20px

Ông bác quay sang tôi khẽ gật đầu: “Chủ tịch Ngô, tôi đã liên hệ với luật sư của mình, chính thức nộp lời khai nhân chứng cho phía cảnh sát.”

“Ngày hôm đó, cậu ta không chỉ phá hoại xe của ngài, mà còn xô đẩy và dùng lời lẽ nhục mạ cá nhân tôi. Tôi bảo lưu quyền truy cứu mọi trách nhiệm pháp lý của cậu ta.”

Lý Cường như vớ được cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lết nhào tới chỗ ông bác, định ôm chân ông.

“Bác ơi! Cháu sai rồi! Cháu thực sự biết lỗi rồi! Là do cháu có mắt như mù, chó cậy gần nhà! Bác đại nhân đại lượng, coi cháu như một cái rắm mà thả cháu đi đi!”

Ông bác lùi lại một bước đầy ghê tởm, né tránh bàn tay bẩn thỉu của hắn vươn tới.

Một chiếc taxi phanh gấp bên đường.

Cậu bảo vệ trẻ bị sa thải vì lên tiếng nói đỡ cho tôi – Trương Hạo, thở hồng hộc chạy xuống xe, nhìn cảnh tượng trước mắt với vẻ mặt ngơ ngác.

Giám đốc nhân sự của tập đoàn bước tới, mỉm cười đưa cho cậu ấy một văn bản có mộc đỏ.

“Anh là Trương Hạo đúng không? Theo kết quả điều tra của Tập đoàn, trong thời gian tại chức, anh đã giữ vững đạo đức nghề nghiệp, phẩm chất ngay thẳng, phù hợp với giá trị cốt lõi của tập đoàn.”

“Theo phê duyệt đặc biệt của Chủ tịch, từ hôm nay trở đi, khôi phục chức vụ của anh, đồng thời thăng cấp vượt bậc cho anh làm Trưởng phòng Quản lý thuộc khu chung cư này, có hiệu lực ngay lập tức.”

Cậu thanh niên Trương Hạo đứng ngây người tại chỗ, luống cuống tay chân: “Tôi… tôi làm Trưởng phòng ạ?”

Tôi nhìn cậu ấy khẽ gật đầu.

“Đó là những gì cậu xứng đáng được nhận.”

Trong tòa nhà chung cư không xa, mấy bà thím ban nãy còn rạp người ra ban công hóng hớt, lúc này đang cuống cuồng bấm thu hồi những tin nhắn chửi bới dơ bẩn mà họ đã gửi trong group chat.

Nhưng âm thanh thông báo lạnh lùng của hệ thống hết lần này đến lần khác vang lên.

“Tin nhắn gửi đi đã quá hai phút, không thể thu hồi.”

Giám đốc pháp chế Vương Hạo cầm chiếc máy tính bảng trên tay, hướng về phía mấy tòa nhà đó dõng dạc đọc lớn.

“Bà Vương phòng 402 tòa 3, ông Lưu phòng 101 tòa 5, bà Triệu phòng 803 tòa 7…”

“Các vị ở trong group chat cư dân, công khai đăng tải các thông tin vu khống và nhục mạ nhắm vào Chủ tịch tập đoàn chúng tôi, lượt chuyển tiếp và lượt xem đã vượt xa 500 lần, cấu thành tội phạm hình sự.”

“Đội ngũ luật sư đã thông qua các biện pháp kỹ thuật để khóa thông tin danh tính thật của các vị. Thư mời làm việc chính thức của luật sư sẽ được gửi đến đơn vị công tác của từng người vào chiều nay, do trưởng phòng nhân sự nhận.”

Trên ban công lập tức truyền đến tiếng đàn bà la hét và tiếng cốc chén rơi vỡ loảng xoảng.

Lý Cường đang quỳ dưới đất bỗng dùng hai tay ôm chặt lấy đôi giày cao gót của tôi, gào khóc thảm thiết.

“Chủ tịch! Chủ tịch Ngô! Tôi thực sự biết lỗi rồi! Đều là do anh rể tôi! Đều là do anh rể tôi Trương Vĩ xúi giục tôi!”

“Anh ta bảo ngài chỉ là một mụ đàn bà tỉnh lẻ không có chống lưng, bảo tôi cứ việc bắt nạt ngài, ép ngài đi rồi thì có thể thu mua lại nhà của ngài với giá bèo!”

“Ngài tha cho tôi lần này đi! Ở nhà tôi còn vợ con phải nuôi nữa! Tôi dập đầu với ngài!”

Hắn vừa khóc lóc gào thét, vừa vung hai tay tát liên tục vào mặt mình thật mạnh.

Bốp bốp vài tiếng, khóe miệng hắn nhanh chóng rỉ máu.

Tôi kinh tởm rút chân lại, lùi về sau nửa bước.

“Lúc anh ném đồ ăn của tôi vào thùng rác, sao anh không nghĩ đến mình có vợ con?”

