“Dì và mẹ con là đôi bạn thân thiết nhất, bây giờ thấy hai nhà chúng ta thân càng thêm thân, người vui mừng nhất chắc là hai bà già này rồi.”
“Nhưng nếu Giang Dã làm con không vui, con cũng đừng vì nể mặt dì mà ngại. Cứ trực tiếp đá nó, để cái thằng nhãi đó tự mà đi hối hận.”
Giang Dã ngồi ở một góc nghe vậy, bất lực mở lời:
“Mẹ, có ai lại nói con trai mình như vậy không?”
Dì Giang lườm anh ta một cái:
“Chẳng phải tại con sao… bỏ qua một cô gái tốt như Kiều Kiều không theo đuổi, cứ phải ngày ngày chạy theo sau đuôi con bé Vương Thiến kia.”
Tim tôi “thịch” một cái.
Bất giác nhìn về phía Giang Dã.
Chỉ thấy Giang Dã cũng thu lại nụ cười, bầu không khí nhất thời có chút gượng gạo.
Tôi rụt rè dò xét hỏi hai bà mẹ:
“Sao hai mẹ lại không thích Lý Lương và Vương Thiến vậy?”
“Bọn họ sinh cùng năm cùng tháng cùng ngày với con và Giang Dã đấy.”
“Mẹ nói xem, có khi nào chúng con và họ bị bế nhầm không…”
Lời vừa dứt, đạn mạc lại đột nhiên nổ tung:
【Sao nữ phụ lại biết nam nữ chính bị bế nhầm? Lẽ nào cô ta có thể nhìn thấy chúng ta?!】
【Mẹ kiếp! Thế chẳng phải cô ta có bàn tay vàng rồi sao? Nếu cô ta cố ý ngăn cản, nam nữ chính còn có thể nhận lại thân phận được không?】
【Yên tâm đi, nhân vật chính chắc chắn có hào quang, cho dù nữ phụ có phá hoại cỡ nào, kết quả cũng sẽ không thay đổi đâu.】
8
“Nói bậy bạ.”
“Con là đứa trẻ mẹ mang thai mười tháng đẻ ra, làm sao mà bế nhầm với người khác được?”
“Đã bảo con bớt xem mấy cái phim ngắn đi rồi, mẹ thấy con xem phim đến hỏng cả não rồi đấy, con tưởng đẻ con như đi mua rau ngoài chợ chắc, làm gì có chuyện dễ bế nhầm như vậy.”
Tôi không phản bác mẹ.
Nhưng trong lòng vẫn bán tín bán nghi về những gì đạn mạc nói.
Vì vậy tôi lén nhổ một sợi tóc của mẹ tôi và mẹ Giang Dã, giấu ra sau lưng.
Trước khi hai người họ rời đi, Dì Giang đặc biệt kéo Giang Dã ra một góc, thấm thía dặn dò anh:
“Mấy ngày nay con đừng về nhà nữa.”
Giang Dã không hiểu: “Tại sao ạ?”
“Con lại làm mẹ giận chuyện gì à?”
Dì Giang dùng ngón tay ấn mạnh vào đầu Giang Dã:
“Con bị ngốc à?”
“Mẹ bảo con ở lại nhà Kiều Kiều, dành nhiều thời gian ở bên con bé hơn.”
“Nhỡ đâu con không giữ chặt, vợ con chạy theo người khác thì sao?”
Hết cách rồi.
Cái dáng vẻ bám riết lấy Lý Lương trước đây của tôi, ai cũng đều nhìn thấy.
Có rất nhiều người nói xấu và chế giễu tôi sau lưng:
“Đại tiểu thư nhà họ Nguyễn thế mà lại suốt ngày chạy theo đuôi con trai của ông bảo vệ.”
“Mà người ta lại còn chẳng thèm để mắt đến cô ta chứ, đúng là mất mặt.”
“Tôi mà là cô ta, thà tìm cục đậu phụ đập đầu chết còn hơn.”
Nhưng Dì Giang không những không ghét bỏ tôi, mà còn xót xa cho tôi.
Bà nghiêm túc nhắc nhở Giang Dã:
“Con bé Kiều Kiều đó, đối với chuyện tình cảm luôn rất cố chấp, một khi đã thích ai là sẽ moi tim móc phổi đối xử tốt với người đó, cái tính cách này rất dễ bị tổn thương.”
“Trước đây, nó vì Lý Lương mà phải nghe không ít lời mỉa mai chế giễu. Sau này, con không được giống như Lý Lương, làm con bé buồn đâu đấy.”
“Đã ở bên cạnh người ta rồi thì phải đối xử tử tế với con bé.”
“Nếu con vẫn không buông bỏ được Vương Thiến, thì thà đừng có dây vào Kiều Kiều.”
Giang Dã nhận lời.
Những điều này đều là nhờ đạn mạc mà tôi mới biết được.
Chaporia
Bình Luận (0)