Nghi Gia/Chương 13C. 13
20px

Trong phút chốc hơi muốn bật cười.

Thẩm Thanh Ngọc đúng là kẻ xui xẻo.

Người còn đang trong tù, mà cha mẹ đã tới đây để làm mối cho vợ và em trai của anh rồi.

Có khoảnh khắc, tôi thậm chí còn nghi ngờ, liệu việc Thẩm Thanh Ngọc vào tù lần này có sự góp tay của cha mẹ anh hay không.

Nhưng cũng chẳng liên quan gì đến tôi.

Tôi còn mong Thẩm Thanh Ngọc xui xẻo hơn nữa ấy chứ.

“Được thôi!”

Tôi cười nói: “Con sẽ đi cùng bác xem anh ta thế nào.”

Bệnh viện.

Thẩm Thanh Hàng nằm trên giường bệnh, sắc mặt u ám, môi trắng bệch.

Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, ánh mắt anh chợt sáng rực.

“Gia Nghi, em đến rồi!”

Anh ta nhìn tôi với ánh mắt đầy hy vọng.

Biểu cảm mà Thẩm Thanh Ngọc cả đời này cũng sẽ không bao giờ bộc lộ.

Tôi đột ngột hỏi:

“Thẩm Thanh Hàng, từ bé đến lớn, anh thực sự không nhận ra cha mẹ anh thiên vị mình sao?”

Anh ta sững sờ.

Hồi lâu sau, anh ta cười: “Sao tự nhiên lại hỏi thế?”

Sao có thể không nhận ra chứ?

Chỉ là vì anh ta là người được thiên vị, nên cố tình làm ngơ mà thôi.

“Anh bảo cha mẹ anh đưa tôi ra nước ngoài cùng ann? Thẩm Thanh Ngọc vẫn còn trong tù, mà các người đã bày mưu tính kế những việc này rồi?”

“Không phải anh đề xuất.”

Anh ta lộ vẻ vô tội:

“Là bố mẹ không đành lòng thấy em đau khổ, chủ động nói muốn để em được như ý nguyện, chỉ là họ yêu em quá thôi.”

Tôi lùi lại hai bước.

Thẩm Thanh Hàng ngu chỗ nào chứ? Tôi mới là kẻ ngu, bị anh ta ở trong bóng tối, Thẩm Thanh Ngọc ở ngoài ánh sáng, đùa giỡn xoay như chong chóng.

Thẩm Thanh Hàng nhìn thấy sự kháng cự của tôi nhưng không để tâm, khẽ cười:

“Gia Nghi, anh và anh ấy là anh em, là những người thân thiết nhất trên thế giới này.

Anh ấy đã có được quá nhiều thứ rồi, chỉ số thông minh cao, tài sản, tình yêu của em… Nhường lại bố mẹ cho anh, không công bằng sao?

Sao nào, lẽ nào…”

Thẩm Thanh Hàng nghiêng đầu, hỏi:

“Lẽ nào, em thương hại anh ấy? Dù rằng anh ấy đã hủy hoại cả cuộc đời em?”

Khi nói những lời này, đuôi mắt anh ta nhướng lên, khóe môi hơi cong, lộ ra vẻ mỉa mai đến gai người.

Giống hệt Thẩm Thanh Ngọc trước khi nổi giận.

Họ đúng là anh em sinh đôi.

“Tôi không thương hại anh ấy, tôi chỉ thấy lạnh lòng.”

Tôi hít sâu một hơi, nói:

“Tôi giống như một kẻ ngốc bị các người đùa giỡn — hai anh em các người, đều đáng xuống địa ngục!”

Tôi quay người định đi.

“Chúng ta đúng là đáng xuống địa ngục, Gia Nghi, nhưng em thì khác.”

Thẩm Thanh Hàng khẽ nói:

“Anh thực sự hy vọng em ra nước ngoài học tập, thoát khỏi sự kiểm soát của anh trai anh, học những thứ em thích, có sự nghiệp riêng.

Chứ không phải bị anh ấy giam cầm cả đời, cho đến khi héo mòn.”

