18
Giang Dã và tôi nhìn nhau.
Sao lại chẳng giống như những gì hai chúng tôi nghĩ thế này.
Anh run rẩy mở bản báo cáo của mình ra.
Giây tiếp theo, âm lượng của anh đột ngột tăng vọt: “Con là con ruột của mẹ thật á?”
Tôi sững người một chút, ghé sát vào anh cầm lấy tờ báo cáo giám định của anh lên.
【Ủng hộ quan hệ huyết thống mẹ con ruột thịt giữa người nữ và người con được xét nghiệm.】
Mẹ tôi với vẻ mặt đầy khó hiểu: “Con đương nhiên là con ruột rồi.”
“Sao con lại có cái suy nghĩ buồn cười đó? Không lẽ lúc nhỏ mẹ con đùa bảo con là do nhặt từ thùng rác về, nên con tưởng thật luôn đấy à.”
“Nhưng mà, chuyện này lại khiến dì nhớ ra một chuyện.”
“Năm đó, con và đứa con trai của ông bảo vệ Lý sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, không biết đứa nào bế nhầm hai đứa con, may mà dì phát hiện kịp thời, đổi hai đứa trở lại…”
Đạn mạc cạn lời: 【Thế rốt cuộc những tình tiết chúng ta xem trước đây được tính là cái gì?】
【Có cần thiết phải thế không? Vì muốn sửa từ ngôn tình sang sảng văn đại nữ chủ, mà đem đổi luôn cả thân thế nam chính? Nam chính đến giờ vẫn chưa làm sai chuyện gì mà! Xót cho nam chính quá.】
【Lạy mấy ba, lại bắt đầu bài ca xót thương đàn ông rồi đấy? Tôi còn xót cho nữ chính đây này, trong kịch bản cũ, nữ chính rõ ràng có dã tâm có năng lực, kết quả sau khi yêu nam chính xong thì biến thành dâu hiền vợ đảm, sự nghiệp cũng bỏ dở, công ty hai người cùng khởi nghiệp cũng chẳng có phần của cô ấy. Tác giả tạo ra nam chính, trao cho anh ta gia thế vượt trội, thân phận thiếu gia thật, IQ cao ngất ngưởng, năng lực xuất chúng, vốn dĩ đều là để xứng đôi với nữ chính. Kết quả vì để làm nền buff cho nam chính, mà đánh mất luôn cả bản sắc nữ chính, đúng là ngược đời. Nữ chính chọn ai thì người đó mới là nam chính, nếu anh ta đã không còn là nam chính nữa, thì việc tác giả thu hồi lại mọi thứ là hoàn toàn hợp tình hợp lý nhé.】
Đạn mạc cãi nhau ỏm tỏi, còn tôi và Giang Dã thì len lén vui mừng.
Nói cách khác, hai đứa tôi lại có thể tiếp tục làm sâu gạo rồi?!
Hơn nữa, tôi còn có một bà chị gái là nữ chính.
Chỉ cần tôi không làm mình làm mẩy, ngoan ngoãn bám đùi, thì tiền đồ rộng mở thênh thang à nha.
Ngay trong ngày hôm đó, tôi lập tức chuyển toàn bộ tiền tiêu vặt của mình cho Vương Thiến.
Nghe nói cô ấy rời khỏi công ty của Lý Lương, định tự mình lập nghiệp, đang sầu não vì thiếu vốn.
Khoản đầu tư của cô em gái kim chủ là tôi đây, coi như gãi đúng chỗ ngứa rồi.
19
Có thể do chị gái tôi có thiên phú dị bẩm.
Cũng có thể nhờ hào quang nữ chính buff cho.
Con đường khởi nghiệp của Vương Thiến thuận buồm xuôi gió.
Chỉ trong vỏn vẹn vài năm ngắn ngủi, đã phát triển công ty lớn mạnh hơn cả công ty nhà họ Nguyễn.
Mỗi ngày tôi chẳng cần làm gì cả, vẫn ung dung nhận được một khoản hoa hồng từ nhà họ Nguyễn, và một khoản hoa hồng khác do Vương Thiến chuyển cho.
Có lẽ tôi sinh ra là để hưởng phúc thì phải.
Hihi.
Đương nhiên, tôi cũng không hoàn toàn rảnh rỗi.
Kể từ lúc nhận lại chị ruột Vương Thiến, tôi bị bà trùm nghiện công việc đó lôi kéo, cũng nảy sinh ý tưởng làm nên một phen sự nghiệp.
Nhưng tôi chẳng có chí hướng gì to tát.
Chỉ muốn làm vài việc mình thích mà thôi.
Nên tôi chọn mở một cửa hàng bánh ngọt.
Ai bảo tôi thích ăn đồ ngọt làm gì.
Dù sao thì nếu không bán được, ít nhất tôi cũng có thể tự mình ăn hết.
Không biết có phải nhờ ăn hôi hào quang nữ chính hay không.
Tiệm bánh của tôi buôn may bán đắt cực kỳ.
Thường xuyên bận rộn đến mức chẳng có thời gian trả lời tin nhắn của Giang Dã.
May mà anh ấy cũng mở một câu lạc bộ đua xe mà anh thích, nên cũng khá bận rộn.
Đúng thế.
Hai chúng tôi vẫn chưa chia tay.
Thực ra lúc đầu tôi định chia tay đấy.
Bởi vì ngày công ty Vương Thiến lên sàn chứng khoán, đạn mạc cũng biến mất luôn, câu chuyện này có lẽ cũng đã đến hồi kết.
Tôi nghĩ cả hai đều có thể quay lại sống cuộc sống bình thường của riêng mình rồi.
Nhưng Giang Dã nhất quyết không chịu.
Anh bảo nếu tôi mà chia tay anh, anh sẽ tìm một sợi dây thừng để thắt cổ tự tử.
Anh còn nói lần tôi ngã xuống nước lúc nhỏ, thực ra là do anh cứu.
“Vậy nên người em thích phải là anh mới đúng.”
Tôi định nói mình không phải là loại người được ai cứu thì sẽ thích người đó đâu.
Nhưng nghĩ lại kịch bản cũ, ừm thì, chắc đúng là tôi như vậy thật.
Tuy nhiên, tôi vẫn có chút hoài nghi việc Giang Dã thực sự thích tôi.
Nhưng mỗi khi tôi nghi ngờ anh, anh lại dùng chính hành động thực tế để chứng minh cho tôi thấy.
“Bây giờ em tin chưa?”
Cả người tôi nhũn ra như bún, lắc đầu quầy quậy.
Anh không chần chừ chặn luôn môi tôi lại.
Một tiếng sau, anh vờn nghịch lọn tóc của tôi, nụ cười đầy quyến luyến:
“Giờ tin chưa?”
“Hay là làm thêm hiệp nữa nhé?”
…
Không biết đã qua bao nhiêu hiệp.
Đồng tử tôi tan rã, hai tay giơ lên đầu hàng:
“Em tin!”
“Em tin rồi được chưa hả?”
Chaporia
Bình Luận (0)