Công chúa lại nói: “Bổn cung cho chàng biết, đứa trẻ này là của ai không quan trọng, quan trọng nó là huyết mạch hoàng thất, đã được Hoàng thượng ban danh, nhập ngọc điệp. Chàng nhận cũng phải nhận, không nhận cũng phải nhận.”
“Nàng…” Giọng Bùi Cẩn Thư run rẩy.
“Bổn cung thì làm sao?” Giọng Công chúa bỗng trở nên lạnh lẽo, “Bùi Cẩn Thư, chàng nghe cho rõ đây. Chàng ăn của bổn cung, ở của bổn cung, mặc của bổn cung, chàng lấy tư cách gì mà đòi lớn tiếng với bổn cung? Nếu chàng biết điều, thì ngoan ngoãn làm Phò mã của chàng, bổn cung sẽ không bạc đãi chàng. Còn nếu chàng không biết điều…”
Nàng ta không nói tiếp nữa.
Bùi Cẩn Thư thất hồn lạc phách bước ra, trông thấy ta đang đứng đó.
Bốn mắt nhìn nhau.
Khuôn mặt hắn trước là kinh ngạc, sau là ngượng ngùng: “Diệu Thanh…”
Công chúa cũng từ phía sau giả sơn bước ra.
Nhìn thấy ta, sắc mặt nàng ta khẽ biến, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại dáng vẻ cao ngạo thượng đẳng như ngày thường.
“Tô tiểu thư, nghe lén người khác nói chuyện, không phải là việc mà khuê nữ danh môn nên làm đâu.”
Ta nhún thân thi lễ: “Thần nữ chỉ đi ngang qua, vô tình mạo phạm. Thần nữ xin cáo lui.”
Nói xong, ta quay người rời đi.
Đến khi sắp về lại tiệc rượu, Bùi Cẩn Thư không biết từ đâu chui ra.
Hắn nắm chặt lấy cổ tay ta, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
“Diệu Thanh, nàng nghe ta nói…”
“Phò mã gia, xin buông tay.”
“Diệu Thanh, ta biết nàng khinh bỉ ta, chính bản thân ta cũng khinh bỉ chính mình. Ta…”
Hắn khựng lại, trong hốc mắt ngân ngấn nước.
“Ta hối hận rồi. Ngay từ ngày đầu tiên cưới nàng ta ta đã hối hận. Mỗi ngày tỉnh dậy, ta đều ước gì tất cả chỉ là một giấc mộng.”
“Diệu Thanh, nàng còn nhớ những ngày tháng chúng ta ở Thành Nam không? Chúng ta trồng rau nuôi gà trong sân, bọn trẻ chạy nhảy nô đùa dưới gốc cây… Đó là những ngày tháng vui vẻ nhất trong cuộc đời ta. Ta mỗi ngày đều nghĩ, nếu có thể quay trở lại quá khứ, ta thà chẳng cần gì cả, chỉ cần nàng ở bên cạnh.”
Ta nghe những lời này, trong lòng lại không mảy may gợn sóng.
“Bùi Cẩn Thư.” Ta ngắt lời hắn.
Trong mắt hắn lóe lên một tia hy vọng mỏng manh.
Ta nhìn vào đôi mắt ấy, bỗng thấy có chút nực cười.
Kiếp trước, ta chính vì đôi mắt này mà mê muội.
Khi đó hắn thanh bần, kiêu ngạo, có phong cốt.
Ta cứ ngỡ hắn là nam nhân tốt nhất thế gian này, cam tâm tình nguyện cùng hắn chịu khổ chịu tội suốt bốn mươi năm.
Vậy mà hắn lại quỳ trước Phật khấn rằng, kiếp sau nguyện cưới Công chúa.
Nay Phật tổ đã toại nguyện cho hắn, hắn lại không cam lòng.
Cái tên nam nhân này, quả thực khó hầu hạ quá.
“Chàng có biết, ta đã từng vì chàng mà hy sinh những gì không?”
Hắn ngớ người.
