10
Ta chợt nhớ đến Bùi Cẩn Thư của kiếp trước.
Nhớ đến lúc vừa tới Thành Nam, hắn đứng trước cửa nha môn huyện tồi tàn, thề non hẹn biển: “Diệu Thanh, ta nhất định sẽ làm một vị quan tốt, để những kẻ từng khinh thường ta phải rửa mắt mà nhìn.”
Ta đã tin điều đó.
Nhưng hắn nhậm chức chưa đầy ba tháng, đã bắt đầu oán than —
Bổng lộc quá ít, không đủ chi tiêu.
Cấp trên làm khó dễ, không giao cho hắn việc tốt.
Bách tính ngu muội, không chịu nghe lời khuyên bảo.
Hắn dần dần không còn nghiêm túc xem công văn, không đi vi hành tuần tra nữa, mỗi ngày chỉ ngồi trong nha môn ngây ngẩn.
Có người đến gõ mõ cáo trạng, hắn chỉ qua loa vài câu rồi cho xong chuyện.
Bách tính đối với hắn thất vọng, bắt đầu lách qua hắn, chạy đến tìm các quan viên khác.
Hắn càng không vui.
Hắn nói những kẻ đó “bám đuôi quyền quý”, “xu nịnh nịnh bợ”, nói thế đạo này “không có sự công bằng”.
Về sau nữa, hắn bắt đầu uống rượu.
Mỗi ngày hết giờ làm ở nha môn, hắn chỉ lủi thủi ngồi trong sân uống rượu giải sầu.
Ta khuyên hắn, hắn không nghe.
Ta nghĩ cách giúp hắn, hắn mắng ta không hiểu chuyện quan trường.
Ta xót thương hắn, tưởng rằng hắn bị Công chúa chèn ép nên mới khắp nơi không thuận lợi.
Ta lấy của hồi môn ra, giúp hắn mở một gian hàng buôn bán, muốn cho hắn có thêm thu nhập.
Hắn đồng ý, nhưng gian hàng mở chưa tới nửa năm đã phải đóng cửa.
Vì hắn lười biếng không muốn quản lý, lại chê kiếm được quá ít.
Lúc đó, trong mắt trong tim ta chỉ có một mình hắn.
Ta cứ ngỡ hắn phải chịu thiên đại ủy khuất, ngỡ rằng Công chúa sai người bám theo đến tận Thành Nam, ngỡ rằng tất cả mọi người đều đang bắt nạt hắn.
Bây giờ nghĩ lại, rõ ràng là do chính bản thân hắn không chịu nỗ lực.
Hắn không làm được quan tốt, không phải do người khác không cho hắn cơ hội, mà là do chính hắn đã buông xuôi từ trước.
Hắn tưởng rằng đỗ Thám hoa thì sẽ một bước lên mây, nhưng trên đời này làm gì có chuyện dễ dàng đến thế?
“Lại đang nghĩ chuyện quá khứ sao?” Giọng Tạ Chiêu kéo ta về với thực tại.
Ta hoàn hồn, phát hiện chén rượu trong tay đã lạnh ngắt.
“Vâng.” Ta không phủ nhận.
Tạ Chiêu không hỏi người đó là ai.
Ta và hắn lại trò chuyện rất nhiều.
Trở lúc gần đi, bên ngoài cửa sổ chợt vang lên một tiếng “đùng” thật lớn.
Ta quay đầu nhìn ra, chỉ thấy trên bầu trời đêm bung nở một đóa pháo hoa khổng lồ, cơn mưa ánh sáng màu vàng rực rỡ lả tả rơi xuống, thắp sáng cả một nửa góc trời.
Ngay sau đó, đóa thứ hai, đóa thứ ba… pháo hoa rợp trời nối đuôi nhau bung nở.
Tím đỏ xanh vàng, lưu quang dật thải, đẹp đến mức hư ảo.
Ta ngẩng đầu nhìn đến ngẩn ngơ.
Kiếp trước sau khi đến Thành Nam, ta chưa từng được ngắm trận pháo hoa nào tráng lệ đến nhường này.
“Đẹp không?” Giọng Tạ Chiêu vang lên từ phía sau.
Hắn khoanh tay trước ngực, tựa lưng vào khung cửa sổ.
Ánh trăng và ánh pháo hoa đan xen hắt lên khuôn mặt hắn, càng tôn lên vẻ anh tuấn bức người.
“Bản tướng quân đặc biệt chuẩn bị cho nàng đấy. Thích không?”
Tim ta khẽ lỡ một nhịp, rồi sau đó —
Ta lườm hắn một cái.
Chaporia
Bình Luận (0)