20px

So với sự điên cuồng của hắn, Lý Trình Cảnh ổn trọng hơn nhiều.

Chàng uống nốt nửa bình độc dược còn lại thì an tĩnh xuống, ngồi đằng sau lưng ta ôm lấy ta, sau đó điều chỉnh một tư thế nằm thật thoải mái.

“Đã nói là sẽ đi cùng nàng cả đời, ta quyết không thất ngôn.”

Ánh nắng chiếu lên người ấm áp dung hòa, chúng ta song song nhắm nghiền hai mắt, tư thế ngủ vô cùng an tường.

Bùi Thương chân tay luống cuống đứng một bên, ánh mắt đờ đẫn.

“Không nên như vậy! Thứ ta muốn không phải thế này!”

“Lẽ nào ta thực sự sai rồi sao?”

“Ta sai rồi.”

Ta nằm im nghe ngóng một hồi, cơn buồn ngủ cuốn tới, đành phải hé mí mắt ra nhìn lén một cái.

Đúng lúc chạm phải ánh mắt của Bùi Thương.

“Khụ, cái đó… ngài không định cứa cổ tự vẫn luôn sao?”

Ngay trước khi hắn triệt để phát điên, ta nhanh tay lẹ chân bò dậy từ dưới đất, Lý Trình Cảnh bị ta đẩy mạnh một cái, đầu đập xuống đất kêu cái cốp.

“Sao thế này, đến Âm Tào Địa Phủ rồi à?”

Ta vội vàng tiến tới cười làm lành với Bùi Thương:

“Không cứa cổ cũng không sao, ngài biết lỗi là tốt rồi!”

“Ngài xem xem, ba người chúng ta bình an vô sự chẳng phải rất tốt sao? Cần gì phải làm đến bước đường này?”

“Sau này ta và Lý Trình Cảnh sẽ hảo hảo sinh sống ở đây, đến dịp lễ tết ngài có thể thường xuyên tới đi lại, coi như đồ ngài tặng chúng ta là tiền mừng hỷ sự đi, cả nhà chúng ta cảm tạ tám đời tổ tông nhà ngài!”

“Quyết định một cách vui vẻ như vậy nhé!”

13

Trăng sáng người đoàn viên.

Buổi tối ta và Lý Trình Cảnh nằm trên giường vẫn còn cảm thán, có đôi khi vận mệnh đúng là vô thường.

Phú quý ngập trời thế mà nói đến là đến!

“Tính ra, hắn đúng là quý nhân của ta. Lần đầu cưới ta, giúp ta thoát khỏi cái lồng giam Thẩm gia. Bây giờ lại tự tay tặng cho ta cái tổ ấm an lạc viên mãn này. Trong lòng ta đúng là có chút bứt rứt không yên đây!”

“Ta cũng vậy. Lúc nghèo túng nhất hắn ban cho ta một công sai, để ta gặp được nàng. Sau lại cho ta nhiều đồ vật như vậy, để ta có thể yêu thương che chở nàng. Cho nên ta nhất định sẽ báo đáp hắn thật tốt, sớm ngày để nàng sinh hạ hài tử, nhận hắn làm nghĩa phụ!”

Xuân tiêu nhất khắc giá ngàn vàng.

Dưới sự nỗ lực chung của chúng ta, tháng mười năm sau, ta hạ sinh trưởng tử, đặt tên là Hoài Ân.

Tiểu gia hỏa đầu hổ mình gấu vô cùng khả ái, hơn nữa lại đặc biệt có nhãn lực kiến, từ nhỏ đã quấn quýt thân thiết với nghĩa phụ.

Trước kia đều là chúng ta xách đồ đến cửa, úy lạo thăm hỏi kẻ cô gia quả nhân.

Từ khi có Hoài Ân, Bùi Thương dăm ba bữa lại xách bao lớn bao nhỏ đến nhà thăm viếng, sợ chúng ta bạc đãi nghĩa tử của hắn.

Xuân đi thu đến, ta chứng kiến hắn trải qua thăng trầm, người bên cạnh ngày càng thưa thớt, cũng bất tri bất giác mà sốt sắng thay hắn.

“Một mình thật sự tốt vậy sao?”

“Ngài tuổi tác cũng không còn nhỏ nữa, không thể tìm một người bồi bạn lúc tuổi già sao?”

“Hoa đào nước chảy, khác có đất trời, trên đời này luôn có người thấu hiểu ngài.”

Hắn nghe vậy ngẩng đầu nhìn ta, rồi lắc lắc đầu.

“Ta vẫn không yên tâm.”

Ta không biết hắn đang không yên tâm chuyện gì, rõ ràng ta sống tốt như vậy.

Hoài Ân từng ngày khôn lớn, Bùi Thương coi nó như con ruột, mang toàn bộ sở học cả đời dốc túi truyền dạy hết.

Lý Trình Cảnh cũng được Bùi Thương tiến cử quay về Quốc Tử Giám nhậm chức, cả đời làm nghề giáo thư tiên sinh mà chàng yêu thích nhất.

Ta nhàn rỗi phát chán, lại gia tài bạc vạn, bèn sáng lập thiện đường, bố thí tiền lương.

Người dân ở vùng thủy thổ này ai ai cũng biết, có một vị Thẩm phu nhân mang tấm lòng Bồ Tát.

Tháng ngày tươi đẹp trôi qua tựa nước chảy mây trôi.

Đến khi ta độ tuổi hơn 50 tuổi, Bùi Thương là người đầu tiên rời bỏ ta mà đi.

Lúc đi hắn vẫn là cô gia quả nhân, Hoài Ân lấy thân phận nghĩa tử, tiễn hắn nhập thổ vi an.

Lúc lâm chung ta đến thăm hắn, hắn ghé vào tai ta khẽ hỏi.

“Nếu có kiếp sau, ta sẽ không tái phạm ngốc nghếch mà bỏ lỡ nữa.”

“Nàng có nguyện ý gả cho ta lần nữa không?”

Ta chậm rãi gật đầu, lệ rơi như mưa.

Hắn tâm mãn ý túc mà rời đi.

Những năm tháng sau này, mỗi dịp lễ tết, trong nhà luôn thắp thêm một nén nhang.

Năm bảy mươi tám tuổi, ta cảm thấy mình cũng sắp ra đi rồi, bên cạnh là Lý Trình Cảnh cũng tinh bì lực tẫn  như ta.

“Lão thái bà, nàng cũng giỏi chịu đựng gớm nhỉ!”

“Vì muốn bầu bạn với nàng đến cuối cùng, ta gồng mình chẳng dễ dàng gì!”

“Cuối cùng cũng được ngủ một giấc thật ngon rồi!”

Chúng ta nằm cạnh nhau, tay đan chặt tay, hệt như buổi chiều giả vờ uống thuốc độc của rất nhiều năm về trước.

Trên bầu trời vầng trăng sáng ngời trong trẻo.

Một đời này, ta sống thập phần viên mãn.

(Hoàn)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...