Công chúa bước lên chủ tọa ngồi xuống, nâng chén rượu, cười híp mắt lên tiếng:
“Hôm nay thưởng nguyệt, bổn cung chợt nhớ ra một chuyện nực cười. Mấy ngày trước, bổn cung đi trên phố thấy một con mèo hoang, ngồi xổm trước cửa tửu lâu, mắt thòm thèm nhìn chằm chằm vào đĩa cá trên bàn bên trong. Dáng vẻ trông rõ là đáng thương. Nhưng các ngươi đoán xem thế nào?”
“Thế nào ạ?” Có kẻ nhanh nhảu hùa theo để lấy lòng.
“Con mèo hoang đó đói quá, muốn lẻn vào ăn trộm cá, kết quả bị người ta đá một cước văng ra, đành tiu nghỉu bỏ chạy.” Công chúa che miệng cười, “Lúc đó bổn cung nghĩ, con mèo hoang này cũng không tự soi lại bóng mình, xem bản thân có thân phận gì. Cá trong tửu lâu, là thứ nó có thể ăn được sao?”
Khắp sảnh rộ lên tiếng cười ồ.
Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía ta.
Ta biết nàng ta đang mắng ta.
Mắng ta là con cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, mắng ta không xứng với Bùi Cẩn Thư.
Ta đặt chén trà xuống, đón lấy ánh mắt của Công chúa, khẽ mỉm cười.
“Điện hạ nói chí phải. Mèo hoang thì nên đi tìm cá của mèo hoang, hà tất phải nhìn chằm chằm vào bát của người khác? Chỉ là có một số loại cá ấy mà, nhìn thì tươi ngon, nhưng ăn vào miệng biết đâu lại là đồ ôi thiu.”
Sắc mặt Công chúa khẽ biến đổi.
Bầu không khí lập tức đông cứng lại.
Sau đêm hôm đó, toàn bộ vòng tròn quý nữ kinh thành đều bắt đầu bài xích ta.
Khúc vải ta đã đặt trước, chưởng quỹ ở tiệm vải cười gượng gạo: “Thật ngại quá, Tô tiểu thư đến muộn một bước, đã bị người khác mua mất rồi.”
Ta đến tửu lâu dùng bữa, tiểu nhị vẻ mặt áy náy tiễn ta ra cửa: “Khách đã đầy, mời ngài hôm khác quay lại.”
Tiệm bánh ngọt ta thường ăn, gã sai vặt cố tình che khuất khay bánh vừa ra lò: “Thật xin lỗi cô nương, dạo này đứt hàng, không biết bao giờ mới có lại.”
Phụ thân giận đến mức thổi râu trừng mắt: “Đây là có kẻ cố ý giở trò với con!”
Phải rồi.
Dùng đầu ngón chân cũng đoán ra được, đây là bút tích của Công chúa Tiêu Thanh Nguyệt.
Nàng ta là nữ nhi duy nhất của Hoàng đế, muốn chỉnh đốn nữ nhi của một Thái phó như ta, chẳng qua chỉ là chuyện động động môi lưỡi.
Ta có chút tức giận, cũng có chút bất lực.
Hôm nay, phụ thân lại lải nhải bên tai ta: “Diệu Thanh à, con cũng mười sáu rồi, không thể cứ mãi không gả đi được? Cha đã xem mắt vài nhà cho con, con xem nhà này xem — Nhị công tử nhà Lý Thượng thư, tướng mạo đường hoàng; Điệt nhi của Vương Ngự sử, cũng là tài tuấn trẻ tuổi…”
“Cha,” ta đưa tay xoa xoa thái dương, chỉ cảm thấy nhức cả đầu, “Người sắp xếp đi. Con sẽ đi gặp.”
Phụ thân mừng rỡ ra mặt, vội vã đi sắp xếp.
Nhưng liên tiếp đi gặp ba người, người ta đều khách khách khí khí uống một chén trà, sau đó tìm cớ chuồn mất.
Chaporia
Bình Luận (0)