òa.
Lý Trình Cảnh lau nước mắt cho ta.
“Đừng khóc! Chúng ta phát tài rồi!”
“Không cần biết là bằng cách nào có được, tóm lại những thứ trước khi thành thân nàng đòi ta, bây giờ một hơi đã tề tựu đủ cả rồi!”
“Đợi tìm được ngày đẹp trời ta sẽ ra ngoài mua hạt giống, mua thêm mấy con gà con, đem mấy mảnh đất trống này trồng kín rau củ, rồi dựng một cái chuồng gà! Ngày ngày nấu bốn mặn một canh cho nàng!”
Ta bị ý cười của chàng lây nhiễm.
“Lợi hại thế cơ à!”
Chàng ngại ngùng cười ngượng:
“Nhờ phúc của tiền phu nàng cả đấy! Hay là sau này con chúng ta ra đời, nhận hắn làm nghĩa phụ nhé?”
Ta nghĩ tới cái kẻ ngốc nhiều tiền đang đợi ngoài cửa kia, lại bắt đầu thở dài.
“Hắn có giết chàng không?”
Hàm răng đang nhe ra của chàng bỗng thu vội lại.
“Hay là nàng khuyên nhủ hắn một chút?”
Chaporia
Bình Luận (0)