“Khi chàng làm Tri châu ở Thành Nam, bổng lộc ít ỏi, chúng ta đến sắm đồ tết tử tế cũng không nổi. Ta đã giấu chàng, bán đi điền sản trong của hồi môn, mua hai mươi mẫu ruộng ở ngoài thành, cho thuê lấy tô, mới miễn cưỡng duy trì được chi tiêu trong nhà.”
“Còn tên Thông phán kia, hắn khắp nơi làm khó dễ, khiến chàng không ngóc đầu lên nổi ở nha môn. Chàng có biết cuối cùng hắn vì sao lại buông tha cho chàng không?”
“Ta xách một vò rượu, đến phủ của hắn, hầu hắn uống rượu trọn một đêm. Hắn động tay động chân với ta, ta nhẫn nhịn. Hắn bắt ta quỳ xuống kính rượu, ta cũng nhẫn nhịn. Cho đến khi hắn đồng ý không làm khó chàng nữa, ta mới thở phào nhẹ nhõm.”
“Diệu Thanh…” Khóe mắt hắn đỏ hoe, “Những chuyện này sao nàng không nói với ta?”
Ta cười rộ lên: “Bởi vì cái lòng tự tôn mong manh mẫn cảm của chàng sẽ không chịu đựng nổi.”
Nước mắt hắn cuối cùng cũng tuôn rơi:
“Diệu Thanh, ta không biết, ta thực sự không biết…”
“Biết thì đã sao?” Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, “Chẳng phải chàng vẫn sẽ cầu thú Công chúa sao?”
Hắn há hốc miệng, nửa chữ cũng không thốt nên lời.
“Bùi Cẩn Thư, chàng không có lỗi, con người ai cũng hướng lên cao, ai mà chẳng muốn được sống những ngày tháng tốt đẹp.”
“Nhưng một khi chàng đã chọn con đường đó, thì xin chàng hãy kiên định một chút, nếu không, ta sẽ càng thêm khinh bỉ chàng.”
Nói xong, ta xoay người rời đi.
12
Những ngày tháng tiếp theo, ta lại gặp mặt Tạ Chiêu thêm vài lần.
Không phải ta đa nghi, quả thực là bài học từ kiếp trước quá đỗi sâu sắc.
Bùi Cẩn Thư năm xưa cũng là phiên phiên quân tử, ôn nhuận như ngọc.
Nhưng sau bốn mươi năm quang âm, ta mới thấu tỏ trong lòng hắn chưa bao giờ buông bỏ được những uất ức không cam lòng ấy.
Cho nên lần này, ta để tâm quan sát nhiều hơn.
Ta gửi thiếp mời đến phủ Trấn Nam Tướng quân, mời Tạ Chiêu đến phủ Thái phó dự yến.
Nói là dự yến, thực chất là muốn xem phong thái của hắn khi đối nhân xử thế ra sao.
Hôm đó hắn tới, mặc một bộ áo cổ tròn màu quạ xanh, ngang lưng thắt đai da bò, tóc được búi lên gọn gàng tươm tất.
Giữa bữa tiệc có hạ nhân bưng thức ăn không cẩn thận làm đổ canh nóng, bắn lên cổ tay áo hắn.
Tên hạ nhân đó sợ đến trắng bệch mặt mũi, bùm một tiếng quỳ sạp xuống dập đầu tạ tội.
Tạ Chiêu vươn tay đỡ người nọ dậy, cười vô tư lự: “Chỉ là một bộ y phục thôi mà, ngươi cũng đâu cố ý, đứng lên đi.”
Tên hạ nhân cứ thế sững sờ tại chỗ, nước mắt lưng tròng.
Tạ Chiêu khẽ cười: “Nếu ngươi thật sự thấy áy náy, lát nữa đi hỏi đầu bếp trong phủ giúp ta, xem món canh này nấu thế nào. Mùi vị rất ngon, ta muốn học lỏm đem về.”
Mọi người có mặt đều bật cười, bầu không khí lập tức trở nên thư thái.
Chaporia
Bình Luận (0)