10
Trong Ngự thư phòng, không khí áp bách đến tột cùng.
Cả nhà bốn người Trung Dũng Hầu quỳ trên mặt đất, vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Hoàng đế ném thẳng một xấp lời khai vào mặt Trung Dũng Hầu.
“Các ngươi tự mình xem đi, chuyện tốt mà Hầu phủ các ngươi đã làm!”
Trung Dũng Hầu run rẩy nhặt tờ cung khai lên.
Chỉ mới nhìn lướt qua một cái, ông ta đã biến sắc, cả người mềm nhũn ngã gục xuống đất.
Trung Dũng Hầu phu nhân và Thế tử Thẩm Hạc Minh cũng nhoài người tới xem.
Xem xong, sắc mặt hai người nháy mắt trắng bệch không còn giọt máu.
“Không… điều này không thể nào…” Trung Dũng Hầu phu nhân lẩm bẩm một mình, đột ngột ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào ta.
Ta bình tĩnh đứng cạnh Trưởng Công chúa, lạnh lùng nhìn bọn họ.
Thực ra bọn họ đã sớm biết ta mới là thiên kim thật sự.
Vì bọn họ cũng là những kẻ trọng sinh.
Nhưng bọn họ vạn vạn không ngờ, sự việc này lại bị vạch trần theo cách như vậy.
Và còn là ngay trước mặt Hoàng đế và Thái hậu.
Kiếp trước, là chính ta cầm tín vật đến tận cửa nhận người thân, bị bọn họ đóng cửa lại đàn áp chèn ép.
Kiếp này, là hoàng quyền can thiệp, trực tiếp lật tẩy quân bài tẩy của bọn họ.
“Bệ hạ, trong chuyện này nhất định có hiểu lầm!”
Thẩm Hạc Minh cố gắng ngụy biện, “Minh Dao chính là con gái của Hầu phủ chúng thần, tờ cung khai này là giả mạo!”
“Làm càn!” Trưởng Công chúa nghiêm giọng quát lớn, “Nhân chứng vật chứng đều rành rành, vú em tráo đổi hài nhi năm xưa cũng đã khai nhận hết, ngươi còn dám giảo biện?”
Thái hậu lạnh lùng nhìn bọn chúng: “Ai gia cứ tưởng các ngươi chỉ là kiêu ngạo ương ngạnh, không ngờ lại hồ đồ đến mức này! Bỏ mặc đứa con gái ruột thịt đã cứu mạng Ai gia không nhận, lại đi coi một kẻ giả mạo là hòn ngọc quý trên tay!”
Trung Dũng Hầu phu nhân đột nhiên như phát điên lao về phía ta.
“An Ninh, con mới là con gái của mẹ phải không? Con đã sớm biết rồi có đúng không?” Bà ta gắt gao túm chặt lấy vạt váy của ta, nước mắt tuôn rơi.
Ta bất động thanh sắc rút vạt váy lại, lùi về sau một bước.
“Hầu phu nhân xin tự trọng.” Ngữ khí của ta nhạt nhẽo, “Sinh mẫu của ta đã sớm qua đời, hiện giờ ta chỉ có một người mẹ là Trưởng Công chúa.”
11
Bàn tay của Trung Dũng Hầu phu nhân khựng lại giữa không trung.
Bà ta nhìn khuôn mặt lạnh nhạt của ta, cuối cùng cũng nhận ra điều gì đó.
“Con… con cũng là…” Bà ta trừng lớn mắt, giọng run rẩy.
Ta nhìn vào mắt bà ta, khóe môi khẽ cong lên.
Chỉ dùng ánh mắt mà hai chúng ta có thể hiểu được, cho bà ta một câu trả lời khẳng định.
Đúng vậy, ta cũng là người trọng sinh.
Cho nên, ta không thèm nhận các người nữa.
Trung Dũng Hầu phu nhân như bị sét đánh ngang tai, cả người sụp đổ ngã gục xuống đất, ôm mặt gào khóc thảm thiết.
Bà ta rốt cuộc cũng hiểu ra, vì sao trong doanh trướng ta lại đưa ra thỉnh cầu như vậy.
Bà ta rốt cuộc cũng hiểu ra, chính tay bà ta đã đẩy đứa con gái ruột duy nhất của mình cho người khác.
Hơn nữa lại đẩy lên một vị trí mà bà ta vĩnh viễn không thể trèo cao với tới.
Thẩm Hạc Minh nhìn dáng vẻ sụp đổ của mẫu thân, lại quay sang nhìn ta, viền mắt cũng đỏ lựng.
“An Ninh, xin lỗi… là ca ca sai rồi…” Thẩm Hạc Minh bước tới một bước, muốn nắm lấy tay ta.
Ta trực tiếp nghiêng người né tránh, ánh mắt đầy vẻ ghê tởm.
“Thế tử xin tự trọng. Ta chỉ có một vị nghĩa mẫu, không có ca ca nào cả.”
Tay Thẩm Hạc Minh cứng đờ giữa không trung, khuôn mặt tràn ngập đau khổ.
Thẩm Minh Dao quỳ phía sau rốt cuộc cũng hoảng loạn tột độ.
Ả biết thân thế của mình đã bị vạch trần, ả không còn là thiên kim Hầu phủ cao cao tại thượng nữa.
“Phụ thân, mẫu thân, ca ca! Con là Minh Dao đây mà! Mọi người không cần con nữa sao?”
Thẩm Minh Dao khóc lóc bò tới, muốn ôm lấy chân Trung Dũng Hầu phu nhân.
Trung Dũng Hầu phu nhân đang chìm trong sự hối hận tột cùng, nhìn thấy khuôn mặt này của Thẩm Minh Dao, đột nhiên cảm thấy buồn nôn vô cùng.
Nếu không phải vì thứ đồ giả mạo này, con gái ruột của bà ta sao phải chịu nhiều cực khổ đến thế?
Chaporia
Bình Luận (0)