“Lúc anh dẫn người tới đập cửa nhà tôi giữa đêm hôm khuya khoắt, lúc anh ép tôi vào tường dưới tầng hầm…”

Tôi nhìn hắn, hỏi từng chữ một.

“Anh có từng cho tôi cơ hội van xin nào không?”

Tiếng còi cảnh sát hú vang từ xa vọng lại, mỗi lúc một gần.

“Chủ tịch, những người này xử lý thế nào ạ?” Giám đốc Vương thấp giọng hỏi.

Tôi nhìn khuôn mặt tèm lem nước mắt nước mũi của Lý Cường, nhàn nhạt nhả ra bốn chữ.

“Làm theo quy trình.” .

“Đồng chí cảnh sát! Các anh đừng nghe cô ta nói bậy! Cô ta là một con tâm thần! Kẻ điên!”

Lý Cường thấy cảnh sát xuống xe thì vùng dậy từ dưới đất, chỉ tay vào tôi gào lớn.

“Cô ta làm giả giấy định giá tổn thất! Cô ta còn thuê một đám diễn viên đến diễn kịch dọa tôi! Các anh mau bắt cô ta lại! Cô ta mới là kẻ lừa đảo!”

Viên cảnh sát dẫn đầu cau mày bước tới, tóm chặt lấy cánh tay đang vung vẩy loạn xạ của Lý Cường.

“Đứng im! La lối om sòm cái gì!”

Viên cảnh sát quay sang nhìn tôi, khi nhìn thấy Giám đốc Pháp chế Vương Hạo đứng cạnh tôi, trong mắt ánh lên một tia kinh ngạc, thái độ lập tức trở nên nghiêm túc.

“Chủ tịch Ngô, chúng tôi nhận được chỉ thị từ Sở, đến xử lý vụ án hình sự có tính chất nghiêm trọng này.”

Tôi khẽ gật đầu, đưa chiếc hộp kim loại chống nước màu đen luôn mang theo bên mình sang.

“Thưa cảnh sát, đây là toàn bộ vật chứng gốc.”

Giám đốc Pháp chế Vương Hạo cho người dựng một chiếc máy chiếu độ nét cao lên bức tường văn hóa màu trắng trước cổng khu chung cư.

Hình ảnh khổng lồ phóng lên tường, tất cả cư dân vây xem đều nhìn thấy rành rành. Trên màn hình chỉ có một thư mục, tên là “Chuỗi bằng chứng”.

Bên trong là 147 bức ảnh sắc nét, 39 đoạn video, 23 file ghi âm, toàn bộ được sắp xếp gọn gàng theo dòng thời gian.

Vương Hạo bấm mở đoạn video đầu tiên.

Trong hình, Lý Cường đang cầm chìa khóa, từng nét từng nét khắc ba chữ “Đồ đĩ điếm” lên chiếc Rolls-Royce màu hồng của tôi, nụ cười nham hiểm đắc ý trên mặt hắn hiện rõ mồn một dưới ống kính HD.

Tiếng la lối của Lý Cường im bặt.

Hắn không dám tin mà trừng mắt nhìn màn hình: “Không thể nào… Chuyện này không thể nào… Rõ ràng tao đã giẫm nát thẻ nhớ của mày rồi cơ mà!”

Tôi lạnh lùng nhìn hắn: “Thứ anh giẫm nát, chỉ là một cái thẻ rỗng giá hai tệ.”

“Toàn bộ camera trên xe tôi đều được trang bị tính năng tự động sao lưu và mã hóa dữ liệu lên đám mây theo thời gian thực. Mỗi một hành động, mỗi một câu nói của anh xung quanh xe tôi, đều đã được truyền đồng bộ với chất lượng 4K về máy chủ cấp cao nhất của Tập đoàn Viễn Thịnh.”

Hình ảnh chuyển cảnh.

Là bóng dáng nhếch nhác của tôi một mình đứng dưới cơn mưa tầm tã dọn dẹp đống rác thải xây dựng ở chỗ đậu xe.

Còn âm thanh lồng bên ngoài chính là giọng nói của Lý Cường đang vắt chéo chân cười nhạo tôi dưới mái che, thông qua loa phóng thanh vang vọng khắp con phố.

“Thấy chưa? Đây là kết cục của việc không nghe lời…”

Những cư dân vây xem bắt đầu hít hà, trong đám đông vang lên những tiếng xì xào bàn tán không thể kìm nén.

“Trời đất ơi, cái thằng bảo vệ này khốn nạn quá…”

“Bắt nạt người ta quá đáng, đúng là đồ súc sinh!”

Ngay sau đó màn hình lại sáng lên, là góc nhìn thứ nhất với chất lượng 4K – cảnh bị bao vây dưới hầm để xe.

Hình ảnh rung lắc dữ dội, kèm theo những lời nói sặc sụa mùi rượu của Lý Cường và đồng bọn.

“Theo bọn anh thì cô đỡ khổ bao nhiêu…”

“Quay cái video làm kỷ niệm…”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...