“Bởi vì mẹ tôi bảo, đàn ông không biết nấu ăn thì không lấy được vợ.”
Tôi gật đầu, rất tán thành:
“Mẹ anh nói đúng.”
“Nhưng mà chuyện này á, cũng còn tùy người.”
“Ví dụ như kiểu của anh, cho dù có biết nấu ăn, thì khả năng cao cũng vẫn ế vợ thôi.”
“Trừ khi người đó bị mù.”
Giang Dã đột ngột quay đầu lại, nháy mắt thả thính tôi:
“Vợ ơi~”
“Anh không cho phép em nói mình như vậy đâu.”
Tôi theo bản năng rùng mình một cái, không kìm được vẻ ghét bỏ:
“Eo ôi~”
“Gớm quá đi mất.”
Giang Dã tủi thân ra mặt: “Vợ ơi~ Lẽ nào em không định chịu trách nhiệm với anh sao?”
“Tối qua là lần đầu tiên của anh đấy.”
Xì.
Làm như ai không phải là lần đầu vậy.
Tôi không nhìn nổi cái dáng vẻ gớm ghiếc này của Giang Dã.
Nhanh chóng chạy trối chết: “Còn nói hươu nói vượn nữa, anh cút ra khỏi nhà tôi ngay.”
6
Trên bàn ăn.
Tôi nhai nhóp nhép, không kìm được đưa ngón tay cái lên khen ngợi Giang Dã:
“Toàn món tôi thích ăn.”
“Không ngờ anh nấu ăn cũng ngon phết.”
“Sau này tôi có thể thường xuyên sang nhà anh ăn chực không?”
Giây tiếp theo, Giang Dã tung ra một câu gây sốc:
“Cô hài lòng là được.”
“Tối qua chưa có kinh nghiệm gì, toàn dựa vào thiên phú dị bẩm của tôi.”
“Hay là cô cùng tôi luyện tập thêm nhé?”
Tôi với tốc độ nảy số cực nhanh ngay lập tức hiểu ra anh ta đang nói cái gì.
Kinh ngạc đến mức suýt sặc.
Vội vàng cầm ly nước bên cạnh, uống một ngụm để bình tĩnh lại.
Sau đó lườm anh ta một cái:
“Anh bị bệnh à!”
Tôi chỉ tay vào mâm cơm thịnh soạn trên bàn:
“Tôi đang nói là cái việc nấu ăn này này.”
“Anh có thể để việc nấu ăn chỉ đơn thuần là nấu ăn được không hả?!”
“Anh còn nhớ mình đã hứa với tôi chuyện gì không đấy?” Tôi đưa tay lên, làm động tác cứa cổ, “Chuyện xảy ra đêm qua, nửa chữ cũng không được tiết lộ ra ngoài, nếu không thì…”
Giang Dã ngẩng đầu lên, cười như không cười: “E là muộn mất rồi.”
“Anh có ý gì?” Tôi hồ nghi nhìn chằm chằm anh ta.
Lời còn chưa dứt, hai giọng nói mà tôi không muốn nghe nhất đồng thời vang lên.
Mẹ tôi: “Bảo bối, hai đứa… ?!”
Mẹ Giang Dã cười không ngậm được miệng: “Bà sui ơi, bà nói xem chúng ta nên làm đám cưới kiểu Trung hay kiểu Tây đây?”
“Thôi, làm cả hai luôn!”
Tôi: “…”
Không ai thèm hỏi chúng tôi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì trước sao?!
7
Trong phòng khách, mẹ tôi và mẹ Giang Dã thất vọng thở dài một hơi.
“Hai đứa thật sự không thể kết hôn sao?”
Tôi bất lực nói: “Mẹ, làm gì có ai vừa mới yêu nhau đã kết hôn luôn chứ?!”
Hết cách rồi.
Những dấu vết trên người tôi không lừa được bọn họ.
Bí quá hóa liều, tôi đành phải bảo bọn họ rằng, tôi và Giang Dã mới yêu nhau không lâu.
Hai bà mẹ liếc nhìn nhau, trong mắt là niềm vui sướng không giấu nổi:
“Được rồi được rồi, chuyện của bọn trẻ, chúng ta cũng khó mà can thiệp, cứ theo nhịp độ các con thích mà làm đi.”
Dì Giang kéo tay tôi, tháo chiếc vòng ngọc bích cực kỳ trong trẻo từ tay mình xuống, đeo vào tay tôi.
“Kiều Kiều à, dì nhìn con lớn lên, con là một đứa trẻ ngoan, có thể ở bên Giang Dã nhà dì, đúng là phúc phận của nó.”
Chaporia
Bình Luận (0)