“Còn nữa —”

Anh ta ngước mắt, nhìn tôi, nghiêm túc và tha thiết nói:

“Chuyện năm xưa, xin lỗi em.”

“Anh thực sự không ngờ lại ra nông nỗi ấy, lúc đầu, anh thật sự chỉ nghĩ đó là một trò đùa.”

Tôi quay lại.

Nhìn đôi mắt tràn đầy sự hối lỗi của anh ta.

Tôi không nhịn được mà bật cười.

Chiếc túi đinh tán tôi đeo hôm nay, chất liệu da bò cứng, bên trên đầy đinh nhọn.

Nhắm vào gương mặt giả tạo của Thẩm Thanh Hàng, tôi giáng một cú thật mạnh!

Trò đùa cái con khỉ!

Cút xuống địa ngục mà đùa với quỷ đi!

Thẩm Thanh Hàng lại được đưa đi cấp cứu.

Cha mẹ anh ta không có ở đó.

Trợ lý chạy đến, nhìn thấy cảnh tượng này, hít sâu một hơi.

Anh ta là người của Thẩm Thanh Ngọc.

Đau đầu nói với tôi: “Thưa bà, bà đi trước đi, trong phòng bệnh không có camera, cứ coi như Tiểu Thẩm tổng tự ngã là được.”

Tôi liếc nhìn anh ta.

Không từ chối, như một hồn ma, bước ra khỏi bệnh viện.

Ngoài bệnh viện, nắng đang rất đẹp.

Tôi nhìn ánh bình minh xuyên qua kẽ tay.

Trước kia, tôi tưởng Thẩm Thanh Hàng ngu ngốc, nên không so đo nhiều chuyện.

Đến tận bây giờ, trông tôi chẳng khác nào một kẻ ngốc.

Tôi bật cười thành tiếng.

Rất muốn cầm dao, đâm chết anh ta, kết thúc mọi chuyện.

Tuy nhiên, Thẩm Thanh Hàng nói đúng một câu.

Tôi quả thực cần học một vài thứ.

Sau khi về, tôi nhàn rỗi chẳng có việc gì làm, cầm danh mục chuyên ngành ngồi ngây người cả buổi chiều.

Thực ra tôi không biết mình thích gì — có thể làm gì, nên làm gì, thích làm gì, đều không biết.

Lúc còn là đại tiểu thư, tôi căn bản không cần cân nhắc những chuyện này — cuộc sống chính là phải xinh đẹp, thể diện, gả cho một người đàn ông “môn đăng hộ đối”, rồi đi chơi khắp bốn phương tám hướng, dự tiệc, làm từ thiện giả tạo, nếu vận xui thì còn phải đấu đá với tiểu tam, con riêng — nghe có vẻ nực cười, nhưng tất cả đều là cuộc đời mà mẹ đã quy hoạch sẵn cho tôi.

Hôn nhân của mẹ không hạnh phúc, nên bà lại vạch ra cho tôi một con đường khác — một địa ngục tương tự.

Cha ruột đuổi tôi ra khỏi nhà.

Thẩm Thanh Ngọc tùy ý đùa giỡn, sỉ nhục tôi.

Là một kẻ thấp cổ bé họng, tôi không hề có sức phản kháng, để mặc gã đàn ông đê tiện muốn làm gì thì làm.

Chịu đựng hai lần bài học, tôi muốn làm điều gì đó, ít nhất là có thể tự bảo vệ mình, chứ không phải chỉ là con cá nằm trên thớt run rẩy.

Nhưng cụ thể là làm gì… thì quả thật không nghĩ ra.

Tôi được nuôi chiều từ nhỏ, sợ đau sợ khổ, đầu óc cũng không quá thông minh, trước kia không có lựa chọn thì thôi, giờ vinh hoa phú quý trong tay, bảo tôi đi chịu khổ, tôi mới không làm.

Trình độ thấp mà đòi hỏi cao, có lẽ chính là nói về loại người như tôi.

Tôi ném mạnh xấp tài liệu đã in xuống đất.

Đứng dậy đầy phẫn nộ, vừa định đi dạo quanh.

Thì thấy Thẩm Thanh Ngọc tựa vào khung cửa.

