Hắn nghe xong lời này, không những không giận, mà còn bật cười.
“Nàng không muốn thành thân, là vì vẫn chưa buông bỏ được?”
“Không phải, là vì không muốn lại trở thành hòn đá lót đường cho kẻ khác nữa.”
Hắn gật đầu, không gặng hỏi thêm.
Im lặng một lát, hắn bỗng đứng dậy, phủi bụi trên người.
“Đi, ta đưa nàng đến một nơi.”
“Đi đâu?”
“Tất nhiên là nơi tốt rồi! Nếu không thì làm sao biến cái danh tiếng xấu của nàng thành sự thật được?”
09
Một nén nhang sau, nhìn bốn chữ vàng “Xuân Phong Nhất Độ” trên tấm biển treo trước cửa, cả người ta cứng đờ.
Đây là Nam phong quán lớn nhất kinh thành (kỹ viện nam).
“Tạ Tướng quân,” ta hít một hơi thật sâu, “Ngài nghiêm túc đó chứ?”
“Tất nhiên là nghiêm túc, chẳng phải danh tiếng của nàng không tốt sao? Vậy dứt khoát làm cho nó hỏng đến cùng đi. Dù sao cũng không gả đi được nữa, còn sợ gì chứ?”
Lời hắn nói có phần lưu manh ngang ngược.
Nhưng nghĩ kỹ lại, quả thực cũng có vài phần đạo lý.
“Đi thôi.” Ta cắn răng, bước theo hắn.
Nằm ngoài dự liệu của ta, nơi này quả thực không giống như những gì ta tưởng tượng.
Không có cảnh khói bay mù mịt, không có những cảnh tượng chướng tai gai mắt.
Đại sảnh rộng rãi sáng sủa, chính giữa là một đài cao, có nhạc sư đang gảy đàn, tiếng đàn du dương văng vẳng.
Bốn phía là nhã tọa, được ngăn cách bởi bình phong, thấp thoáng có thể nhìn thấy bóng người bên trong.
Đám tiểu nhị nhìn thấy Tạ Chiêu, nhất tề khom người: “Tạ Tướng quân, ngài đến rồi.”
“Chỗ cũ.” Hắn đáp.
Nhìn bộ dạng thong dong quen cửa quen nẻo của hắn, ta có chút thẫn thờ.
Hảo tiểu tử, xem ra là khách quen ở đây.
Tiểu nhị dẫn chúng ta lên lầu hai, bước vào một gian nhã các.
Nhã các bài trí rất tao nhã, trên tường treo chữ họa của danh gia, trên bàn bày hoa tươi theo mùa, trước cửa sổ đặt một cây cổ cầm.
Chúng ta vừa ngồi xuống, đã có tiểu nhị bưng rượu thịt lên.
Thức ăn là mấy món nhắm tinh tế vùng Giang Nam, rượu là Nữ Nhi Hồng thượng hạng.
Còn có một thiếu niên mi thanh mục tú quỳ gối bên cạnh, chuyên hầu rượu cho ta.
“Tạ Tướng quân,” ta nâng chén rượu, nhấp một ngụm, “Ngài hôm nay đưa ta đến đây, không chỉ là để dạy ta cách ‘biến danh tiếng xấu thành thật’ chứ?”
Hắn cười vỗ tay:
“Nàng thông minh hơn ta tưởng. Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.”
“Nàng muốn tìm được nam nhân tốt, trước tiên phải hiểu rõ nam nhân đã.”
“Nàng không gặp đủ các loại nam nhân, làm sao phân biệt được đâu là tốt đâu là xấu?”
Ta sững người.
Lời này… quả thực có chút đạo lý.
Tạ Chiêu nhẹ nhàng đặt chén rượu xuống:
“Đời người nhìn lầm kẻ khác, mười lần thì có tám lần không phải do đối phương giấu quá kỹ, mà là do chính bản thân mình tự lấy cớ bao biện cho hắn. Hắn lạnh nhạt, nàng nói hắn bản tính vốn dĩ như vậy. Hắn đùn đẩy, nàng nói hoàn cảnh hắn gian nan. Hắn qua loa lệ thường, nàng lại bảo do mình ép người quá đáng. Nàng đem mọi lỗ hổng chắp vá bù đắp cho hắn, đến cuối cùng, thứ nàng đánh mất không phải là hắn, mà là chính bản thân nàng.”
“Cho nên, muốn nhận rõ một người, không phải nhìn xem lúc hắn thành công tốt đẹp nhất đối xử với nàng ra sao, mà là nhìn xem lúc hắn sa sút tồi tệ nhất, đối xử với nàng tàn nhẫn đến mức nào. Đáy vực của nhân phẩm, mới là con người thật của hắn.”
Chaporia
Bình Luận (0)