Trung Dũng Hầu phu nhân cả người run lẩy bẩy, liên tục dập đầu: “Trưởng Công chúa thứ tội, thần phụ nhất thời hồ đồ…”
“Nhất thời hồ đồ thì có thể lớn tiếng nạt nộ Quận chúa sao?” Hoàng đế hừ lạnh một tiếng, “Quy củ của Trung Dũng Hầu phủ, hôm nay Trẫm coi như đã được mở mang tầm mắt rồi.”
Thẩm Minh Dao sợ hãi co rúm lại phía sau Trung Dũng Hầu phu nhân, ngay cả thở mạnh cũng không dám.
Hoàng đế quay sang nhìn ta, giọng điệu lập tức trở nên ôn hòa: “An Ninh, ngươi không sao chứ?”
Ta lắc đầu: “Đa tạ Bệ hạ quan tâm, thần nữ không sao.”
Hoàng đế gật đầu, lại quay sang nhìn Trung Dũng Hầu phu nhân: “Nể tình ngươi vi phạm lần đầu, hôm nay Trẫm không thèm so đo với ngươi. Nhưng nếu còn có lần sau, nghiêm trị không tha! Bây giờ, tạ lỗi với Quận chúa đi.”
Trung Dũng Hầu phu nhân nhục nhã cắn chặt môi dưới.
Bà ta ngẩng đầu nhìn ta một cái, trong mắt tràn ngập oán hận.
Nhưng khuất phục trước uy quyền của hoàng gia, bà ta đành cắn răng dập đầu: “Thần phụ biết lỗi, xin Quận chúa thứ tội.”
Ta nhìn dáng vẻ thấp hèn của bà ta, trong lòng không hề gợn sóng.
Kiếp trước khi ta quỳ trên mặt đất cầu xin bà ta tin ta, bà ta cũng từng cao cao tại thượng như thế này.
Bây giờ, chẳng qua là phong thủy luân chuyển mà thôi.
9
Sau Xuân Nhật yến, Trung Dũng Hầu phủ trở thành trò cười của cả kinh thành.
Ai cũng biết Hầu phủ phu nhân đắc tội với Quận chúa mới được sắc phong, bị Hoàng đế trách mắng ngay trước mặt bá quan văn võ.
Trưởng Công chúa thấy tâm trạng ta không tệ, liền kéo ta lại ngồi tán gẫu.
“Mụ Trung Dũng Hầu phu nhân kia đúng là đầu óc có bệnh.”
Trưởng Công chúa bóc một quả quýt đưa cho ta, “Ta thấy ánh mắt mụ ta nhìn con, cứ như thể con nợ mụ ta mấy trăm vạn lượng bạc vậy.”
Ta đón lấy quả quýt, mỉm cười không nói.
Trưởng Công chúa nhìn chằm chằm vào khuôn mặt ta một lúc, đột nhiên nhíu mày.
“Nói mới để ý, đuôi mắt chân mày của con, lại có mấy phần giống với Trung Dũng Hầu thời trẻ.” Trưởng Công chúa đăm chiêu suy nghĩ.
Trái tim ta đánh thót một cái, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra như không có chuyện gì: “Trưởng Công chúa nói đùa rồi, con chẳng qua chỉ là một đứa trẻ mồ côi, làm sao có thể dính dáng gì tới Hầu gia được.”
Trưởng Công chúa lắc đầu: “Không đúng. Tướng mạo của con, càng nhìn càng giống. Hơn nữa thái độ của Trung Dũng Hầu phu nhân đối với con cũng quá kỳ lạ. Cho dù con không nhận thân, bà ta cũng không đến mức có ác ý lớn như vậy với con.”
Trưởng Công chúa vốn là người làm việc quyết đoán, sấm rền gió cuốn.
Người phát hiện ra điểm đáng ngờ, lập tức phái người đi điều tra.
Dưới trướng Trưởng Công chúa có thiếu gì kỳ nhân dị sĩ.
Chưa đầy mấy ngày, chân tướng năm xưa đã bị bới móc đến tận gốc rễ.
Trưởng Công chúa cầm kết quả điều tra trên tay, tức giận đến mức một chưởng vỗ nát chiếc bàn.
“Thật là một cái Trung Dũng Hầu phủ hay ho! Thật là một màn ly miêu hoán thái tử kịch liệt!”
Trưởng Công chúa giận dữ ngút trời, “Năm xưa vú em trong phủ bọn họ vì muốn con gái mình được sống sung sướng, vậy mà dám đem con gái ruột của mình tráo đổi với con!”
Ta tỏ vẻ khiếp sợ, hốc mắt đỏ hoe.
“Trưởng Công chúa, người nói gì cơ? Con… con là con gái của Trung Dũng Hầu phủ sao?”
Trưởng Công chúa ôm chầm lấy ta, xót xa đến mức rơi cả nước mắt.
“Khổ thân con rồi, hảo hài tử của ta.” Trưởng Công chúa vỗ về lưng ta, “Cái nhà Hầu phủ kia toàn là một lũ ngu ngốc mù lòa! Để mặc cốt nhục ruột thịt của mình không nhận, lại đi coi con gái của một ả tiện tỳ như bảo bối!”
Trưởng Công chúa càng nghĩ càng giận, mang theo mọi nhân chứng vật chứng đi thẳng vào cung.
Người đem mọi chuyện ngọn ngành bẩm báo lại với Hoàng đế và Thái hậu.
Thái hậu tức giận đến mức đập bàn: “Hoang đường! Quả thực là hoang đường!”
Hoàng đế mặt mày sa sầm: “Truyền gia đình Trung Dũng Hầu tiến cung ngay lập tức!”
Chaporia
Bình Luận (0)