Anh mặc vest, thắt cà vạt, chỉn chu sang trọng, nhưng không che giấu nổi sắc mặt trắng bệch, trắng đến mức như sắp chết tới nơi.

Tôi giật mình.

Ngay sau đó cảm thấy càng đáng sợ hơn.

Nhà họ Cố cá chết lưới rách, cộng thêm sự hỗ trợ bí mật của nhà họ Thẩm, vậy mà chỉ khiến anh ở trong đó một buổi chiều thôi sao?

Đây rốt cuộc là cái loại thần kinh gì vậy!

“Em muốn ra nước ngoài?”

Anh nhặt danh mục chuyên ngành tiếng Anh trên sàn lên, nhìn lướt qua — anh xem tiếng Anh thành thạo hơn tôi nhiều, dùng đôi mắt đầy quầng thâm nhìn tôi, súc tích nói:

“Anh không cho phép.”

Tôi không nói gì.

Nhìn thấy vẻ mặt tuyệt vọng, cầu xin, gần như muốn quỳ xuống dưới chân tôi của trợ lý trên cầu thang, tôi mím môi.

Vẫy tay gọi Thẩm Thanh Ngọc.

“Làm gì?”

Đầu óc anh vẫn còn lơ mơ, nhưng vẫn theo bản năng bước tới, áp trán vào đầu ngón tay tôi, nói giọng mũi:

“Anh sẽ không đồng ý, em nói thế nào anh cũng sẽ không đồng ý…”

Tôi đẩy anh ngã lên giường.

“Ngủ đi.”

Khoanh tay đứng nhìn, từ trên cao nói:

“Anh ngủ trước đi, ngủ dậy rồi em sẽ nói chuyện với anh.”

Anh thực sự rất buồn ngủ rồi, mí mắt không nhấc lên nổi, nhưng vẫn cố chấp ngẩng đầu, giọng rất nhẹ hỏi:

“Em đi sao?”

“Không đi.”

Tôi lạnh lùng nói:

“Anh và Thẩm Thanh Hàng, chẳng có tên nào ra hồn cả.”

Cả hai đều là đồ khốn, nếu có thể chọn, tôi chẳng muốn đi cùng ai cả.

Nhưng nếu buộc phải chọn một người, thì chọn Thẩm Thanh Ngọc vậy.

Dù sao thì so với Thẩm Thanh Hàng, tôi thậm chí cảm thấy Thẩm Thanh Ngọc còn thẳng thắn hơn chút đỉnh.

Con người đúng là phải có sự so sánh.

Thẩm Thanh Ngọc ngủ mười tám tiếng.

Giống như bị cho uống thuốc ngủ vậy.

Trợ lý sợ tôi thực sự cho anh uống thuốc chuột, nơm nớp lo sợ kiểm tra hơi thở của anh, thấy vẫn còn thở mới thở phào nhẹ nhõm.

Quay đầu nhìn thấy tôi ngoài cửa, giật mình:

“Thưa bà!”

Tôi mỉm cười với anh ta.

Cùng là đi làm thuê, người như anh ta, và kiểu tôi với Lý Húc trước kia, cũng chẳng giống nhau.

Trợ lý của Thẩm Thanh Ngọc, ít nhất lương năm cũng cả triệu, còn có thưởng — người đi làm cũng chia tầng lớp, buồn cười thật.

“Có muốn uống trà không?”

Tôi mời anh ta.

Hỏi anh ta rất nhiều chuyện về công việc.

“Anh nói xem, nếu tôi học lại đại học, thì nên học cái gì?”

Trợ lý “A” lên một tiếng: “Bà muốn học lại đại học sao? Nghệ thuật, piano, violin, hội họa… những cái này đều được.”

“Những thứ hào nhoáng vô thực này sao?”

“Những thứ này là để phô trương nhất, huống hồ nếu học cái khác, thưa bà, việc gì bà phải chịu khổ đó?”

Những thứ này, một khi mất đi quyền thế, còn chẳng có ích bằng một lát bánh mì.

Nhất định cả đời này phải bám lấy Thẩm Thanh Ngọc mới được.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...