“Nương nương, bọn họ quá đáng lắm rồi!”
“Người cho dù bị giáng chức, cũng không đáng phải chịu loại khuất nhục này, nô tỳ đi Ngự thiện phòng tìm bọn họ lý luận!”
Nói rồi nàng định đứng dậy lao ra ngoài, ta vội vã đưa tay kéo nàng lại, dùng cạn sức lực ấn nàng ngồi xuống cạnh mình.
“Đừng đi.”
Giọng ta khản đặc, mang theo sự mệt mỏi vô tận.
“Muội đi cũng chỉ chuốc lấy nhục nhã vô ích, được không bù mất.”
“Nhưng nương nương, thân thể người vốn chưa khỏe, lại ăn những thứ này, làm sao chống đỡ nổi đây!”
Lục Thoa nước mắt rơi lã chã, ánh mắt tràn ngập xót xa.
Ta nhìn dáng vẻ chân thành tận tâm của nàng, trong lòng cuộn lên từng đợt chua xót.
Ta tháo chiếc vòng tay ngọc dương chi ôn nhuận trên cổ tay xuống.
Đây là tín vật đính ước mà Tiêu Triệt đích thân đeo cho ta khi ta vừa xuyên không tới đây và tư định chung thân cùng hắn.
Chiếc vòng ngọc này ta đeo ròng rã mười năm, chưa từng rời thân, giờ đây lại chỉ còn là một sự mỉa mai.
Ta nhét chiếc vòng ngọc vào tay nàng.
“Lục Thoa, muội cầm lấy vật này, tìm cơ hội trốn khỏi cung đi.”
“Vòng ngọc này rất có giá trị, muội mang đi đổi lấy chút bạc, tìm một nơi cách xa kinh thành, an ổn mà sống trọn đời.”
Lục Thoa nghe xong, sắc mặt biến đổi, hung hăng nhét lại chiếc vòng ngọc vào tay ta.
Nàng “bịch” một tiếng quỳ xuống trước mặt ta, khóc đến xé ruột xé gan.
“Nương nương, nô tỳ không đi! Nô tỳ phải ở lại hầu hạ người, người đi đâu nô tỳ theo đó, nô tỳ tuyệt đối sẽ không bỏ rơi người một mình!”
Ta nhìn dáng vẻ bướng bỉnh của nàng, đột nhiên nhớ đến cô em gái ruột của mình ở thế giới hiện đại.
Em gái ta cũng vậy, bất luận ta gặp phải khó khăn gì, cũng sẽ không chút chần chừ mà ở bên cạnh bảo vệ ta.
Mười năm trong chốn thâm cung này, ta không nơi nương tựa, chỉ có duy nhất Lục Thoa là thật lòng thật dạ đối tốt với ta, chưa từng mảy may phản bội.
Mũi cay cay, ta đưa tay đỡ nàng dậy, khẽ lau đi nước mắt trên khuôn mặt nàng.
“Nha đầu ngốc, từ nay về sau, muội chính là muội muội ruột của ta.”
“Muội yên tâm, ba ngày sau ta cũng sẽ rời khỏi nơi này, chỉ khi muội bình an xuất cung rồi, ta mới có thể ra đi mà không vướng bận.”
Ta tưởng nói vậy sẽ khiến nàng an tâm đồng ý rời đi trước, nhưng Lục Thoa vẫn lắc đầu, gắt gao túm chặt lấy tay áo ta, ánh mắt vô cùng cố chấp.
“Không, muội phải đi cùng ngày với tỷ tỷ!”
“Có đi thì cùng đi, muội tuyệt đối không để tỷ tỷ một mình ở lại đối mặt với lũ sài lang hổ báo đó!”
Lòng ta ấm lên, còn định lên tiếng khuyên nhủ thêm.
Nhưng ngoài sân bỗng truyền đến một trận bước chân ồn ào, cánh cửa gỗ mục nát vốn đóng chặt bị người ta đá văng.
Lý Yên khoác áo gấm vân cẩm hoa quý, đầu đội châu thúy, được cung nhân vây quanh, dùng tư thế cao cao tại thượng đứng ở cửa.
Đi phía sau ả là một lão đạo sĩ râu tóc bạc phơ, mặc đạo bào.
“Tỷ tỷ, muội muội đến thăm tỷ đây.”
Lý Yên chậm rãi bước vào trong điện, ánh mắt lướt qua Toái Ngọc Hiên rách nát, khóe miệng nhếch lên nụ cười giễu cợt.
“Chỉ là cái nơi này, âm khí nặng nề, thảo nào tỷ tỷ sống thê thảm đến vậy.”
Ta lạnh lùng nhìn ả, lười mở miệng.
Lý Yên cũng chẳng bận tâm, nghiêng người nhường chỗ cho đạo sĩ phía sau, chậm rãi nói:
“Dạo gần đây ta ốm nghén liên tục, Thái y viện bó tay hết cách, bệ hạ lo lắng, cố ý tìm đến một vị đắc đạo cao nhân, vì long nhi trong bụng ta mà cầu phúc, bài trừ tà ma trong hậu cung.”
Chaporia
Bình Luận (0)