Trung Dũng Hầu phu nhân cũng dẫn Thẩm Minh Dao đến.

Khoảnh khắc nhìn thấy ta, ánh mắt của Trung Dũng Hầu phu nhân rất phức tạp.

Có ngỡ ngàng, có cảnh giác, thậm chí còn có một tia hoang mang khó nhận ra.

Thẩm Minh Dao thì khoác tay bà ta, rụt rè nhìn ta.

“Mẫu thân, đó là An Ninh Quận chúa mới được sắc phong sao?” Thẩm Minh Dao cố tình hạ thấp giọng, nhưng vừa đủ để ta nghe thấy.

Trung Dũng Hầu phu nhân vỗ vỗ tay ả: “Chỉ là may mắn thôi, con mới là đích nữ danh chính ngôn thuận của Hầu phủ, không cần phải sợ nàng ta.”

Ta khẽ cười lạnh một tiếng, đi thẳng qua mặt bọn họ.

“Đứng lại.” Trung Dũng Hầu phu nhân đột nhiên lên tiếng gọi ta.

Ta dừng bước, quay đầu lại nhìn bà ta.

“An Ninh Quận chúa, mặc dù bây giờ ngươi bay lên cành cao hóa phượng hoàng, nhưng làm người không thể vong bản.”

Trung Dũng Hầu phu nhân sa sầm mặt mày, bày ra uy phong của bậc trưởng bối.

“Vong bản?” Ta hỏi ngược lại, “Ta vốn là kẻ mồ côi, làm gì có chuyện vong bản?”

Trung Dũng Hầu phu nhân cứng họng, sắc mặt vô cùng khó coi.

Thẩm Minh Dao vội vàng bước lên hòa giải: “Quận chúa tỷ tỷ, mẫu thân không có ý đó. Bà chỉ cảm thấy, tỷ tỷ cô độc một mình ở kinh thành, nếu có việc gì cần giúp đỡ, Hầu phủ nguyện ý vươn tay tương trợ.”

Lời ả nói nghe thì bùi tai, nhưng cứ như đang ban phát bố thí cho ta vậy.

Ta nhìn khuôn mặt giả tạo của ả, không chút nể nang đáp trả: “Bản Quận chúa có Thái hậu chống lưng, có Trưởng Công chúa che chở, không phiền Hầu phủ phải nhọc lòng.

Dù sao thì ngưỡng cửa Hầu phủ quá cao, hạng thảo dân như ta không dám trèo cao.”

8

Những lời của ta khiến Trung Dũng Hầu phu nhân đen mặt hoàn toàn.

“Thẩm An Ninh, ngươi đừng có không biết điều!” Bà ta giận dữ quát, “Ngươi tưởng ngươi làm Quận chúa thì có thể một tay che trời sao?”

“Ta có thể một tay che trời hay không thì không biết, nhưng ta biết, bây giờ bà nên hành lễ với ta.” Ta lạnh lùng nhìn bà ta.

Trung Dũng Hầu phu nhân sững sờ.

Theo đúng quy củ, bà ta quả thực phải hành lễ với ta.

Nhưng trong tiềm thức của bà ta, ta vẫn là đứa cô nhi thấp hèn kia.

Huống hồ, cả nhà bọn họ đều là những kẻ trọng sinh.

Bọn họ biết ta mới là thiên kim thật của Hầu phủ.

Bắt một người mẹ phải quỳ gối hành lễ với con gái ruột của mình, làm sao bà ta nuốt trôi cục tức này.

“Ngươi nằm mơ!” Trung Dũng Hầu phu nhân nghiến răng nghiến lợi.

“Làm càn!” Một giọng nói uy nghiêm từ phía sau truyền đến.

Trưởng Công chúa sải bước tiến tới, phía sau còn có Hoàng đế đi theo.

Trung Dũng Hầu phu nhân sợ tới mức mặt mày tái mét, vội vàng quỳ xuống thỉnh an.

Trưởng Công chúa bước đến bên cạnh ta, kéo ta ra sau lưng che chở.

“Uy phong của Trung Dũng Hầu phu nhân lớn thật đấy, ngay cả Quận chúa do hoàng thất đích thân sắc phong cũng không để vào mắt!”

Trưởng Công chúa lạnh lùng nói: “Xem ra Hầu phủ thật sự cho rằng, mình có thể ngồi xổm trên cả hoàng quyền rồi.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...