“Cùng lắm thì ta cũng nhận hắn làm nghĩa phụ luôn!”
Hai chúng ta nghĩ về tương lai tươi đẹp gần ngay trước mắt nhưng lại có thể vĩnh viễn không chạm tới được, tay nắm tay nhìn nhau rưng lệ.
“Hay là chàng mau mau nấu cho ta một bữa cơm đi, muộn là lỡ không ăn được mất!”
“Được, ta đi làm ngay! Thanh Lê, nếu có vạn nhất, hãy tự chăm sóc tốt cho bản thân.”
“Bớt nói nhảm đi! Chúng ta đều sẽ không sao đâu!”
Hai canh giờ sau, lúc Bùi Thương sắp biến thành hòn vọng thê chờ ngoài cửa chịu không nổi xông vào, ta và Lý Trình Cảnh đang ngồi trước bàn đá trong tiểu viện, bốn mặn một canh, ăn đến là ngon lành cành đào.
“Các người đang làm cái gì?”
“Thẩm Thanh Lê, ta cho nàng thời gian để từ biệt, nàng ở đây chơi trò chơi đồ hàng hả?”
Sắc mặt Bùi Thương đen kịt, không thể tin nổi trừng mắt nhìn ta.
Ta bưng bát cơm nhìn hắn.
“Ta đang cùng phu quân của ta ăn cơm.”
“Ân công, ngài có muốn ăn cùng một chút không?”
12
Bùi Thương tựa hồ sắp điên rồi.
Hắn chỉ thẳng mũi ta mà mắng:
“Nàng có bệnh phải không?”
“Hắn không cần nàng nữa! Hắn đã chọn hoàng kim vạn lượng, ruộng tốt trăm mẫu, dinh thự ba tiến ba xuất chứ không chọn nàng!”
“Hắn chẳng qua chỉ là một tên cùng đinh bối tín khí nghĩa, tham sống sợ chết, chỉ biết hưởng lạc! Nàng vẫn muốn đi theo hắn sao?”
Ta yếu ớt giải thích:
“Không phải đâu!”
“Người ngài nói là ta đó! Những thứ đó đều là chàng chuẩn bị cho ta! Là ước nguyện cả đời mà trước kia ta từng lải nhải với chàng.”
“Cảm ơn ngài đã giúp chúng ta hiện thực hóa ước mơ.”
Bùi Thương lảo đảo nghiêng ngả, tưởng như sắp bị ta làm cho tức ngất lịm.
Nhưng bên hông hắn mang kiếm, trong tay có quyền lực, đâu dễ dàng ngã gục như vậy.
Kiếm quang lóe lên, tiếng ngân vang chói tai, thạch bàn vỡ làm đôi, thức ăn canh thang đổ lênh láng khắp mặt đất.
“Các người quả thực tưởng ta không có cách trị các người sao?”
Ta và Lý Trình Cảnh liếc mắt nhìn nhau, rất ăn ý mà nắm lấy tay đối phương.
“Nơi này thực sự rất tốt, là loại trạch viện ta muốn ở nhất, được ở một ngày cũng mãn nguyện rồi.”
“Thực ra ngài không thích ta đến thế đâu, ngài chỉ là đã quen với việc muốn gì được nấy, trước sau vẫn không học được cách buông tay.”
“Nhưng ta không phải là một món đồ vật, ta có suy nghĩ của riêng mình, ta thực sự không còn thích ngài nữa rồi, thứ Lý Trình Cảnh trao cho ta mới là cuộc sống mà ta hướng vãng.”
Ta khổ tâm khuyên bảo nói đạo lý, Bùi Thương một chút xíu cũng không dao động.
“Còn lời gì trăng trối nữa không?”
Đã không còn rồi, ta nhìn ánh tịch dương, chiều tà đẹp biết bao.
Cuối cùng ôm Lý Trình Cảnh một cái.
“Cảm ơn chàng đã đưa ta bước ra ngoài, cùng ta ngắm bao nhiêu phong cảnh như thế.”
“Ở bên cạnh chàng là lúc ta vui vẻ nhất.”
“Sau này không có ta, một mình chàng cũng phải ăn bốn mặn một canh nhé, ăn không hết thì nuôi thêm mấy con gà.”
Nói xong ta rút bình sứ trước ngực ra, với tốc độ sét đánh không kịp bưng tai nốc sạch.
Bùi Thương và Lý Trình Cảnh đều điên rồi.
Một kẻ liều mạng bắt ta nôn ra, kẻ kia nhặt cái bình sứ lên liều mạng dốc vào miệng.
“Thẩm Thanh Lê! Sao nàng dám! Trước kia nàng là một kẻ sợ chết đến nhường nào cơ mà!”
“Nàng không phải bảo thích nhất là sưởi nắng sao? Chết rồi thì sẽ không bao giờ được nhìn thấy ánh nắng đẹp thế này nữa đâu!”
“Ta đâu có ý đó! Sao ta có thể để nàng đi tìm cái chết được? Nàng quả thực ngu ngốc như lợn!”
Chaporia
Bình Luận (0)