20px

“Nàng có thai rồi?”

“Vâng, hôm nay thái y vừa chẩn ra hỉ mạch, thần thiếp còn chưa kịp báo cho bệ hạ.”

Lý Yên rúc vào ngực hắn, khóc đến lê hoa đái vũ.

Tiêu Triệt xót xa lau nước mắt cho ả, dịu dàng dỗ dành.

Mãi cho đến khi Lý Yên nín khóc, Tiêu Triệt mới nhìn sang ta đang đứng một bên.

“Ngu Hướng Vãn, trẫm thật không ngờ nàng lại là kẻ có tâm địa rắn rết đến vậy.”

“Nàng giả vờ đại độ mang Phượng ấn đến đây, thực chất là đến Dực Khôn cung để gây sự, hành hạ Yên nhi có phải không!”

“Bệ hạ, không phải như vậy!”

Lục Thoa vội vàng quỳ rạp xuống đất, dập đầu giải thích thay ta.

“Là Bảo Châu buông lời xấc xược với nương nương trước, Quý phi nương nương cố ý đóng cửa không tiếp, nương nương nhà nô tỳ chưa từng xông cung, càng không có ý gây khó dễ!”

“Câm miệng!”

Tiêu Triệt căn bản không nghe lấy nửa lời giải thích, sắc mặt tái xanh, phẫn nộ tột cùng.

“Một tiểu cung nữ, cũng dám dĩ hạ phạm thượng, khua môi múa mép.”

“Người đâu, lôi ả xuống, lập tức chém đầu!”

Thị vệ lập tức xông lên, chuẩn bị lôi Lục Thoa đi.

Ta nhìn cảnh tượng này, trái tim triệt để chìm xuống đáy vực.

Trong chốn cung cấm này, Lục Thoa là người duy nhất thực lòng đối đãi, bảo vệ ta, ta không thể để muội ấy vì ta mà mất mạng.

Ta quỳ sụp xuống nền tuyết lạnh lẽo.

“Bệ hạ, chuyện này không liên quan đến Lục Thoa, mọi lỗi lầm đều do thần thiếp.”

“Muốn phạt thì xin phạt thiếp, cầu xin ngài tha cho muội ấy một mạng.

Tiêu Triệt lạnh lùng nhìn ta.

“Một cung nữ, cũng đáng để nàng vì ả mà quỳ gối?”

“Lục Thoa là người thật lòng đối đãi với ta, ta cam tâm tình nguyện vì muội ấy mà đánh đổi tất cả.”

Lời vừa dứt, ta nghe thấy Tiêu Triệt hừ lạnh một tiếng.

“Hay cho một câu thật lòng đối đãi.”

“Nếu nàng đã cố chấp bảo vệ ả, vậy từ hôm nay trở đi, tước bỏ Hậu vị của nàng, giáng xuống làm Đáp ứng.”

“Lập tức dọn đến Toái Ngọc Hiên, không có thánh chỉ không được phép ra ngoài.”

Lục Thoa bên cạnh khóc lóc lắc đầu, cầu xin ta đừng nhận lời.

Nhưng ta lại khẽ gật đầu, không nửa phần do dự.

“Thần thiếp, tuân chỉ.”

5

Lục Thoa khăng khăng đòi theo ta cùng dọn vào Toái Ngọc Hiên.

Ngoại trừ con búp bê vải ta làm cho Tình nhi lúc con bé mới chào đời, ta chẳng mang theo thứ gì rời khỏi Khôn Ninh cung.

Toái Ngọc Hiên là thiên điện của lãnh cung, gió lùa bốn phía, đồ đạc cũ nát, ngay cả một tấm chăn lành lặn cũng không tìm nổi.

Ta và Lục Thoa chỉ đành ôm chặt lấy nhau sưởi ấm, miễn cưỡng chống chọi lại cái lạnh thấu xương này.

Người trong cung vốn luôn đạp thấp nâng cao.

Nay ta từ vị trí Hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ rơi xuống làm Đáp ứng, càng trở thành sự tồn tại mà ai cũng có thể giẫm lên một cước.

Liên tiếp mấy ngày liền, thức ăn Ngự thiện phòng đưa tới toàn là cơm nguội thiu thiu.

Thậm chí đến một ngụm nước trong cũng không chịu cho thêm.

Lục Thoa bưng bát cơm bốc mùi chua loét, tức đến mức toàn thân run rẩy, hốc mắt đỏ hoe.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...