Giang Dã hôn nhẹ lên lọn tóc mái trên trán tôi:
“Anh yêu em.”
“Em cũng vậy.”
Mắt Giang Dã sáng rỡ: “Em cũng yêu anh sao?”
“Em cũng yêu chính bản thân em.”
“…”
“Thế em có ghét anh không?”
“Đâu có.”
“Thế còn thích? Em có một chút nào thích anh không?”
“Chắc là có một chút.”
“Thế là tốt rồi, có một chút thích anh là được. Dù sao thì, tình yêu anh dành cho em, mãi mãi sẽ nhiều hơn em một chút.”
【Ngoại truyện (Góc nhìn của Giang Dã)】
1
Giang Dã từ nhỏ đã thích chơi với cô bé Nguyễn Kiều hàng xóm.
Anh luôn thấy Kiều Kiều là bé gái đáng yêu nhất trên đời.
Sự tàn nhẫn của thế giới này giáng xuống đầu anh bắt đầu từ việc Nguyễn Kiều không phải là em gái ruột của anh.
Nhưng may thay, mẹ nói với anh, nếu anh và Kiều Kiều kết hôn, thì có thể mãi mãi được chơi cùng em ấy.
Thế nên, lúc nhỏ mỗi khi chơi trò gia đình với Kiều Kiều, Giang Dã bé nhỏ luôn đòi làm chồng em.
Kiều Kiều cũng vui vẻ đồng ý.
Cho đến khi Lý Lương – cậu bé từ nông thôn được chuyển lên thành phố học xuất hiện.
Kiều Kiều dường như rất thích cậu ta.
Không thèm chơi với Giang Dã nữa.
Mà ngày nào cũng bám đuôi Lý Lương.
Nhưng Lý Lương rất lạnh lùng, mười lần thì đến chín lần dùng giọng điệu cáu kỉnh bảo Kiều Kiều tránh xa cậu ta ra.
Làm hại cô bé lén lút khóc biết bao nhiêu lần.
Giang Dã nhìn mà xót, anh phát hiện Lý Lương và cô thanh mai Vương Thiến của cậu ta lúc nào cũng hình bóng không rời.
Vì để Kiều Kiều vui vẻ, để cô có thể toại nguyện được ở bên Lý Lương nhiều hơn, anh luôn cố ý giúp Kiều Kiều đánh lạc hướng Vương Thiến.
Không ngờ lâu dần, lại xuất hiện tin đồn anh thích Vương Thiến.
Chỉ có Vương Thiến là không nghĩ vậy, cô ấy tò mò hỏi anh:
“Cậu thích Nguyễn Kiều, sao không nói cho cô ấy biết?”
Mắt Giang Dã trợn tròn vì sốc: “Cậu nói gì vậy?”
“Tôi chỉ coi em ấy như em gái thôi.”
Vương Thiến nhướng mày: “Ồ.”
“Thế để tôi giới thiệu cho cô ấy một người bạn trai nhé?”
“Đừng.” Giang Dã buột miệng thốt lên.
“Được rồi, có lẽ tôi có một chút thích em ấy.”
“Thế thì đi theo đuổi đi.” Vương Thiến nói một cách hiển nhiên, “Cậu suốt ngày bám lấy tôi làm gì?”
“Cậu muốn để cô ấy tưởng cậu thích tôi à? Tại sao?”
Giang Dã lắc đầu: “Không phải.”
“Tôi không dám.”
“Chúng tôi thân nhau quá.”
“Tôi không muốn đến cả làm bạn cũng không được.”
Vương Thiến không hiểu nổi: “Vậy nên cậu mới đánh lạc hướng tôi, giúp cô ấy và Lý Lương tạo cơ hội?”
“Nhưng tôi thấy Lý Lương không hợp với cô ấy.
”
“Cô ấy quá đơn thuần.”
“Ở bên Lý Lương sẽ không vui vẻ đâu.”
Giang Dã mỉm cười: “Cậu không hiểu em ấy đâu.”
“Từ nhỏ em ấy đã có tính cả thèm chóng chán, đồ chơi mới mua hôm nay thì ngay ngày mai đã chán rồi.”
“Đây là lần đầu tiên em ấy kiên trì thích một người lâu đến vậy.”
“Tôi không muốn em ấy phải tiếc nuối.”
Vương Thiến chỉ có cảm giác mình đang nhìn thấy một ông bố chiều chuộng con cái quá mức.
Đến nỗi sau này, mỗi khi Nguyễn Kiều giở thói đành hanh trước mặt cô, bảo cô tránh xa “Anh Lý Lương” của cô ấy ra, Vương Thiến đều cảm thấy mình không nên chấp nhặt với một đứa trẻ.
Hơn nữa đó lại còn là em gái của cô.
2
Giang Dã không ngờ mình lại có thể nhìn thấy đạn mạc.
Đạn mạc nói anh là nam phụ phản diện trong một cuốn sách, vì thích nữ chính Vương Thiến, ghen tị với nam chính Lý Lương, mà cấu kết làm chuyện xấu cùng nữ phụ độc ác Nguyễn Kiều, tạo đủ loại khó dễ cho nam nữ chính, trong một lần hạ thuốc, cả hai đã phải vào tù mọt gông.
Ban đầu Giang Dã không hề tin.
Cho đến khi anh men theo sự chỉ dẫn của đạn mạc, tìm thấy Nguyễn Kiều đang trong tình trạng trúng thuốc.
Cô nàng ngốc nghếch kia nói cô cũng nhìn thấy đạn mạc rồi.
Hóa ra cô ấy thực sự định đi hạ thuốc.
Nhưng sau khi xem đạn mạc thì rén ngang.
Đành phải tự mình cầm ly rượu bị bỏ thuốc đó uống cạn ngay trước mặt Lý Lương.
Mặt Giang Dã đầy hắc tuyến, cứ nhất thiết phải uống sao?
Trực tiếp đập vỡ cái ly không được à?
Hiển nhiên Nguyễn Kiều không nghĩ được nhiều đến vậy.
Cô ấy còn tưởng Giang Dã cũng uống thuốc giống mình.
Đột nhiên hỏa tốc lột sạch quần áo ngay trước mặt anh, bàn bạc với anh chuyện hai đứa giúp đỡ lẫn nhau.
Giang Dã lăn yết hầu, đem lời định nói rằng mình không hề trúng thuốc nuốt ngược trở lại bụng.
Thật ra ban đầu anh định làm chính nhân quân tử, đưa cô đến bệnh viện cơ.
Nhưng Nguyễn Kiều làm ầm ĩ dữ quá.
Cứ khăng khăng bảo nếu đi bệnh viện thì cô coi như xong đời.
Sống chết không chịu đi bệnh viện.
Giang Dã không giúp, cô liền tự lật người, ngồi lên người Giang Dã, vạch áo anh ra, luồn tay vào trong lớp áo hoodie, dán chặt lên phần cơ bụng nóng hổi của anh.
…
Từ giàu sang rơi xuống nghèo khó thì dễ, chứ đã nếm qua mùi sung sướng rồi thì khó bỏ lắm, Giang Dã cảm thấy sau này chắc anh không thể làm bạn bè bình thường với Nguyễn Kiều được nữa rồi.
Anh không thể chấp nhận được bất kỳ thân phận nào khác ngoài việc làm chồng của Nguyễn Kiều.
-HẾT-
Chaporia
Bình Luận (0)